Hải Đường Lạc Tận, Ô Bất Giã

Chương 11



Ta khẽ cúi đầu ôm chiếc giương gỗ có di vật của mẫu thân vào lòng n.g.ự.c, quay người bước đi trước, tà váy rách bay nhẹ trong gió giông, ung dung bước ra khỏi gian phòng tối.

Tiêu Thừa Húc bước đi vững vàng bên cạnh ta, một tay ôm lấy eo ta đầy tính chiếm hữu, dứt khoát đẩy cửa bước xuống lầu, bỏ lại tiếng sấm sét nổ vang trời và tiếng gào thét tuyệt vọng, điên dại của Thái t.ử phía sau lưng. Trận bão kinh thành đã nổi lên, và Đông cung sẽ là nơi đầu tiên bị chôn vùi dưới lớp bùn lầy nhân quả này.

Chương 11: Đêm kinh biến và Sự sụp đổ của một phượng hoàng

Mùi dầu hỏa quyện lẫn vị m.á.u tanh nồng nặc bốc lên từ phía cửa quảng trường phía Tây, theo gió bắc tràn qua những khung cửa sổ chạm rỗng của tẩm cung Dưỡng Tâm Điện. Bên ngoài, bầu trời kinh thành bị nhuộm thành một màu đỏ rực lửa, tiếng gươm đao va nhau chan chát cùng tiếng hống hách của binh lính át đi cả trận mưa phùn mùa đông.

Rầm.

Cánh cửa gỗ sưa khảm ngọc của tẩm cung bị một lực mạnh đạp vỡ, mảnh gỗ vụn văng tung tóe trên nền gạch men lạnh ngắt.

Khương Thanh Như bước qua ngưỡng cửa. Nàng ta không còn mặc những bộ váy lụa vân kiên rực rỡ thường ngày, mà khoác lên mình một bộ khinh giáp bằng bạc sáng loáng, tà áo choàng màu đại hồng tung bay sau lưng hệt như một đóa hải đường rực lửa giữa đêm tàn. Trên mái tóc phượng vẫn cài chiếc bộ bộ d.a.o bằng vàng ròng, nhưng các tua rua bằng ngọc đã dính đầy những vệt m.á.u tươi còn chưa kịp ráo.

Nàng ta nắm c.h.ặ.t cuộn thánh chỉ bằng lụa vàng trong tay, năm ngón tay siết mạnh đến mức lớp vải gấm thêu rồng cuộn hơi rúm ró. Ánh mắt phượng vốn luôn kiêu ngạo của đệ nhất tài nữ nay rực lên một thứ ánh sáng cuồng dại, thèm khát quyền lực đến cực điểm.

Nàng ta không nhìn xung quanh, gót giày da giẫm rầm rập lên t.h.ả.m cung đình, thẳng hướng về phía chiếc giường lớn buông rèm lụa thẫm sau bức bình phong gỗ tùng.

"Phụ hoàng bệnh nặng, Thái t.ử điện hạ phụng mệnh giám quốc." Giọng Khương Thanh Như vang lên giữa tẩm cung trống trải, thanh âm thanh cao nhưng run rẩy một nhịp rất nhẹ vì đắc ý. Nàng ta nâng cao cuộn thánh chỉ giả bằng hai tay. "Nay có chiếu thư từ nội cung ban xuống, Hoàng đế băng hà, truyền ngôi vị cửu ngũ chí tôn cho Thái t.ử Tiêu Vũ Triết. Kẻ nào cản đường, g.i.ế.c không tha!"

Phía sau nàng ta, ba mươi tên phản binh cửa Tây cầm trường đao đỏ m.á.u tràn vào, vây kín toàn bộ gian điện.

Khương Thanh Như tiến lên hai bước, dứt khoát dùng một tay kéo sập tấm rèm lụa thẫm che giấu giường rồng. Nàng ta muốn thấy gương mặt thoi thóp, cận kề cái c.h.ế.t của vị hoàng đế già, muốn dùng một nhát d.a.o kết liễu cuối cùng để tự tay đưa phu quân mình lên ngôi vị, đưa bản thân bước lên đỉnh cao của vương triều.

