Bọn họ lần lượt ban thưởng cho ta, rồi để chúng ta lui xuống.
Ta đi bên cạnh Tô Giác, hạ giọng hỏi:
“Phụ hoàng mẫu hậu vì sao ngay cả hỏi cũng không hỏi?”
Tô Giác nghiêm túc nói:
“Chuyện gì cũng phải nói đến cơ duyên. Thời cơ của nàng và ta chưa tới, bây giờ vẫn chưa phải lúc. Bọn họ… bọn họ đều hiểu thói quen của ta.”
Ta nghi ngờ nhìn hắn, luôn cảm thấy hắn đang nói dối.
Nhưng thần sắc hắn lại thản nhiên vô cùng, trông không giống kẻ đang nói dối.
Huống hồ lý do này đặt lên người Tô Giác cũng chẳng có gì kỳ lạ.
Chuyện này không bị làm ầm lên, đã là chuyện tốt.
Ta cũng không tiếp tục hỏi nữa.
Bàn tay bỗng bị Tô Giác nắm lấy.
Ta kinh ngạc cúi mắt nhìn hai bàn tay đang đan vào nhau.
Rồi nghe Tô Giác nói:
“Hoàng huynh và Tống tiểu thư cũng đến bái kiến phụ hoàng mẫu hậu sao?”
Ta nhìn sang, quả nhiên thấy Tô Hoán và Tống Uyển Quân đang sóng vai đi tới.
Tô Hoán nhìn chằm chằm vào tay chúng ta đang nắm nhau, sắc mặt âm trầm đến khó coi.
Tống Uyển Quân hành lễ với chúng ta:
“Lục điện hạ, lục hoàng phi.”
Tuy đã định hôn ước, nhưng nàng chưa chính thức thành lễ, vậy nên Tống Uyển Quân vẫn chưa phải thái t.ử phi, cũng không lấy thân phận chuẩn thái t.ử phi ra để tỏ vẻ kiêu ngạo.
Nàng trước giờ luôn chu toàn như vậy, khiến người ta khó lòng bắt bẻ được nửa điểm sai sót.
Tô Hoán đột nhiên mở miệng:
“Uyển Quân, cô có lời muốn nói với lục hoàng đệ. Nàng và Thanh nhi ra bên cạnh chờ cô… và lục hoàng đệ.”
Ta nhìn Tô Giác.
Hắn gật đầu với ta.
Ta và Tống Uyển Quân cùng đi đến một nơi không nghe thấy bọn họ trò chuyện.
Tống Uyển Quân khách sáo nói với ta:
“Khí sắc của lục hoàng phi trông rất tốt.”
Ta sờ lên mặt mình, khẽ cười:
“Có lẽ là vì vừa trải qua hỉ sự. Lục điện hạ đối đãi với ta rất tốt.”
Ta không biết nàng chỉ đơn thuần khách sáo, hay đang muốn thăm dò quan hệ giữa ta và Tô Giác.
Chẳng lẽ nàng sợ ta vẫn còn vương vấn Tô Hoán sao?
Nàng… có sống lại hay không?
Trong lúc suy nghĩ còn đang hỗn loạn, Tống Uyển Quân nhìn về phía Tô Hoán, giọng u uất:
“Không phải mọi hôn sự đều là hỉ sự. Lục hoàng phi là người có phúc.”
Đời trước, trước khi nàng trở thành hoàng hậu, ta và Tống Uyển Quân cũng chẳng thân quen.
Ta không biết nàng khi ấy có vui mừng với mối hôn sự này hay không.
Nhưng Tống Uyển Quân trước mắt dường như chẳng hề thích.
Ta mím môi, nghĩ đến dáng vẻ xám xịt của Tống Uyển Quân đời trước, bèn thấp giọng nói:
“Đúng là chuyện hôn sự vẫn phải chọn người cho kỹ. Ta từng nghe nói, nam t.ử môi mỏng, mắt tam bạch thường là kẻ bạc tình. Trước khi thành thân, nhất định nên suy nghĩ cẩn thận.”
Nàng kinh ngạc nhìn ta.
Tô Hoán chính là môi mỏng, mắt tam bạch.
