Chương 13: Cơn mưa biên ải và Nhát d.a.o găm cuối cùng
Mưa tầm tã dội xuống con đường quan lộ dẫn ra khỏi kinh thành, biến lớp đất cát mịn màng thành một bãi bùn lầy lội, dơ bẩn. Từng hạt mưa lớn như hạt đậu đập rầm rập vào những tán lá hải đường dại xơ xác bên vệ đường, tước đoạt đi những cánh hoa héo úa cuối cùng, nhấn chìm chúng vào dòng nước đục ngầu.
Loảng xoảng. Sột soạt.
Tiếng xiềng xích sắt hoen gỉ cọ xát vào nhau phát ra những âm thanh nặng nề, đứt quãng. Một đoàn người vài chục gã tội nhân, đầu mang gông gỗ nặng nề, chân trần bước đi trong vũng bùn lạnh ngắt, lưng áo vải thô bị nước mưa dội sũng, bết c.h.ặ.t vào những vết roi da rớm m.á.u.
Đi đầu đoàn lưu đày là Tiêu Vũ Triết.
Bộ cẩm bào mãng xà cao quý ngày nào giờ đã biến thành một mảnh giẻ rách xám xịt, loang lổ bùn đất và những vệt m.á.u thẫm đen khô khốc. Khớp xương đầu gối hắn run lên bần bật, mỗi bước đi đều thọc sâu xuống lớp bùn nhão, kéo lê theo thanh xích sắt rỉ sét kêu loảng xoảng. Mái tóc phượng rũ rượi, bết c.h.ặ.t vào hai bên gò má hóp sâu, đôi mắt vốn kiêu ngạo cả đời nay mờ đục, nhìn chăm chằm vào khoảng không vô định dưới chân như một cái xác không hồn.
Cạch. Cạch.
Tiếng bánh xe ngựa nghiến trên đất đá rầm rập từ phía cổng thành chầm chậm vọng lại. Đó là một cỗ xe ngựa hai ngựa kéo, mui xe bằng gỗ lim đen bóng loáng, các góc mái đều khảm khuyết họa tiết tùng bách bằng bạc ròng – biểu tượng độc quyền của Túc Vương phủ.
Tiêu Vũ Triết đang bước đi bỗng khựng lại. Đôi mắt đỏ ngầu, đầy tia m.á.u của hắn khóa c.h.ặ.t vào họa tiết tùng bách trên mui xe, l.ồ.ng n.g.ự.c gầy guộc dưới lớp áo rách bỗng phập phồng điên cuồng.
"Chiêu Ninh... Chiêu Ninh!"
Hắn lẩm bẩm cái tên ấy trong miệng, như gã tâm thần bỗng chốc tìm thấy một tia sáng giữa cõi lòng tăm tối. Hắn không màng đến chiếc gông gỗ nặng nề trên cổ, không màng đến thanh trường thương của cai ngục đang chĩa vào lưng, dứt khoát xoay người, điên cuồng lao thẳng về phía cỗ xe ngựa đang tiến lại gần.
Rầm!
Tiêu Vũ Triết quỳ sụp cả hai đầu gối xuống vũng bùn lầy ngay trước bánh xe ngựa, hai bàn tay đẫm m.á.u bị xích sắt khóa c.h.ặ.t vươn ra, tóm lấy phần trục gỗ dưới gầm xe, cố sức rướn cơ thể tơi tả của mình lên.
"Chiêu Ninh! Ta biết nàng ở trong đó! Nhìn ta một lần thôi! Chỉ một lần thôi!" Hắn gào lên, giọng nói khàn đặc, vỡ vụn hòa lẫn trong tiếng mưa xối xả. "Ta sai rồi! Chiêu Ninh... Ngày đó dưới gốc hải đường, ta bị ma xui quỷ khiến... Nhìn ta một lần đi, ta cầu xin nàng!"
Chát!
Một nhát roi da rát mặt từ tay gã cai ngục quật mạnh xuống bả vai rách nát của hắn, m.á.u tươi lại một lần nữa trào ra, nhuộm hồng dòng nước mưa trên lưng áo. Hắn bị đ.á.n.h đến mức gập người lại, đầu đập xuống đất nếm phải vị bùn đất tanh sực, nhưng hai bàn tay vẫn bấu c.h.ặ.t vào trục xe lăn không chịu buông, đôi mắt hoang dại, tuyệt vọng vẫn dán c.h.ặ.t vào bức rèm cửa sổ xe ngựa bằng gấm thêu dày.
Hắn quỳ dưới đất nhục nhã như một gã tiều phu què quặt, gào khóc ban phát chút thương hại từ người nữ t.ử mà hắn từng nhẫn tâm vứt bỏ. Sự tự phụ cả đời của vị Thái t.ử cao quý nay đã biến thành một trò hề dơ bẩn trước mắt bao người.
Sột soạt.
Bức rèm gấm thêu dày của cửa sổ xe ngựa chầm chậm được vén lên một góc nhạt.
Gương mặt ta lộ ra sau lớp rèm lụa. Ta mặc một bộ y phục màu xanh xám thản nhiên, mái tóc không cài trâm bạc, chỉ b.úi đơn giản bằng một sợi dây lụa thô. Thần sắc ta ung dung, tĩnh tại như mặt nước giếng cổ không một chút gợn sóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tiêu Vũ Triết thấy ta xuất hiện, đôi mắt đang lụi tàn bỗng rực lên một vệt hy vọng điên cuồng. Hắn cố rướn người lên, miệng run rẩy: "Chiêu Ninh..."
