Chương 12: Điện Thái Miếu và Sự thật phơi bày
Mùi trầm hương đại đàn xông lên từ những chiếc lư đồng khổng lồ đặt bốn góc điện Thái Miếu đặc quánh, lạnh lẽo, quyện với hơi ẩm của trận mưa phùn mùa đông tạo nên một bầu không khí áp bức đến nghẹt thở. Những tấm bài vị bằng gỗ mun viền vàng của liệt tổ liệt tông nhà Đại Chu đứng sừng sững trên bục cao, im lìm nhìn xuống vương triều đang lung lay tận gốc rễ.
Loảng xoảng. Loảng xoảng.
Tiếng xích sắt nặng nề mài trên nền gạch thạch anh xám vang lên khô khốc, x.é to.ạc sự thanh tịnh của điện thờ.
Tiêu Vũ Triết bị hai gã thị vệ giáp đen thô bạo đẩy từ phía sau, loạng choạng bước qua bậc cửa cao bằng gỗ lim. Mái tóc phượng của hắn vốn luôn được chải chuốt tỉ mỉ, cài mão ngọc khảm khuyết nay rũ rượi, bết c.h.ặ.t vào vầng trán loang lổ vết m.á.u khô và mồ hôi lạnh. Bộ triều phục Thái t.ử bằng lụa đại hồng thêu mãng xà rách tả tơi vài đường, chiếc túi thơm thêu hình uyên ương tẩm hương hải đường đã biến mất, chỉ còn trơ lại một đoạn dây chỉ vàng đứt ngang bên hông.
Hắn quỳ sụp xuống đất, hai đầu gối đập mạnh vào nền gạch phát ra tiếng động trầm đục. Xiềng xích trên tay chân hắn khua lên rầm rập giữa điện thờ.
"Phụ hoàng! Nhi thần bị oan! Tiêu Thừa Húc giả bệnh mười năm, nuôi mật binh chiếm đóng cửa Tây, hắn mới là kẻ mưu phản!" Tiêu Vũ Triết ngước đôi mắt đỏ ngầu, hoang dại nhìn lên phía long sàng đặt tạm bên hông đại điện, giọng nói khàn đặc, gào thét đến mức rách cả thanh quản. Hắn dùng hai bàn tay đẫm m.á.u bấu c.h.ặ.t vào nền thạch anh, cố rướn người về phía trước. "Chiếu thư cứu viện biên thùy là do Khương Thanh Như lén lút viết, nhi thần hoàn toàn không biết một chữ! Chính Tiêu Thừa Húc và Khương Chiêu Ninh đã đào bẫy hãm hại Đông cung!"
Tiếng gào thét của hắn vang vọng khắp các vì kèo bằng gỗ tùng, nhưng khi rơi xuống sảnh đường, nó chớp mắt chìm vào một khoảng lặng c.h.ế.t ch.óc.
Hai bên đại điện, hơn một trăm đại thần thuộc lục bộ và các vị vương tôn công t.ử hoàng tộc đứng xếp hàng ngay ngắn. Những chiếc mũ quan đen thẫm cúi thấp, vạt áo bào im lìm, không một ai nhúc nhích, không một ai ho khan lấy một tiếng.
Mười ngày trước, họ còn nâng chén rượu vàng ở Đông cung, ca tụng Thái t.ử anh minh thần võ, nhận hàng vạn lượng vàng từ tay Khương Thanh Như. Nhưng lúc này, khi nhìn thấy ba vạn mật binh giáp đen của Túc Vương phủ đang cầm trường thương thép lạnh đứng canh c.h.ặ.t từng khe cửa Thái Miếu, tất cả bọn họ đều biến thành những pho tượng đất không hồn.
Tiêu Thừa Húc đứng vững vàng bên cạnh bục bài vị lớn, chiếc áo choàng lông cáo đen bao bọc lấy bờ vai rộng lớn, cơ thể cao lớn, uy nghiêm như một đỉnh núi sừng sững lấn át toàn bộ triều đường. Hắn không nhìn Tiêu Vũ Triết, ngón tay gầy guộc chỉ chầm chậm xoay xoay chuỗi hạt bồ đề thô mộc gọt bằng tay, thần sắc bình lặng như thể đang đứng xem một vở kịch rách nát.
