Rõ ràng là ta bị hắn giữ c.h.ặ.t không thể động đậy.
Vậy mà hắn lại vô tội chớp mắt với ta.
Đôi mắt đen láy sáng lấp lánh như chứa hai vầng trăng tròn.
Ta lắp bắp:
“Đẹp… đẹp lắm… ngươi đẹp nhất…”
Lúc ấy hắn mới thỏa mãn bật cười.
Tay rời khỏi mặt ta, lại kéo hẳn vạt áo mình mở rộng ra:
“Đào Hoa, muốn nhìn thì cứ đường đường chính chính mà nhìn. Thật ra… nàng không chỉ muốn nhìn đâu, nàng còn muốn sờ thử, đúng không?”
Ta xấu hổ đến mức tự che kín mắt.
Hắn lại ưỡn n.g.ự.c tiến lên, làn da nóng bỏng dán thẳng vào mu bàn tay ta:
“Được mà.”
“Đào Hoa thương Thanh Sơn nhất, cho nên Đào Hoa muốn gì… Thanh Sơn cũng nguyện cho.”
…
Sau lần ấy, ta và Thanh Sơn thành thân.
Hôn sự cũng coi như náo nhiệt, bà con tới không ít.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Phụ thân ta từng là thợ săn giỏi nhất mười dặm tám thôn.
Những năm mất mùa đại hạn, không ít người nhờ thỏ rừng gà núi ông săn được mà giữ mạng.
Về sau cha bị bắt đi lính, từ đó một đi không trở lại.
Ta hơn mười tuổi đầu, cũng nhờ hương thân giúp đỡ mới sống được đến hôm nay.
Giờ ta lập gia đình, có nơi nương tựa, mọi người đều vui mừng thay cho ta.
Khi ấy chẳng ai biết hắn là tướng quân, mọi người cũng không gọi hắn là phu quân của ta.
Mọi người đều gọi hắn là kẻ ngốc, là kẻ ngốc của Đào Hoa.
“Ngốc tốt mà, ngốc tốt. Không bị bắt đi lính, có thể cùng Tiểu Đào Hoa sống yên ổn cả đời.”
Ta cũng từng nghĩ như vậy.
Hắn biết săn sóc ta, thương ta, quý trọng ta… ngốc hay không có gì quan trọng?
Chúng sinh đều là cỏ cây, chỉ riêng hắn là núi xanh.
Nhìn hắn, ta như nhìn thấy một đời bình yên đến tận đất trời già cỗi.
Nhưng…
Một màn mưa xuân đã cắt đôi ngày ấy và hiện tại.
Thanh Sơn của ta biến thành Tần Đình Hạc của Tạ Lâm Trúc.
Hắn không còn là kẻ ngốc nữa.
Cũng không còn là phu quân của ta nữa.
Yến oanh nay hóa xa lạ, gió mưa chỉ khiến lòng người thêm tổn thương.
Tình đã sâu đến thế, cuối cùng cũng chỉ là một giấc mộng dài…
06
Khi ta trở về nhà, đoàn người của họ đã đi hết rồi.
Tiểu viện của ta lại khôi phục vẻ quạnh quẽ ngày xưa.
Không phải quạnh quẽ của ngày xưa.
Mà là của cả một thời xa hơn trước nữa.
Nhưng cũng không hoàn toàn giống.
Luôn cảm thấy có chỗ nào đó đã thay đổi, một nỗi khó chịu từ gan bàn chân len dần vào tim.
À… hóa ra là dưới chân.
Hôm nay đám người kia thật sự đã giẫm sân viện ta c.h.ặ.t hơn hẳn.
Giờ ta đứng cũng thấy cấn chân.
Nghĩ vậy, ta lại vội chạy ra xem luống rau.
Cải non mới gieo vừa nhú chút mầm mềm, còn chẳng nổi bật bằng cỏ dại nơi góc tường.
Ta thật sợ chúng bị giẫm hỏng.
May mà hữu kinh vô hiểm.
Bỗng nhớ lúc ban ngày bước vào cửa, dường như ta nghe Tần Đình Hạc quát một tiếng.
Bảo người cẩn thận, đừng giẫm lên rau của ta.
Không sao là tốt rồi.
Haizz, người đã đi rồi, còn nghĩ đến hắn làm gì nữa?
Sau này cuộc sống này chỉ còn một mình ta thôi.
