Chương 9: Bí mật phòng tối và Sự rạn nứt của Đông cung
Đông cung đêm muộn chìm trong một thứ tĩnh lặng rợn người. Ánh nến trên giá đồng thau lung linh kéo dài cái bóng của Khương Thanh Như trên tấm rèm lụa đại hồng, xám xịt và vẹo vọ.
Rắc.
Tiếng thanh gỗ mỏng nứt toác vang lên sắc lẹm giữa không gian phòng tối. Khương Thanh Như buông thanh đoản đao rớm m.á.u trên tay xuống, những ngón tay thon dài đẫm mồ hôi lạnh khẽ run lên khi nàng ta nhấc chiếc ổ khóa đồng bị đập vỡ nát ra khỏi chiếc hộp gỗ đàn hương giấu sâu trong hốc tường thư phòng Thái t.ử.
Nàng ta tìm kiếm một mật hàm quân cơ, một danh sách binh quyền, hay ít nhất là một tờ minh ước giúp gia tộc củng cố lại vị thế đang lung lay sau vụ cứu trợ thiên tai t.h.ả.m hại phương Nam.
Nhưng khi nắp hộp mở ra, bên trong không có lụa là, không có ngọc ấn.
Chỉ có năm chiếc trâm cài bằng gỗ tùng rẻ tiền, góc cạnh thô ráp, vài chỗ đã xỉn màu theo thời gian. Đó là những chiếc trâm do chính tay ta gọt năm mười bốn tuổi, từng bị Tiêu Vũ Triết ném vào góc rương khi hắn nhận được bộ mão ngọc khảm khuyết của Khương phủ ban tặng.
Khương Thanh Như đứng chôn chân tại chỗ, chiếc vòng phỉ thúy trên cổ tay đập mạnh vào thành hộp gỗ phát ra một tiếng "cạnh" khô khốc. Đôi mắt phượng vốn luôn kiêu ngạo của đệ nhất tài nữ co thắt lại, dán c.h.ặ.t vào những vệt khắc vụng về trên thân gỗ.
Bên ngoài gian phòng, mùi rượu nồng nặc lọt qua khe cửa, kèm theo tiếng lầm bẩm trầm đặc, đứt quãng của Tiêu Vũ Triết từ phía đại điện vọng lại:
"Chiêu Ninh... Trà nguội rồi... Sao nàng chưa châm..."
Hắn lại say. Suốt nửa tháng qua, mỗi đêm hắn đều ôm vò rượu một mình ở tiền sảnh, triệt để bỏ mặc Khương Thanh Như trong căn phòng tân hôn lạnh ngắt. Nàng ta ăn mặc lộng lẫy, thắp nến long phụng đợi hắn đến thâm canh, đổi lại chỉ là bóng lưng hắn chập choạng bước qua, mắt không nhìn lấy một cái. Hắn tưởng mình chọn đúng đóa hải đường rực rỡ, nhưng khi nhặt lên rồi, hắn mới phát hiện linh hồn mình đã bị bỏ lại ở vũng bùn b b bãi săn mùa thu từ lâu.
Khương Thanh Như không khóc. Nàng ta từ từ khép nắp hộp lại, hàm răng siết c.h.ặ.t đến mức một giọt m.á.u tươi rỉ ra nơi khóe môi, thấm vào vạt áo kiêu sa. Lòng kiêu hãnh của đích nữ Khương gia không cho phép nàng ta quỳ xuống cầu xin sự thương hại của một nam nhân đã mất tâm can.
Sự tham vọng bị dồn vào chân tường bỗng chốc biến thành một vệt cực đoan tàn nhẫn. Nàng ta cầm chiếc hộp gỗ, dứt khoát bước đến bên lư hương bằng đồng cỡ lớn giữa phòng, thẳng tay đổ toàn bộ năm chiếc trâm gỗ vào ngọn lửa đang rừng rực.
Khói đen bốc lên, mùi gỗ tùng cháy khét lẹt chớp mắt lấp đi hương hải đường nồng đượm trong phòng.
Nàng ta quay lại án thư, rút ra một tờ giấy hoa tiên mỏng, hạ b.út viết rất nhanh. Từng nét chữ thanh mảnh nhưng ẩn chứa sát khí, hướng thẳng về thế lực ngoại tộc tiến cử binh lực ở biên thùy: “Đông cung có biến, nguyện đem ba mươi vạn thạch lương phương Nam đổi lấy mật binh thủ thành.”
Nàng ta muốn đoạt quyền. Nếu Thái t.ử không thể làm chỗ dựa, nàng ta sẽ tự tay biến mình thành người định đoạt ngai vàng, không thèm dựa vào thứ tình yêu c.h.ế.t tiệt của hắn nữa.
...
Cùng lúc đó, tại phòng trà ngập tràn hương thanh đạm của Túc Vương phủ.
Ta ngồi bên chiếc bàn gỗ nhỏ khuất gió, ngón tay chầm chậm xoay xoay tách trà hoa cúc dại đã nguội một nửa. Sương đêm bám trên mặt kính cửa sổ, lạnh ngắt và ẩm ướt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sột soạt.
Bức rèm tre khẽ động, gã mật thám thân cận của Túc Vương phủ lặng lẽ bước ra từ bóng tối, cung kính đặt lên mặt bàn một ống tre nhỏ còn niêm phong sáp đỏ.
"Vương phi, thư từ Đông cung gửi ra thành đã bị giữ lại ở trạm canh số ba."
