Hải Đường Lạc Tận, Ô Bất Giã

Chương 10



Chương 10: Sóng gió kinh thành và Lời tự thú của kẻ điên

Gió đông bắc thổiốc qua những ô cửa sổ lọng tre của Thanh Phong Lầu, mang theo hơi ẩm lạnh ngắt và mùi đất cát nồng nặc trước cơn giông. Sân nhỏ phía dưới vốn là nơi náo nhiệt bậc nhất kinh thành, nay vắng bóng người qua lại, chỉ có vài ba chiếc lá hải đường khô khốc bị cuốn vòng trung không trung rồi rơi rụng xuống vũng nước đọng.

Ta ngồi bên chiếc bàn gỗ sồi đã lên nước bóng loáng, ngón tay chầm chậm miết quanh vành một tách trà quan âm đã nguội ngắt. Khói trầm hương từ lò nhỏ đặt ở góc phòng tỏa ra làn khói xám nhạt, quẩn quanh vạt áo vải thô màu xanh xám của ta rồi tan biến vào khoảng không u ám.

Đối diện ta, một chiếc giương nhỏ bằng gỗ hoàng đàn được mở sẵn, bên trong đặt một chiếc trâm cài bằng ngọc bích chạm hình mây cuộn – di vật duy nhất của mẫu thân ta, thứ mà Khương Thượng thư đã sai người tịch thu ngay sau đêm bà qua đời trong căn phòng hoang phế ở hậu viện.

Tiêu Vũ Triết ngồi cách ta ba thước, cẩm bào màu xanh sẫm thêu mãng xà bên thắt lưng của hắn lấm lem vài vệt bùn đất, vạt áo xộc xệch, mùi rượu ngấm sâu vào từng sợi vải thượng hạng. Hắn không nhìn chiếc giương gỗ, đôi mắt hằn lên những tia m.á.u đỏ rực dính c.h.ặ.t vào gương mặt tĩnh lặng của ta, hơi thở dồn dập, nặng nề.

"Phụ hoàng nôn ra m.á.u đen ngay trước buổi chầu sáng nay." Tiêu Vũ Triết lên tiếng, giọng nói khàn đặc, có phần run rẩy không còn chút uy nghiêm nào của một chủ nhân Đông cung. Hắn vươn tay đẩy chiếc giương gỗ về phía ta thêm một thốn. "Chiêu Ninh, Khương Thanh Như đang liên kết với ngoại tộc để điều động cấm vệ quân cửa Tây, ta biết hết rồi. Khương gia đã không còn đường lui, Đông cung cũng bị đẩy vào t.ử lộ. Bức thư phản quốc giả kia... là do nàng viết, đúng không?"

Hắn dùng chiếc trâm ngọc của mẫu thân ta để ép ta đến đây, nhưng khoảnh khắc đối diện với ta, điều hắn hỏi không phải là binh biến, cũng không phải là giang sơn Đại Chu sắp đổi chủ.

Hắn đang dùng một chút hy vọng cuối cùng của một kẻ sắp c.h.ế.t đuối để cầu xin một sự thừa nhận từ ta. Hắn muốn nghe ta nói rằng ta hận hắn, ta làm tất cả những điều này là vì muốn trả thù sự phản bội của hắn dưới gốc hải đường ngày đó. Hắn thà chấp nhận bản thân bị ta tự tay đẩy xuống vực sâu, còn hơn phải đối mặt với việc ta quay lưng đi một cách thanh thản, xem hắn như một hạt bụi tầm thường không đáng bận tâm.

Ta buông ngón tay khỏi vành tách trà nguội, thản nhiên vươn tay đóng nắp chiếc giương gỗ lại, ôm vào lòng n.g.ự.c.

"Điện hạ, trà ở Thanh Phong Lầu vẫn chát như ba năm trước." Giọng ta phẳng lặng, đều đều như tiếng chuông gió va vào nhau giữa không trung ẩm ướt. "Mẫu thân thần nữ thích sự thanh tịnh, chiếc trâm này... thần nữ mang về là được rồi. Còn chuyện đại cục kinh thành, vương phủ có y quan, thần nữ không thông chính sự."

