Hải Đường Lạc Tận, Ô Bất Giã

Chương 3



Chương 3: Tiệc ngắm hoa và Bản chất của lòng tham

Nắng tháng Ba rát nhẹ trên những dải lụa đỏ chăng ngang vườn ngự uyển phủ Thái t.ử. Hôm nay trăm hoa đều nở, nhưng rực rỡ nhất vẫn là khoảnh sân trồng đầy hải đường đỏ sẫm đặt ngay trung tâm thủy đình.

Khương Thanh Như ngồi ở vị trí chủ vị, vạt váy lụa vân kiên thêu chỉ ngũ sắc phủ dài trên bục gỗ đàn hương, trên đầu cài bộ bộ d.a.o bằng vàng ròng, mỗi cử động nhỏ đều phát ra tiếng va lách cách thanh giòn. Nàng ta nâng chén rượu tam sắc, mỉm cười nhìn quanh vòng các quý nữ và phu nhân quyền quý kinh thành.

"Hôm nay phủ Thái t.ử mở tiệc thưởng hoa, chư vị tỷ muội không cần câu nệ lễ nghi."

Giọng nàng ta dịu dàng, nhưng ánh mắt lại chậm rãi quét qua góc khuất nhất của thủy đình, nơi ta đang ngồi. Ta mặc một bộ thành y màu xanh xám nhạt, trên bàn chỉ đặt một đĩa bánh quế hoa đã vơi một nửa và một tách trà nguội. Biển người lộng lẫy xung quanh giống như một bức tranh cuộn rực rỡ, còn ta là vệt mực thừa xám xịt bị người ta vô tình quẹt vào rìa giấy.

"Nghe danh Khương đại tiểu thư từ lâu, hôm nay kiến diện, quả nhiên là cốt cách mẫu nghi." Vương phu nhân bộ Hộ che miệng cười, ánh mắt liếc về phía ta đầy ẩn ý. "Chỉ là... nhị tiểu thư ngồi kia hình như hơi tịch mịch. Sau này gả vào Túc Vương phủ, e là những buổi tiệc náo nhiệt thế này khó mà thấy lại."

Tiếng cười khẽ phụ họa vang lên từ các góc bàn. Ai mà không biết Túc Vương phủ quanh năm đóng cửa, Túc Vương thì tàn phế sắp c.h.ế.t, một thứ nữ gả vào đó coi như cả đời bị chôn sống.

Khương Thanh Như đặt chén rượu xuống, ngón tay khẽ miết lên vành chén sứ, ánh mắt thoáng qua một vệt lạnh lẽo rồi lập tức thay bằng vẻ sầu muộn che giấu:

"Muội muội ta tính tình vốn trầm mặc, không thích những nơi ồn ào. Thao tác thi thư, cầm kỳ thi họa... muội ấy đều không mặn mà lắm."

Nói đoạn, nàng ta vỗ tay hai cái. Hai tỳ nữ lập tức bước lên, trải một cuộn giấy tuyên thành trắng muốt lên án thư lớn giữa đình, nghiên mực tùng yên đã mài sẵn bốc lên mùi thơm ngai ngái.

"Cảnh đẹp thế này, không có thơ thì thật phụ lòng Thái t.ử điện hạ." Khương Thanh Như đứng dậy, eo thon mềm mại như nhành liễu, bước thẳng về phía ta. "Chiêu Ninh, mẫu thân nói muội dạo này ở phủ có tìm hiểu qua chương cú. Hôm nay lấy hải đường làm đề, muội khai b.út trước để các vị phu nhân cùng thưởng thức, được không?"

Đình đài bỗng chốc im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía ta, mang theo sự tò mò độc địa. Họ muốn xem một thứ nữ "không thông thi thư", thô kệch thì làm sao viết nổi một câu thơ đứng vững trước mặt đệ nhất tài nữ kinh thành.

