Hắn sống lại, thật lòng lựa chọn Tống Uyển Quân, lại đẩy ta cho Tô Giác.
Mọi thứ đều đúng như mong muốn của hắn.
Vậy rốt cuộc hắn còn không hài lòng điều gì?
Một tiểu thái giám vội vã chạy đến, hạ giọng bẩm báo:
“Điện hạ, Tống tiểu thư tỉnh rồi.”
Tô Hoán chấn động, lập tức xoay người rời đi, bước chân vội vàng đến mức tiểu thái giám phía sau phải chạy mới theo kịp.
Bên tai ta bỗng truyền đến một tiếng hừ nhẹ:
“Vẫn còn không nỡ à?”
Ta thu hồi tầm mắt, nhìn sang Tô Giác.
Mày mắt hắn vẫn lười nhác như thường, tựa như chỉ thuận miệng nói ra một câu.
Ta lắc đầu:
“Ta không phải người được voi đòi tiên. Đã hứa gả cho điện hạ, từ nay về sau ta sẽ không còn nhớ đến người khác.”
Khóe môi người trước mắt hình như cong lên một thoáng.
Nhưng khi ta nhìn kỹ lại, có lẽ chỉ là ảo giác của ta mà thôi.
Hắn tiễn ta đến cổng cung, tận mắt nhìn ta lên xe ngựa.
Công công tuyên chỉ đã rời khỏi phủ thái phó.
Cha mẹ nhìn thánh chỉ, vẫn chưa hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vừa thấy ta trở về liền vội vàng vây lấy:
“Sao lại là lục điện hạ?”
Ta kể lại mọi chuyện cho họ nghe.
Cha rơi vào trầm tư.
Mẹ thì nắm lấy tay ta, lo lắng nhìn ta:
“Thanh nhi, con là tự nguyện, hay là hoàng hậu…”
Ta nắm lại tay mẹ, giọng nói vô cùng kiên định:
“Gả cho lục hoàng t.ử, con cam tâm tình nguyện.”
Mẹ thở phào một hơi:
“Lục hoàng t.ử tốt. Đó là người thanh nhã, cũng là người lương thiện.”
Giọng cha trầm hơn một chút, nhưng rốt cuộc vẫn nói:
“Chuyện đã thành định cục, Thanh nhi cứ yên tâm chờ ngày xuất giá đi.”
Hôn sự của ta và Tô Giác được định vào bốn tháng sau.
Tin tức vừa truyền ra, lời đồn về chuyện giữa ta và hai vị hoàng t.ử lập tức ồn ào khắp kinh thành.
Rõ ràng trước đó ta và thái t.ử có tình, sau cùng lại được chỉ hôn cho lục hoàng t.ử.
Người đời bàn tán rằng ta rốt cuộc đã chu toàn giữa hai huynh đệ như thế nào, có phải đã khiến hai huynh đệ vì ta mà sinh lòng tranh chấp hay không.
Nhưng chẳng bao lâu sau, những âm thanh ấy đều bị dập xuống sạch sẽ.
Hôn sự của thái t.ử và Tống Uyển Quân cũng được định xuống.
Hôn lễ của thái t.ử càng long trọng hơn, lễ nghi càng phức tạp hơn, ngày thành thân được định vào sáu tháng sau.
Khi nghe tin này, ta ngẩn người rất lâu.
Tống Uyển Quân cuối cùng vẫn không thoát khỏi số mệnh ấy.
Nhưng lần này, giữa bọn họ không còn xen vào một người là ta.
Có lẽ Tống Uyển Quân sẽ sống tốt hơn đời trước.
Ta không muốn chọc vào thị phi, cũng không muốn để lộ sơ hở khiến Tô Hoán nhận ra ta cũng là người sống lại.
Vì vậy ta cả ngày ở trong nhà thêu hỉ phục.