Nhưng khoảnh khắc tấm rèm lụa rớt xuống đất, động tác của Khương Thanh Như đột ngột khựng lại. Chiếc bộ bộ d.a.o vàng trên đầu nàng ta va vào nhau phát ra một tiếng cạnh sắc lẹm rồi im bạt.

Trên giường rồng không có hoàng đế già thoi thóp.

Tiêu Thừa Húc ngồi vững vàng ở đó. Chiếc áo choàng lông cáo đen khoác hờ bên vai rộng, tà áo thô xám bên trong lấm lem vài vệt m.á.u thẫm. Hắn không nhìn ba mươi thanh trường đao đang chĩa vào mình, tay phải chầm chậm cầm một chiếc khăn lụa trắng, tỉ mỉ, cẩn thận lau đi vệt m.á.u còn đọng trên lưỡi thanh bảo kiếm dài ba thước.

Dưới gầm giường rồng, cái đầu đầy m.á.u của gã Thống lĩnh thị vệ cửa Tây – kẻ tư thông với Khương Thanh Như dưới gốc hải đường – đang trợn trừng mắt, lăn lóc trên nền gạch như một quả dưa thối.

"Tỷ tỷ, đêm nay gió Tây lớn như vậy, giáp bạc của người... hình như hơi mỏng."

Một giọng nói phẳng lặng, trong trẻo như tiếng chuông gió bất ngờ vang lên từ phía sau bức bình phong gỗ tùng đặt ở góc khuất thiên điện.

Khương Thanh Như xoay người lại, đồng t.ử co thắt dữ dội.

Ta chầm chậm bước ra từ bóng tối sau bức bình phong. Bộ y phục bằng vải thô màu xanh xám của ta chỉnh tề, phẳng phiu, trên tà áo không vương lấy một hạt bụi, không dính lấy một giọt m.á.u tươi. Ngón tay thon dài của ta vẫn lười biếng xoay nhẹ chuỗi hạt bồ đề thô mộc gọt bằng tay, thần sắc ung dung, tĩnh tại hệt như đang đi dạo trong ngự uyển phủ Thượng thư mười năm trước.

"Khương Chiêu Ninh... Sao ngươi lại ở đây?" Khương Thanh Như lùi lại một bước, chiếc khinh giáp bạc trên người va vào thành giường rồng phát ra tiếng kêu khô khốc. Nàng ta nhìn ta, rồi nhìn thanh bảo kiếm đẫm m.á.u trên tay Tiêu Thừa Húc, giọng nói chớp mắt mất đi sự kiêu hãnh bẩm sinh. "Binh lính ngoại bang đã vây c.h.ặ.t cửa Tây, Thái t.ử điện hạ đang dẫn quân ép cung... Các người... Các người không thể nào..."

"Binh lính ngoại bang?" Tiêu Thừa Húc chầm chậm ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu hoắm, sắc lạnh của hắn khóa c.h.ặ.t vào gương mặt đang trắng bệch ra của đích tỷ. Hắn đặt chiếc khăn lụa trắng xuống, dứt khoát tra thanh bảo kiếm vào bao, tiếng cạch trầm đục vang vọng khắp điện yến. "Khương đại tiểu thư tự phụ nhìn rõ đại cục, nhưng lại không biết ba vạn mật binh ngoại tộc kia, ba năm trước đã mang họ Tiêu rồi sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Rầm. Rầm. Rầm.

Lời hắn vừa dứt, từ cửa ngách và các ô cửa sổ của Dưỡng Tâm Điện, hàng trăm cấm vệ quân mặc giáp đen thắt đai sắt đồng loạt phá cửa xông vào. Ba mươi tên phản binh của Khương Thanh Như chưa kịp vung đao đã bị những mũi trường thương thép lạnh đ.â.m xuyên thủng l.ồ.ng n.g.ự.c, m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe lên bức tường gấm thêu, c.h.ế.t không kịp ngáp.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Mùi m.á.u tanh nồng đặc quánh bao trùm căn phòng.