Ta đứng sau lưng hắn nửa bước, vạt áo vải thô màu xanh xám phẳng phiu, trên tay ôm chiếc giương gỗ chứa di vật của mẫu thân. Ánh mắt ta tĩnh lặng nhìn thẳng vào gương mặt đang vặn vẹo vì nhục nhã và điên cuồng của vị cựu Thái t.ử.
Sột soạt.
Đại thần bộ Hình – Cố thượng thư – chậm rãi bước ra khỏi hàng quan lại, tà áo bào màu xám đậm lướt qua nền gạch. Ông không nhìn Tiêu Vũ Triết, mà cung kính nâng cao một chiếc khay đồng, bên trong đặt một phong mật thư giấy hoa tiên mỏng nhuộm m.á.u và một chiếc lọ sứ nhỏ màu đen cũ kỹ.
"Khởi bẩm hoàng thượng, khởi bẩm Túc Vương gia." Giọng Cố thượng thư già nua nhưng rõ ràng, đóng đinh từng chữ vào khoảng không tịch mịch. "Bộ Hình đã lục soát mật thất Đông cung, tìm thấy phong thư thông đồng ngoại bang do đích thân Khương Thanh Như viết bằng kỹ thuật bấm nét của Khương gia. Ngoài ra... trong hốc tường thư phòng Thái t.ử, còn tìm thấy chiếc lọ sứ này. Ngự y viện đã chẩn nghiệm, bên trong là hủ cốt độc độc tính cực mạnh, chính là thứ độc đã găm vào tâm mạch Túc Vương mười năm trước."
Cố thượng thư xoay người, dâng chiếc khay đồng lên trước mặt long sàng.
"Mười năm qua, ngự y phụ trách dâng t.h.u.ố.c bổ cho Túc Vương đều nhận chỉ thị ngầm từ Đông cung, mỗi ngày thêm vào một giọt hủ cốt độc để tiêu hao kinh mạch của vương gia. Tất cả sổ sách ngầm và lời khai của nội thị Đông cung... đều ở đây."
Bịch.
Tiêu Vũ Triết nghe đến đó, cơ thể đang rướn lên bỗng chốc sụp xuống, xích sắt trên cổ tay đập mạnh vào thạch anh. Gương mặt hắn từ đỏ ngầu vì rượu và giận dữ chớp mắt chuyển sang một sắc trắng bệch hệt như người c.h.ế.t. Hắn nhìn chiếc lọ sứ màu đen cũ kỹ kia, môi run rẩy điên cuồng nhưng không thốt nên lời.
Độc mười năm trước do mẫu hậu hắn hạ để giữ vững vị trí Thái t.ử, hắn biết. Chiếc lọ sứ đó hắn giữ lại là để phòng hờ ngày sau dùng tới, hắn tưởng mình giấu kín trong phòng tối phòng vây, làm sao có thể bị bộ Hình lục soát ra dễ dàng như vậy?
Hắn không biết, chiếc hộp gỗ chứa trâm tùng năm mười bốn tuổi mà Khương Thanh Như đập vỡ, gờ gỗ phía dưới chính là cơ quan nối liền với hốc tường giấu lọ sứ độc. Đích tỷ điên cuồng đoạt quyền, tự tay đốt sạch chiếc hộp trâm gỗ, cũng chính là tự tay mở ra mật thất đưa bằng chứng hạ độc của Đông cung ra ngoài ánh sáng. Nhân quả mười năm, vòng vo một hồi, lại do chính người hắn chọn cưới kết liễu.