Nghĩ đến phu quân tương lai, quan hệ vẫn nên vun đắp cho tốt, ta lại thêu hà bao và khăn tay cho Tô Giác, sai người đưa đến chỗ hắn.
Hắn cho người đưa về một bản kinh Phật chép tay.
Thời gian thoáng cái đã trôi qua.
Hôn sự của ta và Tô Giác diễn ra vô cùng thuận lợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chỉ là đêm tân hôn lại xảy ra một chút sai sót.
Đêm khuya yên tĩnh, nghi lễ thành hôn chỉ còn lại bước cuối cùng là viên phòng.
Tô Giác ngồi bên cạnh ta, dáng vẻ ung dung điềm tĩnh chẳng khác nào lão tăng nhập định, mãi vẫn không có chút động tác nào.
Mũ phượng nặng nề ép xuống khiến cổ ta đau nhức.
Ta lén nhìn hắn một cái.
Rồi lại nhìn thêm một cái.
Sau đó lại nhìn thêm một cái nữa.
Hắn vẫn nhìn thẳng phía trước, bỗng hít sâu một hơi, thấp giọng lẩm bẩm:
“Da thịt mỹ nhân, hồng nhan xương trắng.”
Ta thoáng sững ra, rồi đáp lại hắn:
“Đa tạ điện hạ khen ngợi. Điện hạ cũng rất đẹp.”
Tô Giác kinh ngạc nhìn ta:
“Nàng thật sự là nữ nhi của vị thái phó học rộng tài cao kia sao?”
Ta mím môi, thầm nghĩ ta nào có ngốc đến vậy.
Hắn nói như thế rõ ràng là không muốn viên phòng với ta.
Nhưng nếu nói toạc ra, cảnh tượng khó tránh khỏi sẽ không còn dễ coi.
Hắn lại nhắm mắt, quay mặt đi:
“Cứ thế nghỉ ngơi đi.”
Hắn cởi áo ngoài, tháo phát quan, dáng vẻ như định lên giường nằm ngủ thật.
Ta ngơ ngác nhìn hắn:
“Nhưng ngày mai sẽ có ma ma đến…”
Hắn vo tấm lụa trắng trên giường thành một cục, rồi ném thẳng xuống đất:
“Có ta.”
Hắn chỉ vào mũ phượng trên đầu ta:
“Cần giúp không?”
Ta gật đầu.
Hắn liền nghiêng người tới, giúp ta tháo mũ phượng.
Động tác của hắn rất cẩn thận, không để tóc ta bị móc vào đồ trang sức.
Hắn làm việc ấy rất chuyên chú, hoàn toàn không nhận ra mình càng lúc càng đến gần ta hơn.
Ta vừa ngẩng mắt lên đã nhìn vào đôi mắt đen sâu tĩnh lặng của hắn.
Ánh mắt bất chợt giao nhau.
Tay hắn khựng lại một thoáng, sau đó như chưa từng có chuyện gì, bình thản tháo mũ phượng xuống.
“Xong rồi, nàng cũng ngủ đi.”
Ta lặng lẽ xoa cổ, cởi hỉ phục, rồi nằm xuống bên cạnh Tô Giác.
Hắn quay lưng về phía ta, không nhúc nhích, giống như đã ngủ rồi.
Ta im lặng thở ra một hơi.
Xin lỗi nhé, vị đại sư tương lai.
Ta đã quấy rầy cuộc đời thanh bạch của ngài rồi.
Nhưng vì hạnh phúc về sau của ta, cuộc đời thanh bạch của ngài cứ để ta vấy bẩn một chút vậy.
Đêm ấy ta ngủ rất ngon.
Ma ma thu nguyên khăn đi phục mệnh.
Ta và Tô Giác vào cung bái kiến bệ hạ cùng hoàng hậu, hai người cũng chẳng nói thêm điều gì.
Tựa như họ đã sớm đoán được tình huống này sẽ xảy ra.
Trái tim đang treo cao của ta cuối cùng cũng rơi xuống.