Ta không đón lấy ống tre, chỉ dùng đầu ngón tay khẽ gạt nhẹ, để lộ phong thư gốc bằng giấy hoa tiên mỏng bên trong. Ánh mắt ta lướt qua dòng chữ viết vội của Khương Thanh Như, thần sắc bình thản như thể đang xem một tờ đơn t.h.u.ố.c tầm thường. Nàng ta quả thực rất quyết đoán, một cái tát của Tiêu Vũ Triết đã đủ để nàng ta dốc toàn bộ vốn liếng của Khương phủ vào canh bạc phản quốc này.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Ta từ tốn đặt tách trà xuống, kéo một tờ giấy tuyên thành thô xám về phía mình, cầm cây b.út lông sói nhúng đẫm mực đen tùng yên.
Ta không sửa thư của nàng ta. Ta đặt b.út, bắt đầu viết một bức thư hoàn toàn mới, nhưng từ thế bấm b.út, lực hạ tay, cho đến những nét móc ngược ở vần "Như", đều giống hệt như đúc từ một khuôn với nét chữ của đích tỷ. Bức thư mới viết: “Đông cung chuẩn bị ép cung, mùng ba tháng sau dẫn binh vào cửa Tây, nội ứng ngoại hợp, sát vương đoạt vị.”
Một bức thư thông đồng phản quốc hoàn hảo, triệt để đóng đinh toàn bộ Đông cung và Khương phủ vào tội danh chu di cửu tộc.
Tiêu Thừa Húc đẩy xe lăn bước ra từ sau bức bình phong gỗ tùng, chiếc áo choàng lông cáo đen khoác hờ trên vai rộng. Hắn dừng xe ngay cạnh án thư của ta, đôi mắt sâu hoắm khóa c.h.ặ.t vào hai bức thư có nét chữ sinh đôi đặt song song trên bàn.
Ngón tay gầy guộc của hắn vươn ra, nhấc bức thư giả ta vừa viết lên, lướt qua một lượt, rồi chầm chậm quay sang nhìn thẳng vào mắt ta. Khoảng lặng giữa hai người kéo dài, chỉ có tiếng than củi nổ tí tách dưới bếp lò làm nền. Hắn cứu được mạng mạng ở đêm độc phát, nhưng bản tính đa nghi mười mấy năm qua khiến hắn chưa bao giờ ngừng đề phòng sự tàn nhẫn ngầm này của ta.
"Khương Chiêu Ninh, nàng dùng một bức thư để tiễn tỷ tỷ ruột và phụ thân của mình lên đoạn đầu đài sao?" Giọng hắn khàn đặc, trầm thấp nhưng lạnh lẽo vô cùng.
Ta lau sạch ngòi b.út lông, đặt lên giá sứ, không hề né tránh ánh mắt của hắn:
"Khương phủ chưa từng có chỗ cho thần thiếp đứng, Vương gia quên rồi sao? Thanh Như tỷ tỷ tự phụ có thể điều khiển được ngoại tộc, thần thiếp chỉ là giúp tỷ ấy đi nhanh hơn một bước trên con đường tỷ ấy tự chọn mà thôi. Giang sơn của Vương gia cần một cái cớ để dọn dẹp sạch sẽ cửa Tây, bức thư này chính là cái cớ tốt nhất."
Tiêu Thừa Húc nhìn ta hồi lâu. Luồng hắc khí nghi kỵ trong mắt hắn chầm chậm tan ra, thay vào đó là một nụ cười nhạt đầy tính chiếm hữu nơi khóe môi. Hắn thò tay ra, cầm lấy bức thư giả của ta giao vào tay gã mật thám đang quỳ dưới đất:
"Gửi bức thư này đi. Bức thư gốc... đốt sạch."
"Tuân chỉ." Bóng đen biến mất vào màn đêm.
Ta quay người nhìn ra phía cửa sổ, nơi những hạt mưa phùn mùa đông bắt đầu đập vào mặt kính, loang lổ như những vệt nước mắt. Qua ánh lửa leo lét từ lò than phản chiếu, ta nhìn thấy dòng chữ vàng kim trên đầu Tiêu Thừa Húc [Đế Mệnh — Chiếm hữu tuyệt đối] đang rực sáng một cách bá đạo. Hắn tin hắn đang nắm thắt lưng mạng của ta, tin hắn đang dùng quyền lực để thuần hóa ta. Hắn không biết, ta để hắn nắm giữ, là vì hắn có giá trị đưa ta đến quyền lựa chọn tối cao.
Từ hướng Đông cung, một vệt khói đen nhạt theo gió bay qua vách tường thành, mang theo tàn tro của những chiếc trâm cài bằng gỗ tùng năm mười bốn tuổi rải rác vào khoảng không lạnh ngắt.
Ta nhìn vệt tro tàn bay đi, khẽ cong môi nở một nụ cười nhạt đến cực điểm, lẩm bẩm trong lòng:
Tỷ tỷ à, tỷ tự phụ cả đời, mưu tính cả đời để làm phượng hoàng, nhưng tỷ lại quên mất... Người dạy tỷ cầm b.út viết chữ năm mười tuổi, chính là ta.
Đông cung đã rạn nứt, và bức thư giả kia sẽ là nhát d.a.o cuối cùng tiễn họ vào chỗ c.h.ế.t, không một ai có thể quay đầu lại được nữa.