Hoàng đế chầm chậm bước ra từ sau bức rèm lụa thẫm của long sàng.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Sắc mặt ông già nua, mệt mỏi, dính vài vệt xám xịt của bệnh tật, nhưng đôi mắt rồng nhìn xuống Tiêu Vũ Triết lại lạnh ngắt, không một chút hơi ấm, không một vệt xót thương của tình phụ t.ử. Ông nhìn đứa con trai trưởng mà mình từng đặt hết kỳ vọng, rồi chầm chậm quay mặt đi, nhìn về phía những tấm bài vị của tổ tông.
"Phụ hoàng! Nhìn nhi thần một lần đi phụ hoàng! Nhi thần là Thái t.ử do ngài đích thân lập ra!" Tiêu Vũ Triết gào khóc, xích sắt loảng xoảng khi hắn dùng trán dập mạnh xuống đất đến rách da, m.á.u tươi hòa lẫn nước mắt loang lổ trên nền gạch xám.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng đại điện vẫn im lặng như tờ.
Không một đại thần nào bước ra nói đỡ cho hắn nửa lời. Phụ thân hắn quay mặt đi. Cả vương triều này đồng loạt quay lưng lại với chủ nhân Đông cung.
Tiêu Vũ Triết quỳ giữa sảnh đường trống rỗng, l.ồ.ng n.g.ự.c co thắt dữ dội, hắn hoang mang, tuyệt vọng dạt mắt nhìn quanh vòng hoàng tộc để tìm kiếm một chiếc phao cứu sinh cuối cùng.
Cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại bên cạnh bục bài vị lớn.
Ở đó, ta đang đứng yên lặng bên cạnh Tiêu Thừa Húc. Hai người chúng ta không nói với nhau một lời nào, ta không cần ra hiệu, hắn không cần dặn dò, chỉ một ánh mắt bình lặng lướt qua, ta liền tiến lên đón lấy tách trà hoa cúc dại ấm tỳ nữ vừa dâng, tự tay đặt vào lòng bàn tay gầy guộc của hắn. Tiêu Thừa Húc đón lấy, uống một ngụm nhỏ, đôi mắt sâu hoắm khẽ dịu đi vài phần dịu dàng hiếm hoi khi nhìn sườn mặt của ta.
Sự thấu hiểu âm thầm, vững chãi giữa hai người chúng ta giống như một nhát d.a.o rạch đôi linh hồn Tiêu Vũ Triết.
Hắn nhớ lại mười năm trước, mỗi lần hắn bị hoàng đế quở trách ở thượng triều, bước ra khỏi cửa điện với gương mặt đầy tơ m.á.u, Khương Chiêu Ninh luôn đứng ở góc khuất hành lang chờ hắn. Nàng không nói lời an ủi sáo rỗng, chỉ im lặng dâng lên một tách trà hoa cúc ấm vừa vặn khẩu vị, dùng đôi mắt tĩnh lặng nhìn hắn, gánh vác hết mọi sự bực dọc, tự phụ của hắn mà không cần một danh phận lộng lẫy nào.
Nàng đã từng nhìn hắn như thế, từng dùng sự thông tuệ của mình để che chở cho một Đông cung lạnh ngắt mười năm trời. Nhưng hắn đã chê nàng thô lậu, chê nàng không thông thi thư, chê nàng không thể mang lại vinh quang cho vương quyền của hắn. Hắn tự tay đẩy nàng sang cho kẻ khác, để rồi giờ đây, khi hắn mất đi tất cả, quay đầu lại mới bàng hoàng phát hiện: Người thầm lặng đứng sau lưng giúp hắn vững ngôi Thái t.ử mười năm qua, vốn dĩ chỉ có một mình Khương Chiêu Ninh.
Nỗi hối hận gặm nhấm tâm can hắn mười phần, biến thành một vệt lửa thiêu rụi chút tỉnh táo cuối cùng của gã điên.
"Chiêu Ninh..." Tiêu Vũ Triết thều thào gọi cái tên ấy, xích sắt trên tay hắn buông thõng xuống đất, l.ồ.ng n.g.ự.c như bị khoét mất một miếng thịt lớn, đau đớn đến mức hắn phải gập người lại, nôn ra một ngụm m.á.u thẫm ngay trên tà áo mãng xà rách nát.