Khi hắn không chút cảm xúc nhìn người khác, luôn khiến người ta thấy lạnh lẽo âm u.
Nếu có thể, ta thật lòng hy vọng Tống Uyển Quân cũng có thể chọn một con đường khác.
Nhưng xuất thân của nàng đã định sẵn rằng nàng rất khó tách khỏi Tô Hoán.
Tống Uyển Quân bỗng cười với ta:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Đa tạ lục hoàng phi đã nhắc nhở, ta sẽ thận trọng.”
Tô Giác rời khỏi chỗ Tô Hoán, đi về phía chúng ta.
Hắn khẽ gật đầu với Tống Uyển Quân:
“Tống tiểu thư, hoàng huynh gọi cô qua đó.”
Tô Hoán đứng một mình ở phía xa, mặt không cảm xúc nhìn sang, trông giống như một con quỷ lạnh lùng.
Tống Uyển Quân cáo biệt chúng ta, rồi đi về phía Tô Hoán.
Chỉ còn lại ta và Tô Giác.
Ta hỏi hắn:
“Điện hạ nói gì với chàng vậy?”
Hắn nhíu mày:
“Không đáng nhắc đến.”
Hoàng t.ử sau khi thành hôn có thể rời cung lập phủ.
Hoàng thượng ban phủ đệ, phong Tô Giác làm Hoài vương.
Ngày đầu tiên chuyển đến vương phủ, Tô Giác liền đưa chìa khóa kho riêng của hắn cho ta.
“Vật ngoài thân đối với ta chẳng khác gì hư vô. Nàng cứ tùy ý xem mà chơi.”
Hắn nói rất nhẹ nhàng.
Nhưng khi ta đến kho kiểm kê, tim lại không nhịn được mà đập mạnh hết lần này đến lần khác.
Ta bỗng có thêm rất nhiều kỳ vọng tốt đẹp đối với cuộc sống sau này.
Đời trước ta từng hiệp lý lục cung, vậy nên việc trong vương phủ đối với ta cũng chẳng khó khăn gì.
Những ngày ở Hoài vương phủ trôi qua rất yên ổn bình hòa.
Tô Giác đúng như ta nghĩ, rất biết chừng mực, không lạnh nhạt, cũng chẳng quá thân cận.
Ta và hắn dần dần quen thuộc hơn, thỉnh thoảng còn có thể nói vài câu đùa giỡn.
Đến ngày thái t.ử đại hôn, trăm quan đến chúc mừng, ta và Tô Giác cũng có mặt.
Hai chúng ta ngồi riêng một bàn, đứng ngoài nhìn lễ.
Tống Uyển Quân đã được đưa vào tân phòng.
Tô Hoán ở bên ngoài tiếp khách.
Hôm nay hắn hăng hái phấn chấn, đặc biệt dễ nói chuyện, dù bị mấy vị hoàng t.ử vây quanh trêu chọc cũng không hề tức giận.
Ta nhìn quả quýt trên bàn, bóc một múi bỏ vào miệng, lập tức bị chua đến mức cổ họng nghẹn lại.
Ta bình thản nuốt xuống, rồi đút một múi đến bên môi Tô Giác.
Hắn nhướng mày nhìn ta.
Ta vô cùng thành khẩn nói:
“Ngọt.”
Ta rất ít khi làm hành động thân mật như vậy trước mặt người khác, hắn chắc chắn sẽ không làm mất mặt ta.
Hắn trực tiếp cúi đầu, ăn múi quýt kia vào miệng.
Sau đó da mặt hắn hung hăng giật một cái.
Ta thu tay và tầm mắt về, cúi đầu nhịn cười đến khổ sở.
Trước mắt bỗng xuất hiện thêm một múi quýt.
Ta lập tức nín cười.
Tay Tô Giác đã đưa thẳng đến bên miệng ta.
Hắn cười dịu dàng:
“Quả thật rất ngọt. Vương phi thích ăn thì nên ăn nhiều thêm một chút.”
Tương tự, ta cũng không thể để hắn mất mặt trước người ngoài.
Đành c.ắ.n răng nuốt múi quýt đó xuống.
Hình như ta nghe thấy một tiếng cười khẽ.
Ta liếc hắn một cái, lại bẻ thêm một múi đút qua.