"Nàng không thông chính sự?" Tiêu Vũ Triết đột ngột bật cười, tiếng cười điên cuồng, vỡ nát vang vọng khắp gian phòng trống trải. Hắn đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ phía sau bị lực chân đẩy lùi mạnh, đập vào vách tường phát ra một tiếng bịch khô khốc. "Nét chu sa trên bức gấm của Thái hậu, bản đồ thủy lợi phương Nam, và cả vết mực trên phong thư mật thiết gửi ra biên thùy... Chiêu Ninh, nàng nhìn rõ lòng người, nhìn thấu nhân tính, nàng dắt mũi cả Khương Thanh Như lẫn ta vào chỗ c.h.ế.t, vậy mà nàng nói nàng không thông chính sự sao?"

Hắn bước lao về phía trước, hai đầu gối chao đảo do vết thương cũ ở bãi săn mùa thu chưa từng lành hẳn dưới lớp giáp trụ. Hắn không màng đến lễ nghi cung đình, không màng đến long bào mãng xà cao quý, dứt khoát quỳ sụp xuống mặt sàn gỗ ngay trước mặt ta.

Rầm.

Hai đầu gối hắn đập mạnh xuống đất, đôi bàn tay to lớn, run rẩy điên cuồng vươn ra, tóm c.h.ặ.t lấy vạt váy vải thô màu xanh xám của ta, siết c.h.ặ.t đến mức các khớp xương ngón tay trắng bệch, gân xanh nổi lên cuồn cuộn.

"Chiêu Ninh, ta sai rồi! Ngày đó dưới gốc hải đường, ta bị ma xui quỷ khiến, ta tưởng Khương Thanh Như có thể mang lại vinh quang cho Đông cung, ta tưởng vị trí Thái t.ử phi đó là thứ nàng muốn nên mới dùng nó để thử thách lòng trung thành của nàng!" Nước mắt hòa lẫn mồ hôi lạnh chảy dài trên gương mặt tự phụ từng vạn người sùng bái, hắn ngước đôi mắt đỏ ngầu, nghẹn ngào gào lên, giọng nói vỡ vụn đầy sự van nài nhục nhã. "Ba tháng qua, Đông cung không có lấy một ly trà ấm, phòng ngủ của ta lạnh ngắt như hầm băng, Khương Thanh Như mở miệng ra chỉ có quyền mưu và tiền bạc! Ta ôm rượu mỗi đêm, trong cơn mê chỉ thấy một cô bé mặc áo thô đứng nhặt cánh hoa rụng làm t.h.u.ố.c... Ta nhớ nàng đến phát điên rồi, Chiêu Ninh! Trở về đi, ta sẽ tự tay viết sớ phế truất Khương Thanh Như, ta sẽ lập nàng làm Thái t.ử phi, sau này khi ta đăng cơ, nàng sẽ là Hoàng hậu duy nhất của vương triều này! Ta đem cả giang sơn này tạ tội với nàng, có được không?"

Hắn ôm lấy vạt váy ta, dập đầu xuống đất, khóc lóc t.h.ả.m thiết hệt như một gã tiều phu què quặt bị bỏ rơi giữa rừng sâu. Sự hối hận gặm nhấm tâm can hắn mười phần, biến một vị Thái t.ử kiêu ngạo cả đời thành một kẻ tâm thần điên loạn quỳ xin sự ban phát tình cảm từ người mà hắn từng ruồng bỏ. Hắn tin hắn đang trao ra thứ quý giá nhất – ngôi vị Hoàng hậu duy nhất, hắn nghĩ danh vọng lộng lẫy kia sẽ đổi lại được một ánh mắt thương hại từ Khương Chiêu Ninh ta.

Ta đứng yên như một pho tượng đá cổ giữa phật đường, l.ồ.ng n.g.ự.c không một chút phập phồng hoảng sợ, cũng không có lấy một vệt d.a.o động.

Ánh mắt ta nhìn xuống đỉnh đầu hắn, dửng dưng và xa xăm như thể đang nhìn một bãi rác dơ bẩn lấm lem bùn đất bên vệ đường.

Ta không tát hắn, không mắng nhiếc, không thèm dùng nửa lời để đáp lại lời tự thú điên cuồng của hắn. Tay phải ta thản nhiên vươn vào trong áo choàng, rút ra thanh d.a.o găm nhỏ bằng thép lạnh – thứ mà Tiêu Thừa Húc đã tặng ta vào đêm phát độc ba tháng trước.

Xoẹt.