Hoàng đế chầm chậm vươn tay, đón lấy đạo thánh chỉ bằng lụa đen do tổng quản thái giám dâng lên, giọng nói khàn đặc, vô tình vang lên giữa điện Thái Miếu:
"Thái t.ử Tiêu Vũ Triết mưu nghịch phản quốc, hạ độc hại huynh đệ, tước bỏ vương vị, phế làm thứ dân. Ngay trong ngày... đày ra biên ải vĩnh viễn, không có chỉ thị không được về kinh. Khương gia chu di cửu tộc, Khương Thanh Như giam vào lãnh cung chờ c.h.ế.t."
Bựt.
Lời hoàng đế vừa dứt, ta nhìn thấy trên đỉnh đầu Tiêu Vũ Triết, dòng chữ đen ngòm [Vĩnh viễn mất đi Khương Chiêu Ninh] bỗng chốc vỡ tan tành thành từng mảnh vụn xám xịt. Rồi từ trong khoảng không tăm tối nứt toác đó, toàn bộ vương khí, vận mệnh màu đỏ thẫm của hắn chớp mắt tiêu tán sạch sẽ vào hư không, không để lại lấy một vệt dấu vết.
Trên đầu hắn trống rỗng, chỉ còn một khoảng không tăm tối, lạnh ngắt của một kẻ bị thiên địa ruồng bỏ.
Hai gã thị vệ giáp đen tiến lên, thô bạo nắm lấy hai bên bả vai Tiêu Vũ Triết, kéo lê cơ thể tơi tả của hắn ra phía cửa điện Thái Miếu. Xích sắt loảng xoảng kéo dài trên nền thạch anh, để lại một vệt m.á.u tươi dài loang lổ cánh hoa hải đường mục nát bay từ ngoài sân vào.
Hắn không giãy giụa, không gào thét cáo buộc nữa. Đầu hắn ngoẹo sang một bên, đôi mắt đỏ ngầu, trống rỗng dán c.h.ặ.t vào khoảng không vô định phía trên đỉnh điện thờ, khóe môi khẽ run rẩy, lầm bẩm một câu nói điên dại lặp đi lặp lại:
"Nếu năm đó... dưới gốc hải đường... ta không đổi hôn ước... ta không đổi..."
Rầm.
Cánh cửa gỗ lim khổng lồ của điện Thái Miếu dứt khoát đóng sầm lại trước mặt hắn, triệt để cắt đứt chút ánh sáng mờ nhạt cuối cùng của kinh thành chiếu lên thân thể tơi tả của gã phế thái t.ử.
Khục.
Tiêu Thừa Húc ở bên cạnh ta khẽ ho húng hắng một tiếng vào chiếc khăn tay lụa trắng, nhưng khóe môi hắn lại cong lên một độ cong bá đạo, lạnh lẽo đầy tính chiếm hữu. Hắn vươn bàn tay gầy guộc ra, nắm c.h.ặ.t lấy ngón tay ta, đan c.h.ặ.t năm ngón tay vào nhau ngay trước bục bài vị của liệt tổ liệt tông nhà Đại Chu.
Toàn bộ triều thần đứng hai bên sảnh đường, nhìn cánh cửa điện đóng sập, rồi nhìn Túc Vương đang đứng thẳng đứng nắm tay ta, đồng loạt quỳ sụp xuống đất như lúa gặp bão, tiếng hô vang vọng chấn động cả vì kèo gỗ tùng:
"Túc Vương gia vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"
Ta đứng giữa biển người quỳ lạy, thần sắc ung dung, bình lặng gỡ chuỗi hạt bồ đề thô mộc bên thắt lưng ra cài vào tay Tiêu Thừa Húc. Ván cờ kinh thành đã định đoạt, và gã điên ngoài cửa Tây kia, một đời này sẽ phải sống trong cơn ác mộng hối hận thấu xương do chính tay mình tạo nên rồi.