Chương 7: Cứu trợ thiên tai và Trận chiến không khói s.ú.n.g
Mùi nến sáp cháy râm ran trộn lẫn với mùi mực nồng nặc trong thư phòng Đông cung. Trên chiếc án thư bằng gỗ trắc, từng chồng tấu chương, sổ sách của lục bộ phương Nam đổ về cao ngập đầu người.
Khương Thanh Như đứng bên cạnh mài nghiên mực tùng yên, ngón tay thanh mảnh siết c.h.ặ.t thỏi mực đến trắng bệch, chiếc vòng phỉ thúy trên cổ tay va vào vành nghiên nghe lạch cạch. Nàng ta không nhìn Tiêu Vũ Triết, ánh mắt cố định vào bảng thống kê giá lương thực của Giang Nam đang tăng vọt từng giờ.
"Điện hạ, Giang Nam lụt lội, lòng dân nhiễu loạn là chuyện khó tránh." Giọng Khương Thanh Như rất nhẹ, nhưng từng chữ đều rơi vào chỗ ngứa của nam nhân. "Nhưng các đại thần bộ Hộ và bộ Lại đều đang nhìn xem Đông cung hành xử thế nào. Nếu lúc này chúng ta gom hết số lương cặn ở các kho tư nhân, vừa có thể bình ổn ngân sách dự phòng, vừa có thêm... vài phần 'lễ nghĩa' gửi đến phủ các vị thượng thư."
Nàng ta dùng hai chữ "lễ nghĩa" để lấp l.i.ế.m cho hai vạn lượng vàng hối lộ vừa bị từ chối tối qua. Danh tiếng đệ nhất tài nữ của nàng ta sau tiệc thưởng hoa đã rách một đường lớn, giờ đây nàng ta phải dùng tiền bạc và quyền lực để trám vào cái hố sâu đó, chứng minh cho Tiêu Vũ Triết thấy nàng ta mới là trợ lực duy nhất giúp hắn vững ngôi Thái t.ử.
Tiêu Vũ Triết ngồi sau án thư, ngón tay khẽ miết lên vết sẹo rướm m.á.u do mũi tên găm vào bắp chân ở bãi săn mùa thu. Vết thương đã kết vảy, nhưng mỗi khi trời chuyển giông, nó lại nhức nhối thấu xương. Hắn nhìn chồng sổ sách, rồi lại nhìn chiếc túi thơm thêu hình uyên ương tẩm độc hương hải đường đặt ở góc bàn.
"Dùng binh lính trấn áp dân tị nạn, ép các thương hộ đóng cửa kho lương..." Tiêu Vũ Triết lẩm bẩm, thanh âm có phần khàn đặc sau trận sốt kéo dài. "Phụ hoàng vốn coi trọng dân sinh, làm vậy liệu có quá mạo hiểm?"
Khương Thanh Như khựng tay mài mực, ngước đôi mắt phượng đầy tham vọng lên:
"Điện hạ, thành đại sự không thể nương tay. Dân nghèo như cỏ rác, qua mùa lũ sẽ lại mọc lên. Nhưng lòng tin của các đại thần trong triều, nếu bỏ lỡ lúc này, Đông cung sẽ rơi vào thế cô độc."
Tiêu Vũ Triết im lặng rất lâu. Hắn cầm cây b.út lông lên, dứt khoát hạ nét b.út phê duyệt xuống bản tấu chương cứu trợ bằng bạo lực. Hắn tin mình đang đi đúng hướng, tin rằng sự cứng rắn này sẽ mang lại ngai vàng. Nhưng khoảnh khắc vạt áo mãng xà lướt qua góc bàn, hắn vô tình chạm vào chiếc túi thơm cũ, l.ồ.ng n.g.ự.c lại dâng lên một vệt trống rỗng đến ngạt thở.
...
Cùng lúc đó, tại gian phòng khuất gió của Túc Vương phủ.
Một ngọn nến dầu lạc leo lét hắt bóng hai người lên vách tường loang lổ. Trên mặt bàn loang lổ vết t.h.u.ố.c bắc, ta chầm chậm trải ra một tấm bản đồ địa hình Giang Nam tự tay vẽ bằng mực đen sẫm. Từng dòng sông, từng bờ đê, từng vị trí của các kho lương tư nhân đều được đ.á.n.h dấu bằng những nét chấm đỏ gọn gàng.
Tiêu Thừa Húc ngồi trên xe lăn, chiếc áo choàng lông cáo đen khoác hờ bên vai, đôi mắt thâm sâu khóa c.h.ặ.t vào năm chữ ta vừa viết dưới góc bản đồ: [Dĩ công đại chấn] — Dùng lao dịch thay cho cứu tế.
"Mở kho lương tư nhân của vương phủ, phát cháo miễn phí, nhưng ép dân tị nạn phải tham gia sửa đê?" Tiêu Thừa Húc ngước mắt lên nhìn ta, ngón tay gầy guộc gõ nhẹ lên mặt bàn. "Khương Chiêu Ninh, nàng muốn bản vương dốc hết gia tài tích cóp mười năm qua để nuôi lũ dân đen không có nửa điểm lợi ích sao?"
Hắn đang thử ta. Bản tính đa nghi của kẻ mang Đế mệnh khiến hắn luôn tìm kiếm một mưu đồ phản trắc trong mỗi bước đi.
Ta không nhìn hắn, ngón tay đặt trên bản đồ từ tốn vạch một đường thẳng từ thượng nguồn sông Trường Giang xuống hạ lưu:
"Lương thực mất đi có thể mua lại, nhưng mạng người phương Nam một khi đã quy phục, binh quyền của Đông cung sẽ biến thành một bộ xương khô. Thái t.ử tích lương nâng giá để mua chuộc quan lại, vạn dân oán hận thấu trời. Vương gia phát cháo thu phục lòng dân, ép họ sửa đê là để giữ lấy mạch sống của chính họ. Khi đập thủy lợi Giang Nam đứng vững, vạn dân quỳ lạy hướng về Túc Vương phủ, hoàng vị trên kinh thành... tự động sẽ đổi chủ."
