Hải Đường Lạc Tận, Ô Bất Giã

Chương 6



Chương 6: Bức thư cũ và Nỗi hối hận nhen nhóm

Mưa phùn giăng mờ đỉnh núi phía sau ngôi chùa cổ ngoại ô kinh thành, phủ lên những mái ngói rêu phong một lớp màn nước mỏng lạnh ngắt. Khói hương trong đại điện nồng đượm, quyện với mùi gỗ mục và không khí ẩm ướt, tạo nên một cảm giác âm u, trầm tịch.

Ta đứng bên cạnh xe lăn của Tiêu Thừa Húc, những ngón tay thon dài khẽ xoay chuỗi hạt bồ đề thô mộc gọt bằng tay. Chiếc áo choàng lông cáo đen trên vai hắn vẫn còn vương những hạt nước mưa li ti, sắc mặt hắn bình lặng, đôi mắt sâu hoắm phản chiếu ánh nến leo lét trước bục bồ tát.

Tiếng guốc gỗ va chạm vào nền gạch đá xanh từ phía sau hành lang vang lên, nhịp điệu dồn dập, có phần thiếu kiên nhẫn.

"Thật khéo, không ngờ lại gặp được Túc Vương và muội muội ở nơi thanh tịnh này."

Khương Thanh Như bước vào từ cửa ngách, tà váy lụa vân kiên thêu chỉ ngũ sắc dù đã cố vén cao nhưng vẫn bị nước mưa làm hoen ố vài vệt nhỏ ở gấu. Bộ bộ d.a.o bằng vàng ròng trên tóc nàng ta khẽ rung lên, ánh vàng ch.ói mắt đối lập hoàn toàn với không gian trầm mặc của phật đường.

Theo sau nàng ta là Tiêu Vũ Triết. Hắn mặc một bộ cẩm bào màu xanh sẫm, bước đi bên chân phải vẫn còn hơi khựng lại, sắc mặt nhợt nhạt lộ rõ vẻ mệt mỏi sau trận sốt cao đêm trước.

Tiêu Thừa Húc không quay đầu lại, ngón tay gầy guộc đặt trên tay vịn gỗ chỉ khẽ gõ nhẹ một nhịp.

Khương Thanh Như tiến lên hai bước, ánh mắt lướt qua vết bầm nhạt đã chuyển sang màu tím sẫm trên cổ ta, khóe môi nàng ta khẽ nhếch lên, nhưng ngay lập tức đổi thành điệu bộ che miệng cười duyên dáng, quay sang nhìn Tiêu Thừa Húc:

"Túc Vương gia có quản thúc muội muội ta nghiêm quá không? Chiêu Ninh từ nhỏ đã quen tính tự do. Năm đó, muội ấy thích nhất là đứng dưới gốc hải đường ở hậu uyển chờ Thái t.ử điện hạ, có khi đứng suốt cả một buổi chiều mà không biết mệt. Bây giờ nhìn muội ấy quy củ thế này, làm tỷ tỷ như ta thật có chút không quen."

Lời nói ra nghe như một sự trêu đùa của tình thân, nhưng từng chữ từng câu lại như lưỡi d.a.o mỏng, cố tình phơi bày quá khứ của ta trước mặt người đàn ông đa nghi nhất vương triều. Nàng ta muốn găm một cái gai vào lòng Tiêu Thừa Húc, muốn dùng sự ghen tuông của một vương gia hoàng tộc để đẩy ta vào đường cùng.

Mấy ngày qua, Tiêu Vũ Triết không hề bước chân vào phòng nàng ta, ngay cả canh sâm nàng ta tự tay ninh cũng bị hắn sai tổng quản trả về. Nỗi hoảng loạn của một kẻ sắp nắm giữ vị trí Thái t.ử phi nhưng lại mất đi tâm trí của nam nhân khiến nàng ta bắt đầu c.ắ.n người một cách điên cuồng.

Đại điện bỗng chốc rơi vào một khoảng lặng c.h.ế.t ch.óc. Tiếng mưa phùn rả rích ngoài sân nghe rõ mồn một.

Tiêu Vũ Triết đứng bên cạnh khẽ biến sắc, ngón tay giấu trong tay áo siết c.h.ặ.t lại. Hắn không nhìn Khương Thanh Như, mà ánh mắt dính c.h.ặ.t vào sườn mặt bình thản của ta, hàm răng khẽ c.ắ.n c.h.ặ.t vào môi trong.

Ta dừng việc xoay chuỗi hạt bồ đề, xoay người lại, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng nhìn thẳng vào đôi mắt phượng đầy tâm cơ của Khương Thanh Như.