Nhưng ánh mắt ta không hề nhìn xuống vũng bùn đất dơ bẩn nơi hắn đang quỳ. Tầm mắt của ta, từ đầu đến cuối, chỉ dừng lại trên người đàn ông đang ngồi bên cạnh ta trong khoang xe ấm áp.
Tiêu Thừa Húc khoác chiếc áo choàng lông cáo đen dày, sắc mặt hắn đã có vài phần hồng hào hơn sau ba tháng được ta châm cứu áp chế hủ cốt độc. Hắn đang hơi cúi đầu, một vài hạt nước mưa tinh nghịch từ khe rèm lọt vào, vương nhẹ trên tà áo choàng thêu chỉ bạc của hắn.
Ta từ tốn rút từ trong tay áo ra một chiếc khăn tay lụa trắng sạch sẽ, vươn ngón tay thanh mảnh, gầy guộc lên, tỉ mỉ, cẩn thận lau sạch từng giọt nước mưa trên vai áo choàng cho hắn. Động tác của ta chậm rãi, nhu hòa, đầy sự dung túng và trân trọng mà mười năm qua, ta chưa từng trao cho Tiêu Vũ Triết lấy một lần.
Khoảng lặng giữa khoang xe và vũng bùn bên ngoài kéo dài đến mức nghe rõ cả tiếng củi than nổ tí tách trong chiếc lò sưởi nhỏ đặt dưới chân hai người.
Tiêu Thừa Húc nhìn ngón tay ta đang lau áo cho hắn, đôi mắt sâu hoắm, lạnh lẽo vốn chỉ chứa đựng sự g.i.ế.c ch.óc và nghi kỵ của vị Túc Vương này bỗng chốc tràn ngập một luồng lửa chiếm hữu tuyệt đối. Hắn vươn bàn tay rộng lớn, gầy guộc bẩm sinh ra, một tay siết c.h.ặ.t lấy eo ta kéo sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của hắn, tay còn lại vươn ra cửa sổ, dứt khoát buông bức rèm gấm dày xuống.
Xoẹt.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Tấm rèm rớt xuống, triệt để cắt đứt tầm mắt của gã điên ngoài kia, đóng sập cánh cửa duy nhất kết nối hắn với thế giới của ta.
"Đi nhanh lên." Giọng Tiêu Thừa Húc khàn đặc, mang theo nội lực thâm thấu truyền ra ngoài màn mưa, lạnh lùng hạ lệnh cho phu xe. "Đừng để người bẩn làm bẩn mắt Vương phi của bản vương."
"Tuân chỉ!"
Chát!
Tiếng roi đ.á.n.h ngựa vang lên thanh giòn. Hai con chiến mã dũng mãnh hí dài một tiếng, dứt khoát dẫm mạnh móng guốc xuống mặt đất, kéo cỗ xe lim đen lao thẳng về phía trước.
Trục gỗ xoay mạnh, lực kéo lớn khiến hai bàn tay đẫm m.á.u của Tiêu Vũ Triết bị hất văng ra khỏi gầm xe. Hắn mất đà, cơ thể tơi tả ngã nhào, lăn lộn mấy vòng trên bãi bùn lầy lội.
Bùm.
Bánh xe ngựa khổng lồ nghiến qua vũng nước bẩn ngay cạnh đầu hắn, bùn đất dơ bẩn, hôi thối b.ắ.n lên tung tóe, phủ kín nửa gương mặt nhợt nhạt và mái tóc rũ rượi của cựu Thái t.ử. Hắn nằm bò trong vũng bùn, miệng ngậm đầy cát sỏi và vị đắng chát của nước mưa, nước mắt chảy dài hòa lẫn vào lớp bùn đen kịt trên mặt.
Chính vào khoảnh khắc cỗ xe ngựa lướt qua người hắn, từ trong khoang xe ấm áp được rèm dày che khuất, một tràng tiếng cười khẽ, thanh thản và hạnh phúc của Khương Chiêu Ninh ta chầm chậm vọng ra, lọt vào màng nhĩ hắn giữa tiếng mưa rơi xối xả.
Nàng đang cười. Nàng ở bên người đàn ông tàn nhẫn, đa nghi đó, nhưng nàng lại cười một cách nhẹ nhõm, tự do – thứ nụ cười mà mười năm đứng sau lưng hắn ở Đông cung lộng lẫy, hắn chưa từng một lần được diện kiến.
Nhát d.a.o găm cuối cùng của nhân quả đập thẳng vào linh hồn mục nát của Tiêu Vũ Triết, đ.â.m sâu vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn đến nứt toác.
Hắn quỳ rạp dưới đất, hai tay cào cấu điên cuồng vào lớp bùn nhão đến bật m.á.u, l.ồ.ng n.g.ự.c co thắt dữ dội, đau đớn đến mức hắn phải gập đôi người lại, nôn thốc ra một ngụm m.á.u tươi đỏ rực ngay trên dòng nước mưa đục ngầu dưới chân. Hắn nếm trải nỗi đau đớn thấu xương của kẻ tự tay vứt bỏ báu vật để nhặt về khúc gỗ mục, một đời này của hắn sẽ vĩnh viễn phải đứng dưới cơn mưa biên ải lạnh ngắt, nhìn người phụ nữ từng thuộc về mình che chở cho một vương triều mới.
Cỗ xe ngựa của Túc Vương phủ chầm chậm lăn bánh khuất dần sau màn sương mù dày đặc của con đường quan lộ, bỏ lại tiếng xích sắt loảng xoảng và tiếng khóc nghẹn ngào, ho ra m.á.u của kẻ phản bội chìm dần vào hư không.
Hải đường đã lạc tận, mà chiếc ô năm ấy, vĩnh viễn không còn che cho hắn nữa rồi.