Ta nhìn Khương Thanh Như. Gương mặt nàng ta vẫn hoàn hảo không một tì vết, nhưng l.ồ.ng n.g.ự.c dưới lớp y phục rực rỡ kia lại đang phập phồng nhanh hơn bình thường. Sáng nay nàng ta lục lọi thư phòng Đông cung, tìm thấy bức họa cũ vẽ một bóng lưng cô độc dưới mưa của ta do Tiêu Vũ Triết lén giữ lại. Sự kiêu hãnh của một đệ nhất tài nữ bị nhét một vệt dơ, nàng ta điên cuồng muốn dùng buổi tiệc này để chứng minh cho toàn kinh thành, và cho chính Tiêu Vũ Triết thấy, Khương Chiêu Ninh chỉ là một viên sỏi thô dơ bẩn dưới chân nàng ta.

Ta buông nửa miếng bánh quế hoa xuống đĩa, ngón tay chạm vào khăn lụa lau sạch vụn bánh, không đứng dậy.

"Tỷ tỷ quá khen. Thơ ca mưu cầu ý cảnh, tâm ta thô lậu, không dám làm bẩn giấy mực Đông cung."

"Muội muội cần gì phải khiêm tốn?" Khương Thanh Như bước tới, tự tay cầm cây b.út lông sói nhúng đẫm mực dâng đến trước mặt ta, giọng nói ép người. "Một câu thơ thôi, chẳng lẽ muội không nể mặt ta, cũng không nể mặt Thái t.ử phủ?"

Nàng ta dùng danh nghĩa hoàng gia để ép ta phải bêu xấu trước công chúng.

Ta nhìn cây b.út lông, ngón tay khẽ động, chuẩn bị đứng dậy nhận lấy. Nhưng ánh mắt ta vô tình lướt qua bức bình phong lớn đặt phía sau án thư trung tâm. Đó là bức gấm thêu song diện "Bách điểu triều phụng" khổng lồ mà Thái hậu ban tặng cho Đông cung ngày hôm qua, trên góc phải có đề một bức họa cổ "Hải đường xuân thụ đồ" do chính tay tiên hoàng vẽ năm xưa.

Nét vẽ trên bức gấm thêu bằng chỉ bạc có một vết đứt rất nhỏ ở phần cuống hoa, người thêu cung đình đã thêu sai một mũi khiến nhánh hải đường kiêu hãnh bị gãy thế, trông như một nhành củi khô c.h.ế.t yểu.

Ta không nhận b.út của Khương Thanh Như. Ta đứng thẳng người, đi sượt qua vai nàng ta, bước thẳng đến trước bức gấm thêu.

"Chiêu Ninh, muội làm gì vậy?" Khương Thanh Như nhíu mày, giọng nói lộ ra vẻ mất kiên nhẫn.

Ta không đáp. Trên giá sách nhỏ cạnh bức bình phong có sẵn một hộp chu sa và một cây b.út vẽ lông thỏ loại nhỏ dùng để sửa họa. Ta cầm lấy b.út, nhúng nhẹ vào mực chu sa đỏ tươi, không thèm suy nghĩ, chuẩn bị hạ tay xuống góc bức gấm vô giá của Thái hậu.

"Càn rỡ! Báu vật của Thái hậu ban cho, ngươi dám..." Vương phu nhân kinh hãi đứng bật dậy, tiếng hét ch.ói tai vang lên.

Các quý nữ dạt ra xa, Khương Thanh Như sắc mặt đại biến, lập tức tiến lên định giật lấy cây b.út trên tay ta:

"Khương Chiêu Ninh, muội điên rồi sao?"

Xoẹt.

Một nét vẽ sắc lẹm, dứt khoát hạ xuống. Ngòi b.út lông thỏ lướt qua vết thêu hỏng, không phải vẽ thêm hoa, mà là dùng một nét chu sa đỏ đậm kéo dài, biến nhành hoa gãy thế thành một vệt sương m.á.u bốc lên, nối liền với cánh chim phụng hoàng đang tung cánh phía trên. Nét vẽ ngạo nghễ, cuồng phóng, triệt để phá vỡ sự quy củ của bức họa, nhưng lại khiến con chim phụng hoàng c.h.ế.t lặng trên gấm như sống dậy giữa biển lửa tàn rụi.