"Tỷ tỷ quả thực nhớ nhầm rồi." Giọng ta rất nhẹ, thanh thanh như tiếng chuông gió va vào nhau giữa màn mưa. "Người ăn mặc lộng lẫy đứng dưới gốc hải đường chờ điện hạ mười năm qua luôn là tỷ. Ta đến đó, chỉ vì mẫu thân bệnh nặng, thầy t.h.u.ố.c bảo hoa hải đường rụng lúc lập thu có thể làm t.h.u.ố.c dẫn, nên ta mới mang giỏ đi nhặt mà thôi."

Khương Thanh Như khựng lại, sắc mặt bỗng chốc cứng đờ. Nàng ta định mở miệng phản bác:

"Chiêu Ninh, muội..."

"Đủ rồi."

Một giọng nói trầm thấp, sắc lạnh như băng mỏng cắt ngang lời nàng ta.

Tiêu Vũ Triết lên tiếng. Hắn đứng đó, đôi mắt chằm chằm nhìn vào tà áo thô màu xanh xám của ta, rồi từ từ chuyển sang nhìn Khương Thanh Như. Trong đôi mắt ấy không có sự che chở, không có sự sủng ái như nàng ta hằng mong đợi, mà là một vệt chán ghét thấu xương, đậm đặc đến mức khiến người ta phát lạnh.

Ký ức mười năm trước như một cuộn tranh cũ bị nước mưa gột rửa, đột ngột hiện về rõ mồn một trong tâm trí Thái t.ử.

Năm đó hắn đến Khương phủ, mỗi lần đi qua hòn non bộ, luôn nhìn thấy một bóng lưng gầy guộc mặc áo vải thô, tỉ mỉ nhặt từng cánh hoa rụng dưới đất bỏ vào chiếc giỏ tre nhỏ. Khi hắn gọi, cô bé ấy ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo, tĩnh lặng nhìn hắn, rồi lặng lẽ hành lễ lui ra, nhường chỗ cho Khương Thanh Như ăn mặc lộng lẫy, kiêu kỳ bước tới.

Hắn đã từng tin rằng Khương Thanh Như mới là người bầu bạn với hắn dưới gốc cây ấy, tin rằng nhan sắc rực rỡ kia là thứ khiến hắn rung động. Nhưng hóa ra, người sưởi ấm những năm tháng Đông cung lạnh lẽo của hắn bằng sự im lặng vững chãi lại là người mà hắn vừa tự tay đẩy sang cho hoàng đệ của mình.

Chiếc túi thơm tẩm độc treo bên hông Tiêu Vũ Triết khẽ đung đưa, mùi hương hải đường tỏa ra, lần đầu tiên khiến hắn cảm thấy ngột ngạt đến mức buồn nôn.

"Thanh Như, nàng ra xe ngựa đợi ta trước." Tiêu Vũ Triết không nhìn nàng ta lấy một cái, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ.

"Điện hạ..." Khương Thanh Như khẽ c.ắ.n môi, lòng kiêu hãnh của nàng ta bị tổn thương dữ dội trước ánh mắt xa lánh của hắn. Nàng ta cúi đầu, vạt váy lụa sột soạt lướt qua nền gạch, vội vã rời khỏi đại điện, bóng lưng có vài phần chao đảo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trong điện chỉ còn lại ba người.

Tiêu Thừa Húc lúc này mới chậm rãi quay bánh xe lăn lại, ngước mắt nhìn Tiêu Vũ Triết. Đôi mắt hắn sâu hoắm, một tay lười biếng vươn ra, nắm lấy đầu chuỗi hạt bồ đề trong tay ta, nhẹ nhàng kéo một cái, buộc ta phải lùi lại một bước, đứng hoàn toàn trong bóng râm do cơ thể hắn che khuất.

"Thái t.ử hoàng huynh chân tay bất tiện, sao không ở lại Đông cung tĩnh dưỡng?" Giọng Tiêu Thừa Húc khàn đặc, mang theo vệt chế giễu nhạt nhẽo.

Tiêu Vũ Triết không đáp lời hắn. Hắn bước lên một bước, chiếc ô giấy dầu cầm trong tay siết c.h.ặ.t đến mức thanh tre khẽ kêu răng rắc. Hắn nhìn ta, ánh mắt đỏ hoe, trong giọng nói có một sự khàn cầu chưa từng xuất hiện ở một vị Thái t.ử:

"Kinh thành sắp đổ trận mưa lớn, Chiêu Ninh, nàng... thân thể không tốt, đừng ở ngoài lâu."

Hắn nói chuyện thời tiết, nhưng ánh mắt lại như muốn xuyên qua bóng tối của Túc Vương phủ để kéo ta trở về. Hắn nhớ nàng, nỗi nhớ của những đêm sốt cao mê sảng nay biến thành một bàn tay vô hình bóp nghẹt l.ồ.ng n.g.ự.c hắn khi thấy nàng đứng cạnh kẻ khác.

Ta không nhìn chiếc ô trong tay hắn, cũng không nhìn vào đôi mắt đang dậy sóng của hắn. Ta cúi đầu, ngón tay khẽ gỡ chuỗi hạt bồ đề ra khỏi cái siết của Tiêu Thừa Húc, từ tốn cài lại vào thắt lưng.

