Hải Đường Lạc Tận, Ô Bất Giã

Chương 5



Chương 5: Độc phát và Sự đ.á.n.h cược của kẻ đa nghi

Mưa giông đổ xuống kinh thành vào lúc nửa đêm, sấm sét rạch đôi bầu trời, hắt những vệt sáng trắng bệch, sắc lạnh qua khe cửa sổ bằng gỗ gụ. Từng đợt gió rít lên, đập rầm rập vào tà áo thô treo trên giá mộc.

Trong gian phòng ngủ rộng lớn của Túc Vương phủ, nến gầm giường đã tắt lụi từ lâu. Mùi gỗ tùng bách quanh năm không át nổi mùi m.á.u tanh nồng đậm vừa phun ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c.

Tiêu Thừa Húc nằm trên giường lớn, mái tóc đen xõa tung trên gối lụa màu sẫm. Gương mặt hắn vốn nhợt nhạt nay xám ngắt như tro tàn, mồ hôi lạnh rịn ra bết c.h.ặ.t vào thái dương. Khớp xương ngón tay siết c.h.ặ.t tà chăn gấm đến mức rạn nứt phát ra tiếng kêu rắc rắc.

Xoẹt.

Ba thanh trường kiếm bén ngót, phản chiếu ánh chớp ngoài trời, đồng loạt tuốt vỏ, chĩa thẳng vào cổ họng ta khi ta vừa tiến lên nửa bước. Ám vệ thủ lĩnh đứng trong bóng tối, giọng nói lạnh lùng áp bức:

"Lùi lại. Vương gia phát bệnh, không ai được phép đến gần ba thước."

Ta đứng yên, mắt nhìn thẳng vào đầu lưỡi kiếm cách yết hầu mình chỉ một thốn, không hề có ý định lùi bước. Trên giường, Tiêu Thừa Húc đột ngột bật người dậy, một ngụm m.á.u thẫm đen từ miệng hắn phun thẳng ra nền đất. Đôi mắt hắn mở trừng trừng, đồng t.ử đỏ ngầu dữ tợn, hoàn toàn mất đi sự kiềm chế thường ngày.

Hắn như một con thú điên cuồng lao xuống khỏi giường, hai bàn tay gầy guộc, lạnh ngắt như móng vuốt đại bàng chuẩn xác bóp c.h.ặ.t lấy cổ họng ta, ấn mạnh ta vào cây cột gỗ chống trần.

Khục.

Khí quản bị siết c.h.ặ.t, tầm nhìn của ta lập tức nhòe đi, vệt m.á.u nóng từ kẽ răng hắn nhỏ giọt xuống vạt áo xanh xám của ta, loang lổ như những đóa bỉ ngạn nở muộn.

"Ai... sai nàng đến?" Giọng Tiêu Thừa Húc không còn khàn đặc như mọi khi, mà rít qua kẽ răng, mang theo nội lực thâm hậu chấn động cả màng nhĩ. "Chiếc túi thơm... hương hải đường ở bãi săn... Đông cung cho nàng bao nhiêu lợi ích để nàng dùng mạng gài bẫy bản vương?"

Lực tay hắn tăng mạnh, da thịt nơi cổ ta rách ra, rỉ m.á.u. Hắn đang điên cuồng, nhưng ánh mắt sâu hoắm kia vẫn tỉnh táo một cách tàn nhẫn. Hắn đang dùng chín phần sát ý để nhìn xem một kẻ cận kề cái c.h.ế.t có để lộ sơ hở nào của một gián điệp hay không.

Loại độc hủ cốt này do Hoàng đế hạ từ mười năm trước, ba tháng phát tác một lần, hắn luôn có t.h.u.ố.c áp chế. Đêm nay độc phát dữ dội hơn, thực chất là do hắn cố tình không uống t.h.u.ố.c. Kẻ có thiên mệnh làm đế vương này đang dùng chính mạng sống của mình để đ.á.n.h cược, ép ta vào đường cùng để thử xem ta là lưỡi đao của Đông cung hay là đồng minh thực sự.

Ta không thể mở miệng giải thích, cũng không thèm rơi một giọt nước mắt yếu đuối.

Tay trái ta đang giấu trong tà áo thô khẽ chuyển, chớp mắt rút ra một cây kim châm dài ba thốn bằng bạc ròng. Ám vệ xung quanh định vung kiếm c.h.é.m đứt cánh tay ta, nhưng động tác tiếp theo của ta khiến tất cả khựng lại.

