Gom Từng Mảnh Vỡ Để Yêu Em

Chương 3



Tôi lập tài khoản này từ hồi học cao học. Phải mất năm năm trời tôi mới trở thành một blogger có triệu lượt theo dõi. Tôi đã có nguồn thu nhập ổn định và tự chủ, thoát khỏi được gia đình từng khiến mình sợ hãi. Tôi khao khát một cuộc sống tự do tự tại, không bị trói buộc.

Nhưng nếu tôi kết hôn với Chu Duật Bạch, mọi thứ của tôi sẽ bị giám sát từng góc nhìn, từng khoảng khắc. Thậm chí, chuyện gia đình tôi cũng sẽ bị mọi người đào bới lên để bàn tán.

Tôi thở dài một hơi thật dài. Tôi không muốn sống một cuộc đời như thế.

….

Khi Chu Duật Bạch đến tìm tôi lần nữa đã là buổi tối ngày thứ tám. Trăng khuyết như chiếc móc câu, màn đêm buông xuống tĩnh mịch.

"Hứa Nguyện." Chu Duật Bạch bế tôi lúc này đang ngồi thẫn thờ bên cửa sổ sát đất xuống, "Anh xin lỗi."

Tôi lắc đầu.

Anh mở hộp đồ ăn mang tới, bày ra bàn.

"Là do anh quá vội vàng, anh không nghĩ mọi chuyện lại thành ra thế này." Chu Duật Bạch xin lỗi tôi.

"Sớm muộn gì cũng phải đối mặt với bước này mà, đúng không?" 

Tôi vuốt ve mái tóc mềm mại của anh. Anh vừa đi chụp hình tạp chí về, lớp trang điểm vẫn chưa tẩy.

Tôi rút một miếng bông tẩy trang ở bên cạnh, lau mặt giúp anh.

Đầu ngón tay tôi lướt qua trán, hốc mắt, sống mũi của anh... Đôi mắt anh hơi cụp xuống, trong con ngươi chỉ in đậm bóng hình tôi.

"Chờ qua đợt này anh được nghỉ phép, chúng mình sẽ đi du lịch nhé." 

"Lần trước không phải em bảo muốn đi Paris sao?" 

"Vậy tụi mình sẽ đến Khải Hoàn Môn trước, rồi ra sông Seine..."

Chẳng hiểu sao, Chu Duật Bạch càng nói giọng càng nhỏ dần, còn thoáng chút run rẩy.

Trong lúc mơ màng, lòng bàn tay ấm áp của anh áp lên cổ tay tôi. Sự chạm nhau của hai luồng nhiệt lượng đã khơi dậy thứ tình cảm chỉ thuộc về riêng hai chúng tôi.

Anh áp mặt vào lòng bàn tay tôi, khẽ cọ xát đầy lưu luyến. "Nói chuyện với anh đi, Hứa Nguyện."

Một giọt nước ấm sực trượt qua làm tôi giật mình bừng tỉnh.

"Sao anh lại khóc rồi?" Tôi dùng ống tay áo ngủ cuống cuồng lau đi những giọt nước mắt đó cho anh.

"Anh cứ tưởng anh lại không gọi được em quay về nữa rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

….

Vào mùa hè năm tốt nghiệp cấp ba, tôi đã suýt chút nữa nhảy lầu.

Năm đó tôi đỗ vào ngôi trường đại học mơ ước, lúc về nhà chia sẻ tin vui này thì chẳng có một ai chúc mừng tôi cả. Hoặc có thể nói, chẳng có ai muốn chung vui cùng tôi.

"Học xa như vậy, sau này không định về nữa à?" Bố tôi chất vấn ngay trên bàn ăn, "Tao không đưa mày đi đâu, muốn đi thì tự đi."

Nhật Nguyệt

"Đúng đấy, con gái con lứa học xa như thế, bị người ta bắt nạt cũng chẳng biết tìm ai giúp." Mẹ kế cũng hùa theo ngay sau lời bố tôi.

Họ tìm thấy sự đồng điệu trong việc hạ thấp tôi, thế nên càng nói càng hăng.

Khi đó tôi còn chưa hiểu được rằng, có những bậc cha mẹ cũng biết đố kỵ với chính con cái mình, họ chỉ có thể dùng cách vùi dập bằng lời nói để chứng minh sự thành công của bản thân.

Tôi chỉ biết, trên đời này không có một ai yêu thương tôi cả. Chẳng ai muốn chia sẻ niềm vui với tôi, chẳng ai muốn đồng cảm với tôi, và cũng chẳng có ai thực lòng mong tôi sống tốt.

Tôi ra khỏi nhà, đi lang thang một hồi rồi bước lên sân thượng. Đêm đó trăng cũng khuyết. 

Trông như một chiếc móc câu sắc lẹm. Như lưỡi hái của t.ử thần.

Rõ ràng là một đêm mùa hè, nhưng gió lại rất lớn. Những ngôi sao trên bầu trời đêm như chiếc cầu thang được dựng sẵn cho tôi, xếp chồng lên từng chút một, dẫn lối tôi bước về phía vầng trăng khuyết kia.

Tôi như bị ma xui quỷ khiến mà bước một chân ra ngoài.

Nhưng thiên thần của tôi đã không để tôi sa ngã. Tôi bị kéo tuột vào một vòng ôm vô cùng ấm áp và mạnh mẽ.

"Em điên rồi à?" Lần đầu tiên tôi thấy Chu Duật Bạch chật vật đến thế, áo sơ mi của anh nhăn nhúm, tóc tai cũng bị gió thổi rối tung rối mù, "Anh gọi to như thế mà em không nghe thấy hả?"

Đây cũng là lần đầu tiên anh lớn tiếng quát tôi.

Khi bị bố chất vấn tôi không khóc, khi bị mẹ kế hạ thấp tôi cũng không khóc, nhưng vừa nghe Chu Duật Bạch quát một tiếng, cảm giác bất lực bao vây lấy tôi bỗng nhiên càng trở nên mãnh liệt hơn.

Tôi run rẩy lắc đầu: "Em xin lỗi, thực sự xin lỗi anh."

Nhịp thở của Chu Duật Bạch rất dồn dập, chắc là anh vừa mới chạy bộ hùng hục lên đây. Anh lấy khăn giấy từ trong túi ra lau nước mắt cho tôi, cuối cùng thấy không cách nào cầm được nước mắt, anh liền ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng.

"Anh... không trách em." Chu Duật Bạch mất tự nhiên quay mặt đi chỗ khác, "Anh chỉ sợ em nghĩ quẩn, thế thì quãng đời còn lại của anh sẽ không có lớp trưởng phụ đạo bài tập cho nữa."

"... Sau này em sẽ thu tiền đấy." 

"Được, anh sẽ cố gắng để trả nổi."

Ngay lúc đó, một cái đầu bù xù bỗng thò ra từ phía lối đi cầu thang.

Hứa Lịch chớp chớp mắt: "Hai người vui đến mức ôm nhau luôn rồi à?"