Giữ Nàng Dưới Một Trời Xuân

Chương 2



Nàng mãi vẫn không đưa tay nhận ngọc bài.

 

Tô Hoán dịu giọng hỏi:

 

“Tống tiểu thư có điều gì băn khoăn sao?”

 

Hắn có ý ám chỉ, lời nói chậm rãi mà rõ ràng:

 

“Nếu nàng lo lắng vì người bên cạnh, vậy thì trước đây là do cô không biết chừng mực, mới để lời đồn bên ngoài ồn ào quá mức. Hôm nay gặp được Tống tiểu thư, cô mới hiểu thế nào là tình ý thật sự.”

 

Hoa sảnh không lớn, giọng hắn lại rõ ràng, từng chữ từng câu đều truyền vào tai mỗi người có mặt.

 

Ta cụp mắt xuống, giả vờ như không nhìn thấy những ánh mắt hoặc thương hại, hoặc kinh ngạc đang rơi trên người mình.

 

Hoàng hậu khẽ ho một tiếng.

 

Tống Uyển Quân liền đưa tay ra.

 

Đầu ngón tay nàng vừa chạm vào ngọc bài, thân thể bỗng chao đảo.

 

Tô Hoán đã buông tay, nhất thời không kịp phản ứng, vội vàng đỡ lấy Tống Uyển Quân đột nhiên ngất xỉu.

 

Ngọc bài rơi xuống đất một tiếng choang giòn, vỡ làm hai nửa.

 

Tô Hoán không còn để ý gì khác, bế ngang Tống Uyển Quân lên, vội vã bước ra ngoài:

 

“Gọi thái y!”

 

Khi đi ngang qua ta, bước chân hắn hơi khựng lại, để lại một câu gần như nhỏ đến không thể nghe rõ:

 

“Đợi ta bù đắp cho nàng.”

 

Buổi yến thưởng hoa cứ vậy kết thúc qua loa.

 

Các quý nữ lần lượt rời đi.

 

Trước khi ta bước ra ngoài, ma ma bên cạnh hoàng hậu gọi ta lại:

 

“Mạnh tiểu thư, hoàng hậu nương nương mời người ở lại.”

 

Ta siết c.h.ặ.t t.a.y áo, trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm.

 

Trong hoa sảnh chỉ còn lại ta và hoàng hậu.

 

Người nhắc đến một người con trai khác của mình, Tô Giác.

 

Người muốn tứ hôn ta cho lục hoàng t.ử.

 

Đời trước, ta chỉ một lòng muốn đợi một lời giải thích từ Tô Hoán.

 

Ta tự an ủi mình rằng có lẽ hắn có nỗi khổ riêng, có lẽ hắn không buông được mười mấy năm tình nghĩa giữa chúng ta.

 

Ta dập đầu đến mức trán đỏ ửng, cuối cùng chọc giận hoàng hậu, vậy nên cuộc tứ hôn ấy đương nhiên chẳng còn đoạn sau.

 

Lần này, ta muốn đồng ý.

 

Đi theo Tô Hoán thật sự chẳng có kết cục tốt đẹp gì.

 

Lời hoàng hậu nói lần này cũng khác đi.

 

Sau khi nói xong, người nâng chén trà uống một ngụm, rồi như vô tình bổ sung thêm một câu:

 

“Đây cũng là ý của thái t.ử.”

 

Ta thoáng sững người.

 

Sự bù đắp mà Tô Hoán nói, hóa ra chính là đem đệ đệ của hắn cho ta sao?

 

Nhưng dẫu đó có phải sự bù đắp của hắn hay không, lòng ta cũng đã quyết rồi.

 

Ta cúi người dập đầu trước hoàng hậu:

 

“Thần nữ đa tạ ân điển của hoàng hậu nương nương.”

 

Hoàng hậu hành động rất nhanh.

 

Ta còn chưa kịp rời khỏi cung, ý chỉ đã được người đưa đến phủ thái phó.

 

Người cho gọi Tô Giác đến, để hắn tiễn ta xuất cung.

 

Hắn vẫn là dáng vẻ nhàn nhạt trong ký ức của ta, tựa như vạn sự vạn vật trên đời đều chẳng lọt được vào mắt hắn.

