Chương 4: Đêm săn mùa thu và Mũi tên đổi hướng
Gió lộng thổi qua bãi săn phía Tây thành rầm rập làm tung bay hàng trăm lá đại kỳ màu vàng sẫm thêu hình giao long. Mặt đất cỏ cháy bị móng ngựa giẫm đạp bốc lên mùi ngai ngái hòa lẫn vị sương sương lạnh giá của núi rừng.
Tiêu Vũ Triết cưỡi trên lưng con tháp tuyết đại mã màu trắng muốt, giáp trụ bạc sáng choang phản chiếu ánh mặt trời, chiếc cung khảm sừng trâu gác ngang trước yên ngựa. Hắn khẽ ghìm dây cương, con ngựa chiến dậm chân, đứng sừng sững ngay trước lối vào bãi săn, chặn đứng lối đi duy nhất của chiếc xe lăn bằng gỗ sưa.
"Hoàng đệ, gió trên núi lớn như vậy, chân nàng ấy vốn không chịu nổi lạnh, sao đệ lại mang theo đến đây?"
Tiêu Vũ Triết nhìn xuống từ trên cao, giọng nói lẫm liệt vang vọng nhưng tầm mắt lại khóa c.h.ặ.t vào bóng dáng thanh đạm đang đứng sau lưng xe lăn. Hắn không nhìn Tiêu Thừa Húc. Chiếc túi thơm thêu hình uyên ương tẩm độc ta trả lại dạo trước, lúc này vẫn đang treo lủng lẳng bên thắt lưng của hắn, tỏa ra thứ hương hải đường thoang thoảng nhạt nhẽo.
Bên cạnh hắn, Khương Thanh Như ngồi trên một cỗ kiệu nhỏ thanh lịch dành cho nữ quyến, áo choàng lông cáo màu trắng tuyết viền quanh gương mặt trang điểm tinh xảo. Nàng ta nhấp một ngụm trà nóng từ chiếc tách sứ trong tay tỳ nữ, khẽ liếc nhìn bộ y phục bằng vải thô màu xám tro của ta, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong nhỏ đầy khinh bỉ.
Sau sự cố ở tiệc ngắm hoa, Khương Thanh Như đã phải quỳ trong từ đường ba tiếng đồng hồ, hôm nay nàng ta xuất hiện với dáng vẻ này là muốn chứng minh cho toàn bộ hoàng tộc thấy ai mới là người thực sự có tư cách đứng ở nơi lộng lẫy nhất.
Tiêu Thừa Húc ngồi trên xe lăn, chiếc áo choàng lông cáo đen khoác hờ trên vai rộng, che đi khuôn n.g.ự.c mỏng manh gầy guộc. Hắn đưa một chiếc khăn tay lên miệng, khẽ ho húng hắng hai tiếng, sắc mặt dưới ánh mặt trời hanh hao càng lộ ra vẻ nhợt nhạt, ốm yếu bẩm sinh.
"Thái t.ử hoàng huynh vạn an." Tiêu Thừa Húc đặt khăn tay xuống, giọng nói khàn khàn, đều đều không chút phập phồng. "Chiêu Ninh nói chưa từng thấy bãi săn mùa thu, bản vương liền mang nàng đến xem chút náo nhiệt."
"Xem náo nhiệt?" Tiêu Vũ Triết cười khẽ một tiếng, tiếng cười mang theo sự tự phụ áp đảo của một kẻ nắm giữ binh quyền Đông cung. Hắn rút thanh trường tiễn đuôi lông ưng từ trong bao ra, đặt nhẹ lên dây cung, mũi tên nhọn hoắt bằng thép lạnh chĩa thẳng xuống mặt đất, cách bánh xe lăn của Tiêu Thừa Húc chỉ nửa thước. "Trong rừng thú dữ quấy nhiễu, một mũi tên không có mắt cũng đủ lấy mạng kẻ tàn phế. Hoàng đệ cầm cung còn không nổi, nếu lát nữa có chuyện gì xảy ra, bảo ta làm sao ăn nói với phụ hoàng?"
Tiêu Vũ Triết khẽ nheo mắt, ngón tay kéo căng dây cung một chút. Tiếng dây cung căng ra "bựt bựt" đầy tính đe dọa.
Hắn muốn bẻ gãy chút tôn nghiêm cuối cùng của Tiêu Thừa Húc trước mặt ta. Hắn muốn ta thấy người đàn ông ta chọn gả chỉ là một đống bùn nhão không chịu nổi một kích, chỉ có hắn – vị Thái t.ử vạn người sùng bái này mới xứng đáng có được giang sơn và ánh mắt của mọi nữ t.ử.
Xung quanh bãi săn, các vị vương tôn công t.ử và đại thần bắt đầu tụ tập, ánh mắt họ nhìn về phía chiếc xe lăn đầy vẻ chế giễu bẩm sinh.
