Gom Từng Mảnh Vỡ Để Yêu Em

Chương 4



Hứa Lịch nhìn thấy nước mắt của tôi liền lao đến kéo Chu Duật Bạch ra, còn đá nhẹ vào chân anh một cái.

"Chú ơi, không phải chú bảo làm bánh kem xong thì chị sẽ vui sao?" Hứa Lịch níu níu ống tay áo tôi, làm mặt hề. "Chị ơi không được khóc đâu nhé, khóc là làm bay mất hết may mắn đấy ạ!"

Ít nhất là trong đêm đó, Chu Duật Bạch đã ôm lấy tôi của thời điểm ấy. 

Về sau, mọi chuyện diễn ra rất tự nhiên, chúng tôi chính thức yêu nhau.

Nhật Nguyệt

….

"Em xin lỗi." Tôi nói lời xin lỗi với Chu Duật Bạch, "Cũng tạm ổn rồi, anh đi rửa mặt đi."

Tôi ném miếng bông tẩy trang trong tay vào thùng rác bên cạnh.

Chu Duật Bạch không vội đứng dậy ngay. Anh nhân lúc tôi định đứng lên liền cúi đầu, ghé trán mình chạm vào trán tôi.

"Không cần phải nói xin lỗi với anh, em không làm sai chuyện gì cả, em yêu." Giọng Chu Duật Bạch càng nói càng nhõng nhẽo, anh bắt đầu học theo điệu bộ của Hứa Lịch, "Anh mới không thèm trách chị đâu nhé~"

Tôi thừa biết Chu Duật Bạch rất đẹp trai, nhưng lúc này tôi vẫn né đầu sang chỗ khác. Anh bám theo. Tôi lại né đi.

"Trên mặt anh vẫn còn dính dầu tẩy trang kìa." Tôi nhắc nhở.

Chu Duật Bạch sững người lại, cái đầu đang định tiến sát vào lập tức dừng khựng giữa chừng.

"Thế này cũng tốt, giờ thì cả hai đứa mình đều phải đi rửa mặt rồi."

Chu Duật Bạch ngủ rất hay giật mình. Tôi sợ làm ảnh hưởng đến anh nên hai đứa luôn ngủ riêng phòng. Nhưng đêm nay anh lại cứ muốn dính c.h.ặ.t lấy tôi.

Tôi chọc chọc vào tấm lưng đang nằm bên cạnh: "Anh có biết tại sao em lại muốn ngủ riêng phòng với anh không?"

"Anh biết." 

"Nửa đêm em ngủ xấu tính lắm, còn biết đ.ấ.m đá nữa đấy." 

"Không sao hết." 

"Em còn giành cả chăn của anh nữa."

Chu Duật Bạch xoay người lại rúc vào n.g.ự.c tôi, lầm bầm bảo: "Thế sau này kết hôn rồi, chúng mình cũng ngủ riêng phòng à?"

"..."

Lần này, người quay đi chọn cách quay lưng lại là tôi. Còn người đi chọc chọc lại biến thành Chu Duật Bạch.

Câu hỏi của Chu Duật Bạch giống như làm vỡ tan bong bóng mà tôi giấu kín nơi đáy lòng: "Hứa Nguyện, có phải em đang sợ cuộc sống sau khi kết hôn với anh không?"

Tôi gật đầu.

Chu Duật Bạch mỉm cười, tắt chiếc đèn ở đầu giường tôi đi. Trong bóng tối, đôi môi anh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán tôi: "Không sao đâu, tụi mình cứ từ từ thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



Để có thời gian nghỉ phép, Chu Duật Bạch lao vào làm việc như điên.

Bên phía tôi, vì cư dân mạng đã tìm được những tin tức hóng hớt mới mẻ khác nên tình hình cũng đỡ hơn phần nào. 

Cuộc sống dần quay trở lại quỹ đạo vốn có.

Chúng tôi lại trở về trạng thái xa nhau thì nhiều mà gặp nhau thì ít như lúc ban đầu. Điểm khác biệt duy nhất là trước đây mỗi khi rời đoàn phim Chu Duật Bạch sẽ về nhà anh, còn bây giờ anh sẽ về nhà tôi.

Tôi nhìn quanh nhà, rất nhiều đồ đạc từ một chiếc giờ đã biến thành một đôi.

Tôi chợt nhớ ra, hình như tôi vẫn chưa hề có động thái phản hồi nào đối với bài viết công khai trên Weibo của Chu Duật Bạch. Thế là tôi đăng tải tác phẩm mới nhất của mình. Tôi vẽ lại bức tranh lúc mình dùng bông tẩy trang lau mặt cho anh.

"Tranh của tác giả toàn lên màu những thứ liên quan đến Chu Duật Bạch thôi nè!" 

"Ngọt ngào quá đi mất." 

"Khi nào tác giả mới livestream lại thế ạ?" 

"Hóng cơm ch.ó tiếp quá tác giả ơi."

Tôi lướt xem những bình luận của cư dân mạng dưới tác phẩm mới nhất của mình. Còn bên phía Chu Duật Bạch, gần như ngay lập tức anh đã chia sẻ lại bài viết của tôi kèm theo một biểu tượng cảm xúc hình trái tim.

"Anh thấy rồi nhé." 

"Đẹp lắm, em giỏi thật đấy!" Tin nhắn của anh hiện lên màn hình.

Tôi: "Anh đang làm gì đấy?" 

Chu Duật Bạch: "Anh đang nghỉ ngơi, lát nữa phải treo dây cáp diễn cảnh hành động rồi." 

Tôi: "Chú ý an toàn nhé." 

Chu Duật Bạch: "Anh biết rồi, em cũng nhớ nghỉ ngơi đấy."

Sau đó Chu Duật Bạch không nhắn thêm gì nữa, tôi cũng tập trung trở lại với công việc của mình.

Ba tiếng sau, tôi nhận được một cuộc điện thoại. Từ Đạo gọi điện tới báo Chu Duật Bạch khi đang quay phim thì bị ngã từ trên dây cáp xuống, hiện tại đang ở bệnh viện và vẫn chưa qua khỏi cơn nguy kịch.

Tôi vội vã bắt xe taxi đến địa chỉ mà Từ Đạo gửi. Bên ngoài cửa kính xe trời đang đổ mưa lâm thâm, những giọt mưa lộp bộp đập vào cửa sổ thành từng vệt dài.

Lúc tôi đến nơi, trước cửa phòng bệnh của Chu Duật Bạch đã vây quanh một đám người. Tôi muốn len vào trong để nhìn anh một cái nhưng lại bị người ta cản đường.

"Sao bây giờ cô mới đến hả?" Một giọng nữ sắc lẹm vang lên, người nói là nữ diễn viên chính của bộ phim này, Lâm Nguyệt Nguyệt.

"Cô có biết Chu Duật Bạch đã nằm trong kia bao lâu rồi không?" Lâm Nguyệt Nguyệt liếc nhìn tôi từ trên xuống dưới, khinh miệt nói, "Khi cô cần thì cô gọi anh ấy đến, lúc không cần thì cô đá anh ấy đi. Rốt cuộc cô coi anh ấy là cái gì thế? Công cụ để cô kiếm tiền câu tương tác à?"

Tôi thoáng thấy ở góc khuất có người đang giơ điện thoại lên. 

Tôi lùi lại một bước, ống kính điện thoại kia liền xoay theo hướng của tôi. Người đó đang quay tôi và Lâm Nguyệt Nguyệt. Muốn đợi phim lên sóng rồi tạo scandal tình cảm với Chu Duật Bạch sao?