Ta không đ.â.m Tiêu Thừa Húc. Ta xoay mũi kim, dứt khoát đ.â.m thẳng vào t.ử huyệt "Thần khuyết" trên cơ thể mình.

Mũi kim ngập sâu một thốn, m.á.u đỏ tươi trào ra. Nếu ta mang võ công, một kim này sẽ lập tức phế bỏ toàn bộ kinh mạch và đan điền của ta.

Ta dùng hành động tuyệt đoạn này để nói với hắn: Ta chỉ là một nữ t.ử thô lậu không có nửa điểm phòng bị, mạng của ta đang nằm hoàn toàn trong tay hắn.

Tiêu Thừa Húc nhìn thấy mũi kim cắm sâu trên người ta, đồng t.ử đỏ ngầu khẽ co rút mạnh. Lực siết ở cổ họng ta lỏng đi một phân.

Ngay khi có một ngụm khí lọt vào phổi, tay phải ta lập tức vung lên, năm cây trâm bạc kẹp giữa các ngón tay chu du như rắn lướt, chuẩn xác đ.â.m thẳng vào năm đại huyệt trên đỉnh đầu và l.ồ.ng n.g.ự.c Tiêu Thừa Húc.

Phập. Phập. Phập. Phập. Phập.

Năm huyệt vị khóa c.h.ặ.t tâm mạch, giữ lại ngụm khí tàn cuối cùng của hắn.

Cơ thể Tiêu Thừa Húc run lên bần bật, một ngụm m.á.u đen dơ bẩn cuối cùng từ l.ồ.ng n.g.ự.c hắn nôn thốc ra ngoài. Sát khí cuồng bạo trong mắt hắn chớp mắt tan biến, thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ khi dòng khí nóng từ các huyệt vị bắt đầu lưu chuyển, dìm hỏa độc hủ cốt xuống dưới đan điền.

Hắn buông lỏng tay, cơ thể không còn sức lực ngã sụp xuống giường lớn, mệt mỏi nhắm mắt lại. Ba thanh trường kiếm của ám vệ chậm rãi tra vào bao, bóng tối trong phòng lại khôi phục vẻ tịch mịch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta thu hồi cây kim bạc trên người mình, lấy ngón tay chặn vết thương lại, không một tiếng rên rỉ.

...

Hai canh giờ sau, mưa giông ngoài cửa sổ đã chuyển thành tiếng mưa phùn rả rích.

Tiêu Thừa Húc chầm chậm mở mắt, thần trí đã hoàn toàn thanh tỉnh. Hắn nhìn lên trần nhà, rồi khẽ nghiêng đầu nhìn sang phía bên kia giường.

Ta không ngồi gần hắn. Ta đang ngồi trên bục gỗ cạnh cửa sổ, lưng tựa vào vách tường lạnh, tà áo xanh xám dính đầy m.á.u khô đã thâm đen. Ngón tay thon dài của ta đang lười biếng xoay xoay một tách trà hoa cúc dại đã nguội ngắt từ lâu.

Hắn nhìn vệt m.á.u trên áo ta, ánh mắt thâm sâu đầy phức tạp. Bản tính đa nghi mười mấy năm qua nhắc nhở hắn rằng người phụ nữ này quá nguy hiểm, quá quyết đoán, tuyệt đối không được giao ra một chút lòng tin nào. Nhưng l.ồ.ng n.g.ự.c trống trải, nhẹ nhõm sau mười năm bị độc dày vò lại nói cho hắn biết, nàng vừa cứu hắn từ tay t.ử thần.

Tiêu Thừa Húc chống tay ngồi dậy, với lấy một lọ t.h.u.ố.c mỡ bằng ngọc phỉ thúy đặt ở đầu giường, lạnh lùng ném về phía ta.

Lọ ngọc lăn lốc trên mặt bàn gỗ, dừng lại ngay cạnh tách trà nguội.

"Thuốc ngự ban, trị sẹo rất tốt." Giọng hắn khôi phục lại vẻ lạnh lẽo, xa cách thường ngày. "Bản vương không thích nhìn người của mình mang vết thương khó coi."