Đây là kỹ thuật "Huyết sắc hóa phụng" của danh họa tiền triều Cố Phụ, người bình thường cả đời không đọc rách vạn cuốn sách cổ kinh thư, tuyệt đối không biết một nét này có thể cứu vãn cả một bức họa c.h.ế.t.

Ta buông b.út, lùi lại một bước, thần sắc bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Ồ? Nét vẽ này là ai hạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Một giọng nói già nua nhưng uy nghiêm bất ngờ vang lên từ phía sau hành lang thủy đình.

Đám đông đang hỗn loạn bỗng chốc cứng đờ, đồng loạt quỳ sụp xuống đất như lúa gặp bão. Khương Thanh Như đứng chôn chân tại chỗ, chiếc b.út lông sói trên tay rơi bịch xuống nền gỗ, mực đen văng lên tà váy lụa vân kiên của nàng ta.

Thái hậu mặc hoàng bào màu đại hồng, được hai tỳ nữ đỡ bước ra từ sau rèm che hành lang. Bà không nhìn bất kỳ ai, ánh mắt già nua nhưng sắc bén khóa c.h.ặ.t vào nét chu sa còn chưa kịp khô trên bức gấm thêu.

"Tâm tĩnh như nước, nét b.út như đao." Thái hậu bước tới gần, ngón tay gầy guộc đeo hộ giáp bằng ngọc vuốt nhẹ lên vệt đỏ. "Ai thêu bức gấm này đã làm gãy thế phụng,哀 gia nhìn mà n.g.ự.c bức bối suốt ngày hôm qua. Không ngờ hôm nay lại có người dùng một nét chu sa cứu sống cả bức họa. Nói, là ai vẽ?"

Khương Thanh Như quỳ sụp xuống đất, đầu ngón tay run rẩy, đôi mắt phượng tràn ngập sự hoảng loạn. Nàng ta tổ chức tiệc ở đây để lấy lòng Thái hậu, nay báu vật bị bôi bẩn, nàng ta nghĩ ta đã mang họa sát thân cho cả Khương gia.

"Thần nữ đáng c.h.ế.t! Là nhị muội Chiêu Ninh không biết lễ nghi, thô lậu cuồng dại làm hỏng ngự ban của Thái hậu, xin Thái hậu trách phạt một mình muội ấy!" Khương Thanh Như dập đầu, giọng nói nghẹn ngào vì sợ hãi, nhưng lời nói lại đóng đinh tội danh cho ta nhanh nhất có thể.

Thái hậu không nhìn nàng ta. Bà chuyển mắt sang ta, người duy nhất đang đứng thẳng bên cạnh bức bình phong.

"Ngươi là Khương Chiêu Ninh?"

Ta bước lên nửa bước, quỳ xuống giữ đúng lễ nghi, giọng điệu không kiêu ngạo không siểm nịnh:

"Thần nữ Khương Chiêu Ninh bái kiến Thái hậu. Thấy nhành hoa gãy thế, phượng hoàng khó bay, thần nữ cả gan mượn một nét chu sa dâng tặng Thái hậu, chúc bệ hạ vạn thọ vô cương, phượng dực thiên lý."

Thái hậu nhìn ta hồi lâu, không khí áp bức của hoàng gia bao trùm cả thủy đình. Một lúc sau, bà bất ngờ bật cười, thanh âm vang vọng:

"Tốt! Tốt một câu phượng dực thiên lý! Đứa trẻ này có tâm tĩnh, không kiêu ngạo, khí chất thâm trầm, nhìn thấu hồng trần. Túc Vương có phúc khí lớn mới cưới được ngươi."

Nói đoạn, Thái hậu quay sang nhìn Khương Thanh Như đang quỳ áp mặt xuống sàn, ánh mắt bà chợt lạnh đi vài phần:

"Khương gia đích nữ tài danh vang dội, nhưng tâm cơ quá lộ liễu, tầm nhìn chỉ dừng ở vài câu thơ chương cú tầm thường, khó đại diện cho Đông cung. Đứng dậy đi, đừng làm mất mặt thể diện Thái t.ử phi tương lai."