"Tạ điện hạ nhắc nhở. Vương phủ có ô, thần thiếp không phiền điện hạ lo lắng."

Ta quay sang Tiêu Thừa Húc, khẽ khom người: "Vương gia, xe ngựa đã chuẩn bị xong ở cửa cung, chúng ta về thôi."

Tiêu Thừa Húc khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua Tiêu Vũ Triết đầy vẻ lạnh lẽo.

Ta đẩy chiếc xe lăn đi sượt qua người Thái t.ử, vạt áo vải thô màu xám tro lướt qua tấu chương thêu trên long bào của hắn, không một chút dây dưa.

Khi bước ra đến bậc thềm đá ngoài đại điện, mưa phùn bỗng chốc đổ xuống dày đặc hơn, biến thành những hạt mưa nặng hạt đập rầm rập vào mái hiên chùa.

Cạch.

Một bóng người cao lớn bước nhanh từ phía sau ra, chặn ngay trước lối xuống bậc thềm của ta. Tiêu Vũ Triết giương cao chiếc ô giấy dầu lớn, cố tình che khuất toàn bộ màn mưa phía trên đỉnh đầu ta, nửa thân người hắn bị nước mưa tạt vào ướt đẫm, nhưng chiếc ô vẫn nghiêng hoàn toàn về hướng ta.

"Chiêu Ninh, ta đưa nàng ra xe." Giọng hắn dồn dập, bàn tay còn lại đưa ra định nắm lấy tà áo ta theo bản năng của mười năm cũ.

Ta dừng bước, nhìn chiếc ô đang che trên đỉnh đầu mình, rồi chầm chậm ngước mắt nhìn lên mão ngọc của hắn.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Trên đỉnh đầu Tiêu Vũ Triết, dòng chữ đỏ thẫm [Lòng mang oán hận] đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là những ký tự màu đen sẫm, vỡ nát ra từng mảnh như những nhát d.a.o găm:

[Hối hận đến phát điên].

Ta nhìn thẳng vào đôi mắt đang run rẩy của hắn, không lùi lại, cũng không nhận lấy sự che chở muộn màng đó. Ta vươn tay, ngón tay thanh mảnh, gầy guộc chạm vào cán ô bằng tre của hắn, rồi dùng một lực nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, đẩy chiếc ô ra xa khỏi đỉnh đầu mình.

"Điện hạ tự trọng. Ô của ngài, Khương Chiêu Ninh ta không gánh nổi."

Ta bước thẳng ra khỏi tầm che của chiếc ô, bước chân ung dung, bình thản dẫm lên làn nước mưa lạnh ngắt. Ta đi đến bên cạnh cỗ xe ngựa thô sơ của Túc Vương phủ đang đỗ cạnh thềm đá, tự tay vén bức rèm che bằng vải bạt lên, đỡ Tiêu Thừa Húc bước lên xe.

Khi tà áo lông cáo đen của Tiêu Thừa Húc vương nhẹ qua đầu ngón tay ta, hắn bất ngờ nắm lấy tay ta, kéo mạnh ta vào trong khoang xe ấm áp, tránh hoàn toàn màn mưa xối xả bên ngoài.

Bịch.

Phía sau lưng ta, tiếng vật nặng rơi xuống vũng bùn đất vang lên lạc lõng.

Tiêu Vũ Triết đứng c.h.ế.t trân dưới màn mưa xối xả, chiếc ô giấy dầu trên tay hắn đã rơi bịch xuống vũng bùn nước bẩn thỉu, bị bánh xe ngựa của Khương Thanh Như vừa lăn qua làm gãy đôi cán tre. Nước mưa tuôn xối xả vào mặt hắn, vào mái tóc phượng rũ rượi, làm ướt sũng bộ cẩm bào cao quý của chủ nhân Đông cung.

Hắn quỳ một chân xuống thềm đá lạnh ngắt, hai tay bấu c.h.ặ.t vào gờ đá đến bật m.á.u, ánh mắt tuyệt vọng nhìn theo cỗ xe ngựa thô sơ của Túc Vương đang chầm chậm lăn bánh rời đi. Tiếng bánh xe nghiến trên đất đá rầm rập chìm dần vào tiếng mưa rơi.

Lồng n.g.ự.c Thái t.ử đau nhói, co thắt dữ dội như bị một bàn tay tàn nhẫn khoét mất một miếng thịt lớn. Hắn đứng dưới mưa, nhìn vũng nước bùn loang lổ cánh hoa hải đường nát, rốt cuộc cũng hiểu ra: Chiếc ô năm mười bốn tuổi nàng che cho hắn dưới mưa, chính tay hắn đã bẻ gãy nó vào ngày dâng sớ đổi hôn rồi.