Khoản báo đáp ta tưởng tượng trước đó, e là không còn nữa.
Hắn còn ăn không của ta bao nhiêu lương thực.
Ta c.ắ.n răng quyết tâm.
Đã hắn chẳng nhớ gì, vậy thì thôi khỏi nhớ.
Dù sao mạng hắn là ta cứu, cái mạng ấy cũng nên để ta sai khiến.
“Ta là ân nhân cứu mạng của ngươi, biết không? Ngươi phải báo đáp ta.”
“Nếu không còn chỗ nào để đi, vậy thì ở lại làm ruộng cho ta.”
Lần này hắn gật đầu.
“Được.”
Về sau, Tần Đình Hạc ở lại bên cạnh ta.
Ta phát hiện hắn thật sự ngốc.
Bởi vì hắn luôn ngẩng đầu nhìn trời, chẳng biết đang nhìn gì.
À, khi ấy hắn cũng chẳng nhớ nổi tên mình.
Ta đặt cho hắn một cái tên mới.
Thanh Sơn.
Ta cảm thấy cái tên này rất hay.
Ta nhặt được hắn trên núi.
Thân hình cường tráng ấy chẳng phải cũng như một ngọn núi nhỏ sao?
Hơn nữa, núi xanh có hoa đào nở, ta thấy hắn hẳn sẽ vượng ta.
Quả nhiên đúng vậy.
Thanh Sơn tuy ngốc nhưng khỏe, mà đã làm là làm hết sức.
Chỉ hai tháng, thương thế của hắn gần như khỏi hẳn, đã có thể vác cuốc đi làm cỏ giúp ta.
Đầu thu gió lạnh dần lên, lá vàng trên núi bị thổi rơi đầy trời. Chẳng bao lâu sau, cành cây đều trơ trụi, tiêu điều lạnh lẽo.
Thế mà Thanh Sơn vẫn làm việc hăng say, vung cuốc mạnh đến mức tưởng tóe lửa, bản thân cũng cởi trần giữa trời gió.
Ta cười hắn ngốc:
“Làm việc đâu phải làm như vậy, từ từ thôi, không cần gấp. Coi chừng mệt hỏng người.”
Hắn thở hổn hển như trâu, đầu cũng không ngẩng:
“Mệt không hỏng đâu. Nàng cứu mạng ta, ta phải làm tốt để báo đáp nàng.”
Nhìn dáng vẻ chất phác thật thà ấy của hắn, trong lòng ta bỗng sinh ra vài phần áy náy.
Từ đó cũng hoàn toàn buông phòng bị với hắn, một lòng một dạ đối tốt với hắn.
Trong nhà có thịt có trứng đều để hắn ăn, vải tốt cũng chỉ dành cho hắn mặc.
Nhưng lần nào hắn cũng gắp thịt và trứng trong bát sang cho ta.
Cũng không chịu để ta may y phục mới cho hắn:
“Trời lạnh rồi, nàng tự may áo cho mình đi. Ta không sợ lạnh.”
Ta lại không chịu:
“Vào đông sẽ rét lắm, ngươi có khỏe đến đâu cũng là thân xác bằng da bằng thịt, sao không sợ lạnh được?”
“Người ngoài thấy ngươi mặc phong phanh như vậy, còn tưởng ta bạc đãi ngươi đấy. Mất mặt ta lắm.”
Nghe vậy, hắn mới không nói gì nữa.
Để mặc ta vui vẻ cầm thước dây đo người cho hắn.
Áo mới làm xong, hắn lại chẳng nỡ mặc.
Bởi vì làm cỏ xong, đến lúc phải bón phân cho ruộng rồi.
“Bẩn và hôi lắm, nàng đừng đụng vào.”
Hắn giật lấy sọt phân và cây xúc trong tay ta, ôm hết việc ấy vào người, thậm chí không cho ta ra đồng nữa.
“Ở nhà đi, may áo đông cho mình.”
Ta bật cười xoa đầu hắn:
“Thanh Sơn, ngươi thông minh rồi đấy, còn biết sắp xếp cả hai chúng ta nữa.”
Mặt hắn bỗng đỏ lên, cau mày mím môi ép xuống, rồi sải bước đi mất.
Ta cũng ngẩn người.
Trước giờ hắn luôn mặt lạnh như đá.