Ta nhìn lọ t.h.u.ố.c mỡ, không đưa tay cầm lấy, cũng không nói một lời cảm ơn. Ta đặt tách trà xuống, đứng dậy bước đến bên giường, đưa ngón tay thanh mảnh bắt lấy mạch đập nơi cổ tay hắn.

Khoảng lặng giữa hai người kéo dài, chỉ có tiếng mạch đập trầm ổn dưới da thịt hắn phản hồi lại ngón tay ta.

"Độc tính đã lui về xương cốt, ba tháng tới sẽ không phát tác." Ta buông tay, lui lại hai bước, thần sắc thờ ơ như đang làm phận sự của một y quan. "Vương gia tự trọng, thần thiếp xin phép lui về phòng."

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Ta xoay người bước đi, không một chút lưu luyến hậu hĩnh của một kẻ vừa lập đại công cứu giá.

Chính vào khoảnh khắc ta vừa chạm tay vào cánh cửa gỗ, tiếng gõ cửa từ bên ngoài khẽ vang lên ba tiếng ngắn ngủi. Một gã mật thám mặc áo xám từ bóng tối bước ra, quỳ một gối xuống trước giường Tiêu Thừa Húc, dâng lên một mật sớ cuộn tròn.

"Vương gia, Đông cung có động tĩnh."

Tiêu Thừa Húc đón lấy mảnh giấy, lướt mắt nhìn qua. Ngay lập tức, sắc mặt hắn tối sầm lại như mực, một luồng khí lạnh thấu xương từ người hắn tỏa ra khiến tỳ nữ đứng góc phòng phải rùng mình. Ngón tay hắn siết c.h.ặ.t, chiếc mật sớ làm bằng da dê thượng hạng bị nội lực của hắn bóp nát thành vụn cám, rơi lả tả xuống sàn nhà.

Mật sớ viết: Thái t.ử Tiêu Vũ Triết bị vết thương ở chân hành hạ, sốt cao mê sảng cả đêm. Khương Thanh Như túc trực bên cạnh khóc lóc, nhưng Thái t.ử trong cơn mê sảng liên tục nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng ta, gọi lớn tên 'Chiêu Ninh'.

Tiêu Vũ Triết ở Đông cung lộng lẫy, có đệ nhất tài nữ chăm sóc, nhưng linh hồn hắn bạt mạng chạy về phía phủ Thượng thư, điên cuồng tìm kiếm bóng hình mà hắn đã tự tay vứt bỏ dưới gốc hải đường. Hắn bắt đầu nhớ nàng, nỗi nhớ biến thành cơn sốt cào xé tâm can, khiến hắn mất đi sự kiêu ngạo thường ngày.

Tiêu Thừa Húc chầm chậm ngước mắt lên, nhìn thẳng vào bóng lưng của ta đang đứng ngược sáng bên cánh cửa.

Hắn đẩy chiếc xe lăn, từng chút từng chút một tiến đến ngay sau lưng ta. Bóng đen cao lớn của hắn bao trùm lấy cơ thể gầy guộc của ta dưới ánh sáng mờ nhạt của căn phòng.

Ngón tay dài, lạnh lẽo bẩm sinh của vị Túc Vương này bất ngờ vươn ra từ phía sau, chạm nhẹ vào vết bầm tím đỏ rướm m.á.u do chính tay hắn siết ra trên cổ ta lúc đầu đêm. Ngón tay hắn mơn trớn trên vết thương, mang theo lực đạo vừa như muốn bóp nát, vừa như muốn che chở, chiếm hữu tuyệt đối.

Ta đứng yên, không né tránh, cũng không quay đầu lại.

Trên đỉnh đầu hắn, dòng chữ vàng kim [Đế Mệnh — Bắt đầu hứng thú] đột ngột co thắt lại, rồi rực cháy lên một sắc đỏ rực rỡ, bá đạo như hoàng quyền:

[Đế Mệnh — Chiếm hữu tuyệt đối].

Hắn ghé sát môi vào vành tai ta, hơi thở nóng rực lẫn mùi hoa cúc dại phả vào làn da cổ, giọng nói khàn đặc vang lên đầy áp bức:

"Khương Chiêu Ninh, bản vương chưa cho phép, nàng dám c.h.ế.t thử xem. Mạng của nàng, cả đời này chỉ có thể treo trên thắt lưng của Tiêu Thừa Húc ta."