 

Ta và hắn đi suốt một đoạn đường mà chẳng ai nói gì.

 

Cuối cùng là ta không nhịn được, đành phá vỡ sự yên lặng trước:

 

“Điện hạ, nương nương đã tứ hôn cho chúng ta.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tô Giác gật đầu:

 

“Ta biết.”

 

Hắn bình tĩnh hơn ta tưởng rất nhiều.

 

Nhưng nghĩ kỹ lại, ta cũng chẳng tưởng tượng nổi dáng vẻ khi hắn kinh ngạc sẽ là thế nào.

 

Ta và hắn cũng quen biết từ thuở nhỏ.

 

Hắn từ trước đến nay vẫn luôn mang dáng vẻ cao thâm khó dò.

 

Ta chơi không hợp với hắn.

 

“Điện hạ chấp nhận sao?”

 

Hắn nhìn ta một cái:

 

“Mệnh lệnh của phụ mẫu, không dám không theo.”

 

Hình như đúng là vậy.

 

Khi hoàng hậu còn sống, hắn an phận làm một vị vương gia nhàn tản.

 

Mãi đến sau khi hoàng hậu hoăng thệ, hắn mới cố chấp muốn xuất gia, vào chùa thanh tu.

 

Ta gả cho hắn, ít nhất có thể khiến cha mẹ không còn phải chịu những lời đàm tiếu vô cớ kia nữa.

 

Sau này, ta chính là vương phi được ghi danh vào tông điệp hoàng gia.

 

Tính tình Tô Giác lãnh đạm lại lười nhác.

 

Giữa ta và hắn có lẽ sẽ không có tình nồng ý mật, nhưng hắn cũng sẽ không cố ý lạnh nhạt với ta.

 

Bình bình đạm đạm như vậy, thật ra cũng chẳng có gì không tốt.

 

Đợi hắn xuất gia rồi, ta chính là chủ nhân duy nhất của vương phủ.

 

Ta dừng bước.

 

Tô Giác cũng dừng lại theo ta, hơi khó hiểu nhìn sang.

 

Ta nở một nụ cười với hắn:

 

“Ta sẽ làm tốt vị trí lục hoàng phi này.”

 

Hắn không hiểu vì sao ta đột nhiên vui vẻ, nhưng cũng chẳng để tâm nhiều, chỉ gật đầu đáp:

 

“Ừm.”

 

Ánh mắt Tô Giác bỗng dừng lại ở một nơi.

 

Ta nhìn theo tầm mắt hắn.

 

Tô Hoán đang đứng dưới một giàn hoa, ánh mắt sâu nặng, khiến người ta không nhìn rõ cảm xúc bên trong.

 

Ta hành lễ với hắn theo đúng quy củ:

 

“Bái kiến thái t.ử điện hạ.”

 

Một lát sau hắn mới lên tiếng, giọng khàn chát:

 

“Trước đây nàng đối với ta sẽ không giữ lễ như vậy.”

 

Ta đáp:

 

“Trước đây tuổi nhỏ không hiểu chuyện, hiểu sai ý người khác. Nay đã trưởng thành, tự nhiên không thể tiếp tục không biết lễ nghĩa nữa.”

 

Tô Hoán mím c.h.ặ.t môi, sau đó nhìn sang Tô Giác:

 

“Cô muốn ngươi thề rằng sau này sẽ đối xử tốt với nàng, không để nàng chịu khổ.”

 

Ta lập tức ngẩng đầu, sợ Tô Giác nghĩ nhiều, vội vàng giành trả lời trước:

 

“Điện hạ nói đùa rồi. Lục điện hạ là phu quân tương lai của thần nữ, đương nhiên sẽ đối đãi tốt với thần nữ.”

 

Tô Giác nghiêng đầu nhìn ta, khẽ nhướng mày.

 

Giọng hắn mang theo chút ý vị khó hiểu:

 

“Vị hôn thê nói rất đúng.”

 

Sắc mặt Tô Hoán trầm xuống.

 

Ta không biết hắn rốt cuộc đang không hài lòng điều gì.

 

Tình nghĩa giữa ta và hắn đã tan biến kể từ lúc hắn lạnh nhạt với ta.