Khương Thanh Như mặt cắt không còn giọt m.á.u, chậm rãi đứng dậy, hàm răng siết c.h.ặ.t đến mức môi rỉ m.á.u. Sự kiêu hãnh đệ nhất tài nữ của nàng ta, sự ưu tú mà nàng ta tự hào mười mấy năm qua, bỗng chốc bị một câu nói của Thái hậu đập tan tành trước mặt tất cả quý nữ kinh thành. Nàng ta muốn làm ta nhục nhã, cuối cùng người nhục nhã lại là chính mình.

"Hoàng tổ mẫu mẫu hậu bớt giận."

Một giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên bên ngoài thủy đình. Tiêu Vũ Triết mặc triều phục bước vội vào, sắc mặt có chút mệt mỏi, chân hắn bước đi hơi khựng lại do cơn đau đầu kinh niên đang hành hạ. Hắn vừa bãi triều, nghe tin Thái hậu đến ngự uyển liền vội vàng chạy tới.

Hắn nhìn thấy Khương Thanh Như đứng cúi đầu đầy nhục nhã, liền đi lướt qua nàng ta theo thói quen cũ, định tiến đến đỡ ta đứng dậy:

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

"Chiêu Ninh, nàng..."

Ta không đợi tay hắn chạm vào áo mình, liền nghiêng người né sang một bên, động tác dứt khoát, xa cách như cách một con sông dài. Ta cúi đầu, hành lễ đúng quy củ của một đệ đệ dâu tương lai:

"Thần thiếp bái kiến Thái t.ử điện hạ."

Bàn tay Tiêu Vũ Triết khựng lại giữa không trung, trống rỗng. Hắn nhìn khoảng trống giữa hai người, l.ồ.ng n.g.ự.c đột ngột thắt c.h.ặ.t lại. Nàng né tránh hắn, ánh mắt nhìn hắn lạnh lùng, xa lạ, không còn một chút hơi ấm nào của mười năm qua.

Chính vào khoảnh khắc hắn định thu tay về, ánh mắt hắn bỗng quét qua cổ tay gầy guộc của ta đang để lộ ra ngoài tà áo xanh xám.

Ở đó, một chiếc vòng ngọc huyết màu đỏ thẫm như m.á.u, trong suốt không một vệt tạp chất, đang phản chiếu ánh mặt trời rực rỡ.

Đó là huyết ngọc ngàn năm của mẫu phi Túc Vương để lại, vật bất ly thân của Tiêu Thừa Húc. Kẻ đa nghi, tàn nhẫn như Túc Vương chưa từng cho phép bất kỳ ai chạm vào món đồ này, vậy mà giờ đây, nó lại nằm ngoan ngoãn trên cổ tay của Khương Chiêu Ninh.

Tay Tiêu Vũ Triết siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, khớp xương kêu lên răng rắc. Sự tự phụ của một vị Thái t.ử khiến hắn cảm thấy một luồng lửa giận vô cớ thiêu đốt tâm can. Vật này đáng lẽ phải thuộc về hắn, người phụ nữ này đáng lẽ phải nhìn hắn đầu tiên! Hắn từ bỏ nàng vì đại cục, nhưng nàng lại gả cho hoàng đệ tàn phế của hắn một cách bình thản như thế, thậm chí còn mang theo tín vật của kẻ khác!

Ta ngẩng đầu, chầm chậm nhìn lên đỉnh đầu Tiêu Vũ Triết.

Dòng chữ màu xám tro [Bị cắm sừng] trôi nổi trên mão ngọc của hắn bỗng nhiên vặn vẹo điên cuồng, rồi trong nháy mắt, nó đổi sang một màu đỏ đậm rướm m.á.u như một vết thương hở:

[Lòng mang oán hận].

Ta nhìn thẳng vào đôi mắt đang hằn lên những tia m.á.u của Thái t.ử, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt đến mức gần như không có. Hắn đang oán hận, đang ghen tuông, nhưng hắn vĩnh viễn không biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu cho chuỗi ngày hối hận đến phát điên của hắn mà thôi.