Lưỡi d.a.o bén ngót lướt qua một đường dứt khoát, sắc lẹm dưới ánh chớp ngoài trời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta tự tay cắt phăng đoạn vải thô màu xanh xám ở vạt váy nơi đôi bàn tay đẫm mồ hôi và nước mắt của Tiêu Vũ Triết đang bấu c.h.ặ.t. Đoạn vải rách rớt xuống đất, ta lùi lại ba bước, đứng thẳng người giữa gian phòng, động tác dứt khoát như cách c.h.ặ.t đứt một sợi dây xích dơ bẩn bám trên người.

Ta rút chiếc khăn lụa trắng sạch sẽ ra, tỉ mỉ lau sạch chuôi d.a.o găm vừa chạm vào vạt áo, rồi thản nhiên thả tay, chiếc khăn lụa bay lơ lửng rồi rơi bịch xuống vũng nước chè đổ trên bàn, chớp mắt bị vệt nước chát đen ngòm nhuộm ố.

"Điện hạ tự trọng. Ngôi vị Hoàng hậu của ngài, Khương Chiêu Ninh ta chê bẩn." Giọng ta phẳng lặng, không oán không hận, lạnh ngắt đến đáng sợ. "Ngài từ bỏ ta vì đại cục, nay lại muốn dùng giang sơn để đổi lại sự bình yên cho linh hồn mục nát của mình. Trên đời này, làm gì có nhân quả dễ dàng như vậy? Chiếc ô ngày đó rơi xuống bùn, ngài vĩnh viễn không có tư cách nhặt lại nữa rồi."

Tiêu Vũ Triết nhìn đoạn vải rách cô độc trong tay mình, rồi nhìn chiếc khăn lụa bị nhuộm đen trên bàn. Gương mặt hắn từ trắng bệch bỗng chốc chuyển sang một sắc xám xịt hệt như tro tàn nghĩa địa, đôi môi run rẩy điên cuồng, l.ồ.ng n.g.ự.c co thắt mạnh đến mức hắn phải ôm lấy tim, ho ra một ngụm m.á.u tươi ngay trên nền gỗ.

Hắn nhận ra, nàng không hận hắn. Nàng chỉ triệt để xem hắn như một kẻ xa lạ đã c.h.ế.t từ mười năm trước. Nhát d.a.o cắt váy kia chính là nhân quả chí mạng, triệt để cắt đứt chút hy vọng cứu vãn cuối cùng của hắn, đẩy hắn vào cõi lòng tăm tối vĩnh viễn không có lối thoát.

Sột soạt.

Bức rèm che bằng lụa đen dày ở góc phòng bỗng nhiên khẽ động.

Tiêu Thừa Húc đẩy xe lăn chầm chậm bước ra từ trong bóng tối, chiếc áo choàng lông cáo đen bao bọc lấy bờ vai rộng lớn của hắn. Trên tay hắn vẫn còn cầm một chuỗi hạt bồ đề thô mộc gọt bằng tay, ánh mắt sâu hoắm, sắc lạnh của hắn khóa c.h.ặ.t vào vạt váy bị cắt rách của ta, rồi từ từ chuyển sang nhìn gã đàn ông đang quỳ dưới đất.

Hắn đã đứng sau bức rèm nghe thấy hết từ thốn đầu tiên. Khoảnh khắc Tiêu Vũ Triết hứa ban ngôi vị Hoàng hậu và quỳ sụp xuống ôm lấy váy ta, ngón tay gầy guộc của Tiêu Thừa Húc dưới tà áo cáo đen đã siết c.h.ặ.t đến mức làm vỡ nát hai hạt bồ đề bằng gỗ sưa, sát khí cuồng bạo trong mắt hắn suýt nữa đã khiến ám vệ Đông cung gài sẵn ngoài lầu bị ép c.h.ế.t. Kẻ làm đại sự, tàn nhẫn và đa nghi như hắn tự nhủ nếu ta để lộ một vệt d.a.o động trước ngôi vị Hoàng hậu kia, hắn sẽ lập tức ra lệnh cho mật binh vây g.i.ế.c ta ngay tại Thanh Phong Lầu.

