Gom Từng Mảnh Vỡ Để Yêu Em

Chương 5



Với lại tại sao cô ta hét toáng lên ở bệnh viện thế này mà chẳng có bác sĩ hay y tá nào ra can ngăn vậy?

Lâm Nguyệt Nguyệt thấy tôi không thèm để ý đến mình liền quay sang phía ống kính kia, bày ra bộ dạng yếu đuối đáng thương, còn lấy tay lau lau gò má vốn chẳng có giọt nước mắt nào: "Anh ấy mà tỉnh lại biết cô là người đến cuối cùng, chắc chắn sẽ đau lòng lắm cho xem."

"Chẳng phải tôi đến rồi sao? Đừng có sủa bậy nữa." Tôi gạt phắt cô ta ra rồi bước thẳng vào trong. 

Mẹ kiếp, đang lúc rối rắm bực mình lại còn gặp phải trà xanh.

"Người nhà bệnh nhân đâu rồi?" Nữ y tá từ trong phòng phẫu thuật bước ra hỏi. 

Trong tích tắc, không gian im phăng phắc không một tiếng động. Thường thì trong phim truyền hình, bác sĩ mà hỏi câu này là sắp có chuyện chẳng lành xảy ra rồi.

"Không có người nhà ở đây à?" Từ Đạo vội vàng bước lên phía trước giải thích: "Chúng tôi vừa ở đoàn phim tới, chuyện xảy ra quá đột ngột nên vẫn chưa kịp thông báo cho gia đình."

"Tôi là vị hôn thê của anh ấy, có được không cô?" Tôi ngắt lời Từ Đạo, lên tiếng hỏi nữ y tá.

Giống như những gì Lâm Nguyệt Nguyệt vừa nói. Nếu thực sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn mà bên cạnh lại không có lấy một người thân thiết, cảm giác đó tôi đã từng trải qua rồi, tôi không muốn người mình yêu cũng phải nếm trải nó thêm một lần nào nữa.

Chín năm. Tình cảm chín năm trời. 

Trái tim tôi cũng chẳng thể chứa thêm một ai khác được nữa rồi.

Nữ y tá kia ngẩn người ra một lúc: "À, tất nhiên là được chứ. Bệnh nhân tỉnh lại rồi, lát nữa đẩy ra sẽ đưa thẳng sang phòng theo dõi bên cạnh, có một người ở lại trông đêm là được rồi nhé."

Tôi: ???



Chu Duật Bạch bị gãy xương chân, phải bó bột, bác sĩ nói thời gian phục hồi cần khoảng ba tháng. Bộ phim của anh buộc phải tạm dừng tiến độ quay. Chuyến du lịch mà chúng tôi lên kế hoạch từ trước thế là cũng tan thành mây khói.

Nhật Nguyệt

"Hứa Nguyện, anh xin lỗi nhé." 

Chu Duật Bạch vừa húp cháo trắng vừa xin lỗi tôi, tôi biết anh đang nhắc đến chuyện đi du lịch.

"Coi như tụi mình đi nghỉ dưỡng trong bệnh viện vậy." Tôi khựng lại một chút, vì trông Chu Duật Bạch lúc này thực sự rất thất vọng. 

Đôi mắt vốn hơi xếch lên của anh giờ lại cụp xuống, trong mắt chẳng còn những tia sáng lấp lánh như trước nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Dù sao đi du lịch cũng là hai người, bây giờ chúng ta cũng là hai người mà. Ngoài địa điểm có chút khác biệt ra thì mọi thứ còn lại đều như nhau cả." Tôi lên tiếng an ủi anh.

"Hôm nay ngày mấy rồi em?" Chu Duật Bạch hỏi tôi.

"Ngày mười tháng bảy."

Anh thở dài một hơi, móc từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ.

"Anh vốn đã chuẩn bị sẵn sàng hết rồi, ngay cả địa điểm anh cũng đặt xong xuôi rồi, định bụng hôm nay sẽ cầu hôn em đấy." 

Chu Duật Bạch khẽ nhấc nhấc cái chân vẫn còn đang bó bột kia lên, "Em xem giờ anh bị gãy xương thế này, hình như có muốn quỳ cũng không quỳ nổi nữa."

Tôi nhét chiếc hộp nhỏ đó ngược trở lại vào n.g.ự.c anh: "Thế thì đợi anh lành lặn hẳn rồi tính tiếp."

Nhưng Chu Duật Bạch lại không chịu, anh nắm lấy tay tôi, cứ muốn đeo nhẫn vào cho tôi bằng được.

"Anh không đợi nổi nữa. Anh xem được video rồi, có người khóc mếu máo trước phòng phẫu thuật, tự nhận mình là vị hôn thê của anh cơ mà."

Mặt tôi lập tức đỏ bừng lên.

"Anh xem ở đâu thế hả?" Tôi bực mình đ.á.n.h nhẹ vào người anh một cái.

Anh xuýt xoa kêu đau, mở điện thoại ra rồi chỉ vào bảng xếp hạng tìm kiếm: "Bây giờ cả mạng đang khen em là một người chị dâu tốt đấy. Bên trên thì biết trị trà xanh, bên dưới thì tự chủ sự nghiệp, ở giữa lại còn chăm sóc được cho gã thương binh tàn tật là anh đây này."

Hóa ra ê-kíp của Lâm Nguyệt Nguyệt đã tung đoạn video đó lên mạng từ đêm qua. Nhưng họ chỉ cắt ghép phần nửa đầu, cái đoạn cô ta chỉ thẳng vào mặt tôi mà mắng c.h.ử.i ấy. 

Thế nhưng đến nửa đêm, không biết có vị cư dân mạng tốt bụng nào đã ra mặt, đăng hẳn đoạn video giám sát có đầy đủ âm thanh lên.

Trong camera giám sát, một người đàn ông mặc quần áo màu đen đang cầm điện thoại chĩa về phía tôi để quay. Đoạn video này thậm chí còn ghi lại được cả phần nửa sau.

Giữa không gian im phăng phắc như tờ, câu nói "Tôi là vị hôn thê của anh ấy" của tôi vang lên vô cùng rõ ràng. 

Một câu nói nhẹ nhàng đã tuyên bố danh phận giữa tôi và Chu Duật Bạch, đóng một dấu mộc không thể xóa nhòa cho mối quan hệ của hai chúng tôi.

Ý nghĩa của hôn nhân không phải là kéo ghì nhau xuống, mà là để tiếp thêm động lực cho đối phương trong cuộc sống thường ngày. 

Hoặc ở một khía cạnh nào đó, tôi đã kết hôn với Chu Duật Bạch từ lâu rồi. Anh ta đã cứu rỗi tôi vào cái đêm định mệnh ấy, và vào một khoảnh khắc nào đó trong suốt chín năm qua, có lẽ tôi cũng đã thắp sáng cuộc đời anh. 

Giữa chúng tôi chẳng qua chỉ thiếu một tờ giấy chứng nhận hợp pháp mà thôi.