Ta đứng sau lưng Tiêu Thừa Húc, hai tay thản nhiên đặt trên tay vịn bằng gỗ của xe lăn, mắt không hề nhìn mũi tên của Thái t.ử. Trên đỉnh đầu Tiêu Vũ Triết, dòng chữ đỏ đậm [Lòng mang oán hận] bỗng chốc nhấp nháy, rồi lộ ra một vệt đen sẫm đáng sợ:
[Đã gài bẫy sát thủ ngoại bang trong rừng].
Ta nhìn vệt đen kia, khóe môi hơi hạ xuống một chút.
Hóa ra là vậy. Tiêu Vũ Triết mượn tiệc săn b.ắ.n này để trừ khử Túc Vương, ngụy tạo thành t.a.i n.ạ.n do thích khách ngoại bang gây ra nhằm trừ bỏ tai mắt của hoàng đế. Hắn tự phụ cho rằng kế hoạch của mình thần không biết quỷ không hay, lại càng tin rằng sau khi Tiêu Thừa Húc c.h.ế.t, ta sẽ phải quỳ gối dưới chân hắn khóc lóc cầu xin sự che chở của Đông cung.
Tiêu Thừa Húc ngồi trên xe lăn không nhúc nhích, nhưng ta ngửi thấy mùi m.á.u tanh nhạt bốc lên từ lòng bàn tay hắn dưới lớp choàng lông cáo. Hắn đang siết c.h.ặ.t chuôi kiếm giấu kín, cơ thể gầy guộc hơi căng lên. Kẻ giả bệnh mười năm như hắn làm sao không biết trong rừng có bẫy, hắn hôm nay đến đây là muốn mượn tay thích khách của Thái t.ử để tự tay thanh trừng một mẻ lưới lớn quân đội Đông cung.
Nhưng nếu thích khách ra tay, hắn buộc phải lộ võ công, mưu đồ giả bệnh mười năm sẽ đổ sông đổ biển. Hắn đang đ.á.n.h cược mạng sống của chính mình.
Ta chầm chậm buông tay khỏi xe lăn, tiến lên nửa bước, đứng sát bên cạnh Tiêu Thừa Húc.
"Vương gia, gió lớn rồi, mão ngọc của người hơi lệch."
Giọng ta bình thản, trong trẻo vang lên giữa khoảng không căng thẳng. Ta vươn tay, ngón tay thon dài, gầy guộc khẽ chạm vào mão ngọc đen trên tóc Tiêu Thừa Húc. Động tác ấy tự nhiên, thân mật, xa cách hoàn toàn với vương quyền của Thái t.ử đang đứng trên ngựa.
Ngón tay ta lướt qua gáy hắn, kín đáo gỡ chiếc trâm bạc trơn nhẵn trên tóc mình ra, rồi dùng một lực rất khéo, cài ngược chiếc trâm lên phần gờ cao nhất của mão ngọc Tiêu Thừa Húc. Chiếc trâm bạc có một mặt phẳng được mài nhẵn thấu quang, khi cài góc này, nó tạo thành một góc nghiêng bốn mươi lăm độ hoàn hảo, hướng thẳng về phía mắt của con tháp tuyết đại mã mà Tiêu Vũ Triết đang cưỡi.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
"Nàng..." Tiêu Vũ Triết nhìn thấy động tác thân mật của ta với Tiêu Thừa Húc, l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng nhiên như bị một tảng đá đè nặng, lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Hắn giương cung mạnh hơn, mũi tên chĩa thẳng vào mặt đất: "Khương Chiêu Ninh, ta đang hỏi nàng..."
Đúng khoảnh khắc Tiêu Vũ Triết kéo căng dây cung đến đỉnh điểm, ánh mặt trời gắt gao của mùa thu rọi xuống, đập thẳng vào mặt bạc nhẵn của chiếc trâm trên mão ngọc Tiêu Thừa Húc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
một tia sáng bạc ch.ói lòa, sắc lẹm như lưỡi đao phản chiếu ngược trở lại, b.ắ.n thẳng vào mắt con tháp tuyết đại mã của Thái t.ử.
Con chiến mã vốn đang đứng im bỗng nhiên bị ánh sáng kích động mạnh, nó hí lên một tiếng điên cuồng, hai chân trước chồm cao lên giữa không trung.
"Hí...!"
"Điện hạ...!" Tiếng hét kinh hoàng của Khương Thanh Như vang lên.
Tiêu Vũ Triết tự phụ không kịp đề phòng, dây cung trên tay hắn trượt mạnh ra khỏi ngón tay do con ngựa giật nảy. Mũi tên đuôi lông ưng vốn chĩa xuống đất bị lực chấn động làm chệch hướng hoàn toàn, bay v.út ngược lên, rồi cắm phập thẳng vào bắp chân phải của chính hắn.
Phập.
Máu tươi đỏ rực b.ắ.n ra, nhuộm hồng chiếc giáp trụ bạc.
"A...!" Tiêu Vũ Triết gầm lên một tiếng đau đớn, mất đà ngã nhào từ trên lưng ngựa xuống mặt đất cỏ cháy. Con tháp tuyết đại mã điên cuồng dẫm đạp xung quanh trước khi lao thẳng vào sâu trong rừng – đúng hướng mà thích khách ngoại bang đang phục kích.