Nhưng khi thấy ta rút d.a.o găm cắt váy, vứt khăn tay một cách dứt khoát, l.ồ.ng n.g.ự.c hắn bỗng chốc đập loạn nhịp một cách dữ dội. Trái tim cô độc, đi trong đêm tối mười mấy năm qua của vị Túc Vương này bần bật run lên vì xúc động. Người phụ nữ này nhìn thấu hồng trần, nàng không thèm vương quyền Đông cung, nàng chọn đứng cạnh chiếc xe lăn của hắn vì nàng biết hắn có thiên mệnh giúp nàng nắm giữ quyền tự do lựa chọn tối cao.

Tiêu Thừa Húc chầm chậm vươn bàn tay gầy guộc, lạnh ngắt bẩm sinh ra, nắm lấy đầu ngón tay ta, kéo ta lùi lại một bước, đứng hoàn toàn sau lưng hắn đầy tính bảo vệ và chiếm hữu tuyệt đối trước mặt Thái t.ử.

Hắn nhìn Tiêu Vũ Triết đang quỳ dưới đất ôm n.g.ự.c ho m.á.u, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt, sắc lạnh như binh đao mài trong bóng tối.

"Thái t.ử hoàng huynh, phủ Túc Vương tuy nghèo, nhưng vải thô màu xanh xám này là do chính tay Vương phi của ta dệt." Tiêu Thừa Húc lên tiếng, giọng nói khàn khàn nhưng mang theo nội lực thâm hậu chấn động cả gian phòng, đập tan tành sự kiêu ngạo của Đông cung. "Điện hạ thô bạo làm rách áo của nàng, sớ luận tội phản quốc của Khương Thanh Như đang đặt trên bàn hoàng thượng lúc này... e là sẽ có thêm một dòng về tội danh bất kính với vương đệ rồi."

Tiêu Vũ Triết trợn tròn mắt, ngước đầu lên nhìn Tiêu Thừa Húc.

Chính vào khoảnh khắc ánh chớp ngoài trời rạch ngang một đường trắng xóa, hắt thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của Túc Vương, Tiêu Vũ Triết kinh hoàng phát hiện: Người đàn ông vốn mang danh tàn phế, quanh năm ngồi xe lăn kia... đang từ từ buông chuỗi hạt bồ đề xuống.

Tiêu Thừa Húc chầm chậm chống tay vào thành xe lăn, hai chân hắn vốn bị phán đoán là bại liệt do hủ cốt độc gặm nhấm, lúc này lại vững vàng duỗi thẳng ra.

Hắn đứng thẳng dậy khỏi chiếc xe lăn gỗ sưa trước sự chứng kiến của Thái t.ử. Cơ thể cao lớn, uy nghiêm như một vị chiến thần đạp lên bóng tối bước ra, khí chất bá đạo áp đảo toàn bộ triều đường Đại Chu bao trùm lấy gian phòng nhỏ. Hắn không hề tàn phế, đôi chân hắn khỏe mạnh, vững chãi hơn bất kỳ ai, mười năm giả bệnh chỉ là một ván cờ giăng ra để chờ ngày Đông cung tự tay diệt vong.

"Đệ... đệ không hề tàn phế?!" Tiêu Vũ Triết gào lên một tiếng kinh hãi tột độ, cơ thể loạng choạng lùi lại, đập mạnh vào án thư làm chén trà vỡ tan tành dưới đất.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Sự thật phơi bày như một gáo nước lạnh buốt dội thẳng vào đầu vị Thái t.ử tự phụ. Kẻ mà hắn luôn xem thường, kẻ mà hắn nghĩ là một đống bùn nhão không chịu nổi một kích, thực chất lại là một con mãnh hổ đang giấu nanh vuốt, âm thầm bố cục đoạt vị ngay dưới mí mắt hắn, cướp đi người phụ nữ duy nhất từng thật lòng đối đãi với hắn.

Ta chầm chậm ngẩng đầu nhìn lên đỉnh đầu Tiêu Vũ Triết.

Bông tuyết ngoài trời bắt đầu chuyển thành trận giông bão xối xả đập rầm rập vào mái hiên Thanh Phong Lầu. Trên tay áo long bào mãng xà của hắn, dòng chữ đen ngòm [Vĩnh viễn mất đi Khương Chiêu Ninh] bỗng chốc nứt toác ra thành từng vệt đỏ rướm m.á.u dữ dội, phát ra luồng hắc khí t.ử vong đáng sợ, đóng đinh hoàn toàn vào thiên mệnh của vị chủ nhân Đông cung tương lai:

[Kẻ Sắp C.h.ế.t].