Khương Thanh Như quỳ sụp một chân xuống nền gạch đẫm m.á.u, cuộn thánh chỉ lụa vàng trong tay rơi bịch vào vũng m.á.u vuốt, chớp mắt bị dòng nước đỏ thẫm nhuộm ố đen ngòm. Nàng ta nhìn những x.á.c c.h.ế.t phản binh nằm la liệt, rồi nhìn Tiêu Thừa Húc đang chậm rãi đứng thẳng dậy khỏi chiếc xe lăn, bước đi vững vàng, uy nghiêm tựa như một vị thần c.h.ế.t đạp lên bóng tối bước ra.

Nàng ta không ngu xuẩn. Khoảnh khắc nhìn thấy nét vẽ chu sa quen thuộc trên cán thanh bảo kiếm của Tiêu Thừa Húc – nét vẽ giống hệt vệt mực cứu sống bức họa phượng hoàng của Thái hậu ngày trước, Khương Thanh Như bỗng chốc bừng tỉnh.

"Hóa ra... từ đầu đến cuối, bản tấu chương phương Nam, chiếc ngọc bội giả ở hoa viên, và cả bức thư gửi ra biên thùy..." Khương Thanh Như đột ngột bật cười, tiếng cười điên dại, vỡ nát vang vọng giữa tẩm cung rực lửa. Nàng ta ngước đôi mắt phượng đỏ ngầu, nghẹn ngào nhìn ta, mái tóc rũ rượi, chiếc bộ bộ d.a.o vàng ròng trên đầu lỏng lẻo rồi rơi bịch xuống đất. "Khương Chiêu Ninh! Ngươi giấu kỹ quá! Ngươi dùng chính lòng tham của ta để dắt mũi cả Đông cung vào bẫy, ngươi để ta tự tay viết thư phản quốc để tiễn cả Khương gia lên đoạn đầu đài! Ngươi không tranh giành, ngươi chỉ đứng yên một chỗ để nhìn ta tự hủy hoại bản thân... Ta từ nhỏ đã ưu tú hơn ngươi, tài danh hơn ngươi, tại sao ta lại thua dưới tay một thứ nữ thô lậu như ngươi? Tại sao?!"

Nàng ta quỳ trong vũng m.á.u, cào cấu ngón tay xuống nền gạch đến bật m.á.u, khóc lóc t.h.ả.m thiết nhục nhã. Sự kiêu hãnh của đệ nhất tài nữ, vinh quang của một Thái t.ử phi tương lai bỗng chốc vỡ vụn thành những mảnh rác dơ bẩn dưới chân ta. Nàng ta muốn có tất cả, muốn làm Hoàng hậu duy nhất, rốt cuộc cái bẫy nàng ta tự đào lại chôn vùi cả cuộc đời nàng ta vào cõi tăm tối vĩnh viễn không có lối thoát.

Ta đứng yên lặng trước mặt nàng ta, vạt áo vải thô màu xanh xám không một vết bẩn.

Ta nhìn Khương Thanh Như quỳ dưới đất, khoảng lặng giữa hai người kéo dài, chỉ có tiếng lửa cháy râm ran từ phía Đông cung vọng về làm nền. Ta không mắng nhiếc nàng ta, không thèm dùng một lời oán hận nào để đáp lại sự điên cuồng của nàng ta.

Ta chậm rãi khom người xuống, vươn ngón tay thanh mảnh, gầy guộc nhặt chiếc mũ phượng cài bộ bộ d.a.o bằng vàng ròng đang lấm lem m.á.u và bùn đất dưới đất lên. Ta đưa lên ngang tầm mắt, khẽ thổi nhẹ lớp bụi và vệt m.á.u khô bám trên những cánh phượng bằng vàng, rồi chầm chậm đặt lại vào bàn tay đang run rẩy dữ dội của đích tỷ.