Bên trong rừng sâu lập tức vang lên tiếng gươm đao khua rầm trời và tiếng hét thất thanh của đám thích khách Đông cung gài sẵn. Họ tưởng ngựa của Thái t.ử lao vào là mật hiệu ra tay, liền điên cuồng xông ra tự tàn sát lẫn nhau với đám hộ vệ chạy theo cứu giá của Thái t.ử phủ.
Bãi săn hoàng gia hỗn loạn thành một đoàn. Các đại thần, tỳ nữ chạy toán loạn, tiếng thét khóc vang trời.
Khương Thanh Như hoảng hốt bước vội ra khỏi cỗ kiệu nhỏ để chạy đến đỡ Thái t.ử, nhưng vì vạt váy lụa vân kiên quá dài và phức tạp, nàng ta giẫm phải tà áo, loạng choạng ngã nhào một cú t.h.ả.m hại xuống vũng bùn đất nhão nhoét bên cạnh. Chiếc bộ bộ d.a.o bằng vàng ròng trên đầu rơi ra, lấm lem bùn cát, mái tóc phượng vốn kiêu ngạo rũ rượi như một con gà thấm nước mưa.
"Điện hạ! Điện hạ!" Nàng ta khóc nghẹn, cố bò dậy trong bùn nhưng trông t.h.ả.m hại không chịu nổi.
Tiêu Vũ Triết ôm lấy bắp chân rướm m.á.u, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, đau đớn đến mức mặt mày vặn vẹo. Hắn quỳ một chân trên đất, hơi thở dồn dập, ánh mắt đầy tia m.á.u cố xuyên qua đám đông hỗn loạn để tìm kiếm bóng dáng của ta.
Hắn muốn thấy ta hoảng sợ, muốn thấy ta chạy đến như mười năm qua hắn vẫn thường thấy mỗi khi hắn gặp nạn.
Nhưng ta không nhìn hắn.
Ta đứng yên lặng sau xe lăn, chầm chậm đưa tay vuốt lại tà áo vải thô màu xám tro của mình không một vệt bẩn. Sau đó, ta từ tốn lấy từ trong túi áo ra một chiếc khăn tay lụa trắng sạch sẽ, khom người xuống, cẩn thận, tỉ mỉ lau đi vài vệt bùn đất nhỏ vô tình b.ắ.n lên bánh xe lăn bằng gỗ sưa của Tiêu Thừa Húc.
Động tác của ta chậm rãi, bình thản, ung dung như thể tiếng gào thét của Thái t.ử và đích tỷ chỉ là tiếng gió thoảng qua tai.
Tiêu Thừa Húc ngồi trên xe lăn, cơ thể đang căng thẳng bỗng chốc thả lỏng hoàn toàn. Hắn cúi đầu, nhìn ngón tay thon dài của ta đang cẩn thận lau bánh xe cho hắn, rồi lại nhìn chiếc trâm bạc đang cài trên mão ngọc của mình.
Đôi mắt thâm sâu, lạnh lẽo vốn chỉ chứa đựng sự g.i.ế.c ch.óc và nghi kỵ của vị Túc Vương này lần đầu tiên co rút lại. Hắn nhìn thấu toàn bộ hành động của ta. Nàng không hề sợ hãi hoàng quyền, nàng tính toán góc sáng của mặt trời chuẩn xác đến đáng sợ, dùng một chiếc trâm bạc triệt để bẻ gãy mũi tên của Thái t.ử, dắt mũi toàn bộ thích khách trong rừng tự tàn sát lẫn nhau, cứu vãn mạng sống và lớp ngụy trang mười năm của hắn mà không tốn một giọt m.á.u.
Người phụ nữ này không phải là một thứ nữ thô lậu như người đời vẫn nói, nàng là một lưỡi đao sắc bén giấu trong bao tơ lụa thô.
Trên đỉnh đầu Tiêu Thừa Húc, dòng chữ vàng kim đột ngột biến đổi, rực cháy lên một luồng sáng mạnh mẽ chưa từng có:
[Đế Mệnh — Bắt đầu hứng thú].
Hắn khẽ đưa bàn tay gầy guộc ra, giữ lấy chiếc khăn tay trong tay ta, giọng nói khàn khàn dính chút hơi ấm mơ hồ:
"Chiêu Ninh, tay nàng lạnh rồi, để bản vương tự lau."
Ta dừng tay, ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của hắn, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt.
Cách đó không xa, Tiêu Vũ Triết ôm chân m.á.u, nhìn thấy bàn tay hai người chạm vào nhau dưới ánh mặt trời, l.ồ.ng n.g.ự.c hắn bỗng chốc nứt toác ra một lỗ lớn, đau đớn và hận thù điên cuồng gặm nhấm tâm can. Hắn nhận ra, vị trí đứng cạnh nàng che chở cho nàng đáng lẽ phải thuộc về hắn, nhưng giờ đây, hắn ngay cả tư cách được nàng liếc nhìn một cái cũng không còn nữa.