Ta phủi tay, chợt thấy eo đau chân mỏi, bụng đói cồn cào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vẫn là ăn cơm nghỉ ngơi quan trọng hơn.
Ta thở ra một hơi, xoay người đi vào trong.
Nhưng vừa quay lại, đã thấy một bóng người cao gầy đứng trước cửa phòng, bất ngờ làm ta giật nảy mình.
Ta gần như nghi mình hoa mắt.
Dụi mắt mấy lần, người ấy vẫn đứng đó.
Bóng người tựa vào tường, gà gật buồn ngủ.
Nhưng khi nhìn rõ, hơi thở nghẹn nơi n.g.ự.c ta cũng chậm rãi thả lỏng.
“Này!”
Ta hét một tiếng.
Người kia quay đầu lại.
Là một tiểu binh còn non mặt.
Không phải Tần Đình Hạc.
Phải rồi, sao có thể là hắn được?
Nếu không hôm nay cả sân người kia chẳng phải uổng công tới sao?
“Sao tướng quân các ngươi đi rồi, lại để ngươi ở lại?”
Không hiểu sao trong lòng ta nghẹn một cục tức.
Tiểu binh kia vội vàng cười lấy lòng:
“Tướng quân muốn bồi thường cho tỷ.”
Tim ta lại đ.á.n.h thót một cái, lùi về sau một bước, giọng quái gở châm chọc:
“Sao? Làm ta mất một nam nhân, rồi lại trả cho ta một nam nhân khác?”
“Không phải ý ấy!”
Thấy ta hiểu lầm, hắn cuống quýt xua tay.
Rồi như dâng bảo vật, lấy ra một món đồ:
“Tướng quân nói, tỷ cầm ngọc bội này, mỗi tháng có thể đến hiệu đổi bạc trong thành lĩnh tiền.”
Khối ngọc dưới ánh trời nhập nhoạng phát ra ánh sáng ôn nhuận như mỡ dê…
Ta nhớ tới điều gì đó, vẫn cầm lấy siết trong tay, nhưng không nhịn được hỏi thêm:
“Bao nhiêu bạc mà đáng để ta phải lăn lộn thế này?”
Tiểu binh tiếp tục giải thích:
“Đương nhiên là một khoản bạc lớn khiến cả làng đỏ mắt. Tướng quân sợ đưa hết cho tỷ sẽ rước họa vào thân, nên mới để tỷ tự đi lĩnh từng tháng.”
Kỳ thực… cần gì chứ?
Ta vốn nuôi sống được bản thân, một mình ăn no cả nhà không đói.
Không, lúc đầu cứu Tần Đình Hạc, chẳng phải ta cũng nhìn ra hắn thân phận bất phàm, mong hắn báo đáp sao?
Quan hệ giữa chúng ta, rốt cuộc lại quay về ý nghĩa ban đầu.
Như vậy cũng tốt.
Ta nhìn tiểu binh cười đến mệt thay cho hắn, thở dài một hơi:
“Buồn ngủ thế này, sao không vào trong ngồi đợi?”
“Phòng khuê nữ của phu nhân, tiểu nhân không dám mạo phạm.”
“Tiểu ngốc t.ử, ngươi đói không? Ăn rồi hẵng đi.”
Một bát mì thanh dương, ta cho hắn hai quả trứng lòng đào.
Trẻ con đúng là ăn của người thì miệng mềm hẳn, một tiếng “tỷ tỷ” gọi vô cùng thân thiết.
“Tỷ tỷ, đệ chưa no.”
Lại thêm một bát nữa.
“Đệ còn muốn ăn thêm hai quả trứng.”
Sao ăn khỏe thế này…
Ta ngẩn người, nhìn gương mặt non nớt gầy gò kia, trong lòng không khỏi xót xa, thử hỏi:
“Có phải ngươi còn nhỏ, trong quân bị bắt nạt, ăn không đủ no không?”
Hắn cũng ngơ ngác:
“Không mà, dù sao đệ cũng là nam nhân rồi. Một bữa ăn năm sáu quả trứng chẳng phải rất bình thường sao?”
“Tướng quân ở với tỷ, đều ăn rất ít à?”
Ta nhất thời nghẹn lời.
Hóa ra phải ăn nhiều như vậy sao?
Hóa ra Thanh Sơn đều gắp hết trứng trong bát cho ta…
Hóa ra ta vẫn luôn để hắn chịu đói sao?
Rốt cuộc giữa chúng ta… là ai nợ ai đây?