"Tỷ tỷ, ngôi vị Hoàng hậu này, là tỷ tự tay đẩy nó đi rồi." Giọng ta phẳng lặng, đều đều như tiếng nước chảy dưới hầm băng. "Tỷ tự phụ nhìn rõ thiên hạ, nhưng tỷ lại quên mất, lòng người mới là ván cờ lớn nhất. Nhành hải đường gãy thế ngày đó ở Khương phủ, là do tỷ chọn bước lên, chứ ta chưa từng kéo tỷ xuống bao giờ."

Khương Thanh Như nhìn chiếc mũ phượng lấm m.á.u trong tay mình, rồi nhìn gương mặt dửng dưng, xa xăm của ta. Gương mặt nàng ta từ trắng bệch bỗng chốc chuyển sang một sắc xám xịt hệt như tro tàn nghĩa địa. Nàng ta nhận ra, ta chưa từng xem nàng ta là đối thủ. Đối với Khương Chiêu Ninh ta, sự tham vọng cuồng dại của nàng ta chỉ là một con cờ tiện tay gạt bỏ để dọn sạch đường đi cho đại cục vương triều.

Rầm.

Tiếng bước chân rầm rập của cấm vệ quân áp giải từ ngoài điện vang lên. Tiêu Vũ Triết mặc triều phục Thái t.ử tơi tả, tóc tai bù xù, hai tay bị xích sắt loảng xoảng khóa c.h.ặ.t, bị hai gã thị vệ thô bạo ấn quỳ sụp xuống ngay cửa đại điện.

Hắn không nhìn Khương Thanh Như đang quỳ trong vũng m.á.u, đôi mắt đỏ ngầu, hoang dại của hắn vượt qua hàng trăm lưỡi gươm đao, dính c.h.ặ.t vào bóng dáng thanh đạm của ta đang đứng cạnh giường rồng.

"Chiêu Ninh... Ta sai rồi... Đừng gả cho hắn..." Tiêu Vũ Triết nghẹn ngào gào lên, giọng nói vỡ vụn đầy sự van nài nhục nhã của một kẻ đã hối hận đến phát điên.

Ta không nhìn hắn. Ta chầm chậm ngẩng đầu nhìn lên đỉnh đầu Khương Thanh Như.

Hai gã cấm vệ quân bước tới, thô bạo nắm lấy vai nàng ta, kéo lê cơ thể đầy m.á.u của đích tỷ ra phía cửa cung. Chiếc mũ phượng vàng ròng lại một lần nữa rơi bịch xuống vũng nước bẩn thỉu, bị gót giày sắt của thị vệ giẫm lên nát bấy.

Trên đỉnh đầu Khương Thanh Như, hai chữ màu vàng vương giả vốn nhấp nháy điên cuồng từ mười năm qua, nay đã hoàn toàn biến mất, tiêu tán vào hư không. Thay vào đó, hai chữ màu xám xịt, tối tăm như mực đặc hiện lên, đóng đinh vĩnh viễn vào định mệnh của phượng hoàng gãy cánh:

[Tội Nhân].

Nàng ta bị lôi đi, ánh mắt nhìn ta ngập tràn sự kinh hoàng, hối hận muộn màng và sự trống rỗng vô hạn.

Tiêu Thừa Húc chầm chậm bước đến bên cạnh ta, đứng vững vàng trên đôi chân của mình. Hắn một tay vươn ra, ôm c.h.ặ.t lấy eo ta kéo sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn của hắn đầy tính chiếm hữu tuyệt đối trước mặt Thái t.ử đang quỳ ngoài cửa. Trên đỉnh đầu hắn, hai chữ vàng kim [Đế Mệnh] rực cháy lên một sắc đỏ bá đạo như hoàng quyền nắm trọn thiên hạ.

Ta khẽ vuốt lại chuỗi hạt bồ đề thô mộc bên thắt lưng, thần sắc ung dung bước đi cạnh hắn giữa điện ngập m.á.u. Đêm kinh biến đã tàn, Đông cung đã sụp đổ, và những kẻ tự tay vứt bỏ báu vật để nhặt về khúc gỗ mục ngoài kia, rốt cuộc cũng phải nếm trải cái giá thấu xương của hai chữ nhân quả rồi.