Ngũ quan sắc bén như được khắc từ đá tảng, mặc cho gió sương cũng chẳng lay nổi chút cảm xúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ở bên nhau ba tháng, đây là lần đầu tiên ta thấy mặt hắn đỏ hồng, ánh mắt ướt mềm như nước.
Thật sự… rất đẹp mắt.
05
Việc bón phân ngoài đồng cũng sắp làm xong rồi.
Khoảng thời gian này Thanh Sơn thực sự rất vất vả.
Hôm ấy, ta cố ý chuẩn bị rượu ngon thịt tốt để đãi hắn.
Nhưng mặt trời đã ngả về tây mà hắn vẫn chưa trở về.
Ta bèn đi ra đồng tìm.
Lại nhìn thấy hắn dưới chân núi.
Định thần nhìn kỹ, ta liền đứng sững tại chỗ như khúc gỗ.
Chỉ cảm thấy một luồng nóng bừng từ cổ lan thẳng tới vành tai.
Thanh Sơn đang tắm bên bờ sông.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ánh mắt ta xuyên qua tia nắng chiều nhàn nhạt cuối thu, lặng lẽ dừng trên thân hắn.
Bình thường chỉ thấy da hắn hơi ngăm đen.
Giờ dưới ánh trời mờ tối lại hóa trắng nổi bật.
Đùi săn chắc như chân tỳ bà, thân hình rắn rỏi như trục xe… Trên cơ thể đẫm nước kia ánh lên một tầng bóng sáng khỏe mạnh.
Trong lòng ta bất giác rung động.
Vì chút rung động ấy mà sinh vài phần thẹn thùng, tự thấy xấu hổ đến mức phải đưa tay che mặt.
Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn…
Ta lẩm nhẩm, xoay người rời đi.
Nhưng chẳng bao lâu sau khi về đến nhà, tiếng bước chân Thanh Sơn cũng theo tới.
Lòng ta vẫn chưa yên, chỉ lo hâm nóng thức ăn, không quay đầu nhìn hắn:
“Hôm nay sao về muộn vậy? Không đói à?”
Hắn không nói nhiều, ngồi xuống cạnh bàn.
Cơm canh dọn lên, hắn chậm rãi cầm đũa, ung dung nhìn ta:
“Ta chưa về, nàng không lo sao? Không đi tìm ta à?”
“Ngươi khỏe như trâu thế kia thì có thể xảy ra chuyện gì được, cần gì ta phải lo.”
Ta không ngẩng đầu đáp lại, tiện tay gắp cho hắn một miếng thịt bò, mặt không đổi sắc.
“Nàng nói dối.”
Giọng hắn bình thản, nhưng đôi mắt lại nhìn thẳng vào mắt ta.
Tim ta khẽ giật, bị ánh mắt chắc nịch ấy nhìn đến tê cả da đầu, miễn cưỡng cười:
“Thật giả gì chứ, chắc ngươi làm việc mệt quá hồ đồ rồi. Mau ăn cơm rồi nghỉ sớm đi.”
“Đào Hoa.”
Hắn đặt bát đũa xuống bàn, không nặng không nhẹ, thần sắc càng nghiêm túc hơn.
“Ta nghĩ chúng ta nên nói rõ với nhau.”
Trong lòng ta bỗng căng thẳng:
“Nói gì?”
“Chúng ta nam quả nữ đơn độc ở cùng nhau, nàng nhặt ta về chẳng phải là xem ta như nam nhân của nàng sao?”
Đôi mắt hắn vẫn mở to, trông hiền lành chất phác, nhưng ánh nhìn lại vô cùng sắc bén.
“Đã là nam nhân của nàng, vậy nàng phải nhớ thương ta chứ?”
Vừa nói hắn đã tiến lại gần.
Vạt áo vô tình hé mở, thấp thoáng lộ ra l.ồ.ng n.g.ự.c cường tráng.
Trong nháy mắt bị kích thích đến choáng váng đầu óc, ta lại đưa tay sờ trán hắn:
“Ta đã nói thân xác bằng xương bằng thịt ai cũng sợ lạnh, ngươi xuống sông tắm đến ngốc hơn rồi sao? Cũng đâu có nóng sốt.”
Nói xong mới biết mình lỡ lời.
Ta âm thầm c.ắ.n lưỡi, xấu hổ muốn bỏ chạy.
Hai bàn tay to của Thanh Sơn lại nâng lấy mặt ta:
“Nhìn rồi sao còn gạt ta?”
“Chẳng lẽ thân thể ta không đẹp? Đào Hoa không vừa ý sao?”