Ta buông cây b.út lông xuống nghiên.
Tiêu Thừa Húc nhìn nét mực chưa khô, rồi chầm chậm chuyển ánh mắt lên gương mặt bình lặng, tĩnh tại của ta. Khoảng lặng giữa gian phòng kéo dài đến mức nghe rõ cả tiếng gió rít qua khe cửa. Lần đầu tiên, người đàn ông tàn nhẫn, sẵn sàng hy sinh cả thiên hạ để đoạt vị này nhận ra, người phụ nữ đang đứng trước mặt hắn không nhìn vào vinh hoa phú quý rỗng tuếch, nàng nhìn thấu toàn bộ bàn cờ thiên hạ và nhân tính trong lòng người.
Hắn khẽ cúi đầu, tiếng ho khan húng hắng vang lên từ l.ồ.ng n.g.ự.c gầy, nhưng khóe môi lại cong lên một độ cong lạnh ngắt đầy thỏa mãn.
"A Tả." Tiêu Thừa Húc lên tiếng vào khoảng không tăm tối sau lưng.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Một bóng đen lập tức quỳ xuống: "Vương gia."
"Giao bản đồ này cho mật thám phương Nam. Làm theo lời Vương phi, mở toàn bộ kho lương, không giữ lại một hạt."
"Tuân chỉ." Bóng đen biến mất trong nháy mắt.
Ta quay người, chuẩn bị thu dọn nghiên mực, nhưng bàn tay gầy guộc, lạnh ngắt bẩm sinh của Tiêu Thừa Húc bất ngờ vươn ra, giữ c.h.ặ.t lấy cổ tay ta. Chiếc vòng ngọc huyết trên tay ta va vào ngón tay hắn, phát ra một tiếng "cạnh" trầm đục. Hắn không buông ra, lực siết vừa vặn nhưng đầy tính chiếm hữu, đôi mắt sâu hoắm phản chiếu ánh nến rực lửa:
"Khương Chiêu Ninh, nàng mang cả giang sơn dâng đến trước mặt bản vương, thứ nàng muốn... rốt cuộc là cái gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta nhìn thẳng vào đôi mắt sâu không thấy đáy của hắn, thần sắc ung dung, không một chút d.a.o động:
"Vương gia mạng dài, thần thiếp mới có thể bình an thưởng trà. Thứ thần thiếp muốn, từ đầu đến cuối chỉ có hai chữ: Lựa chọn."
Tiêu Thừa Húc nhìn ta hồi lâu, dòng chữ vàng kim trên đầu hắn [Đế Mệnh — Chiếm hữu tuyệt đối] khẽ rung lên rực rỡ. Hắn chầm chậm buông tay, nhưng hơi lạnh từ ngón tay hắn như đã khảm sâu vào da thịt ta.
...
Bảy ngày sau, triều đường Đại Chu bao trùm bởi một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Hoàng đế ngồi trên long ngai, sắc mặt già nua xám xịt vì giận dữ. Dưới thềm đá, Tiêu Vũ Triết mặc triều phục Thái t.ử quỳ thẳng lưng, gương mặt tự phụ thường ngày nay hằn lên vài vệt mồ hôi lạnh.
Bịch!
Một xấp tấu chương dày cộm từ trên cao ném thẳng vào mặt Tiêu Vũ Triết, góc tấu chương sắc lẹm sượt qua gò má hắn, để lại một vệt m.á.u đỏ tươi.
"Nghịch t.ử! Nhìn xem ngươi đã làm cái gì ở phương Nam!" Hoàng đế nổi trận lôi đình, giọng nói khàn đặc vang vọng khắp đại điện. "Tích trữ lương thực, dung túng thương hộ nâng giá, dùng binh lính đ.á.n.h đập dân tị nạn! Hiện tại vạn dân Giang Nam đồng loạt dâng sớ vạn dân huyết thư, hô vang Túc Vương nhân nghĩa, còn Đông cung của ngươi... trong mắt họ chỉ là một lũ hút m.á.u dân lành!"
Tiêu Vũ Triết trợn tròn mắt, hai tay bấu c.h.ặ.t vào nền gạch đá đại điện, các khớp xương trắng bệch.
"Phụ hoàng, nhi thần... nhi thần chỉ muốn bình ổn kho lương..." Giọng hắn run lên, sự tự phụ bẩm sinh bỗng chốc vỡ vụn.
Hắn quay đầu lại nhìn các vị thượng thư bộ Hộ, bộ Lại — những kẻ mười ngày trước còn nhận vàng bạc của Khương Thanh Như và hứa sẽ đứng ra nói đỡ cho Đông cung. Nhưng lúc này, tất cả các đại thần đều cúi đầu, im lặng như tờ, thậm chí có kẻ còn biến sắc lùi lại một bước để phân rõ giới hạn với Thái t.ử. Không một ai nói đỡ cho hắn nửa lời.
Hối lộ bị phơi bày, lòng dân mất sạch, tiền bạc Đông cung đổ ra sông ra biển.
Cùng lúc đó, tại hậu viện Đông cung.
Khương Thanh Như đứng c.h.ế.t trân trước gian phòng khách, nhìn đám cấm vệ quân rầm rập bê từng hòm vàng hối lộ đã bị niêm phong ra ngoài. Mái tóc phượng cài bộ bộ d.a.o vàng ròng của nàng ta chao đảo, gương mặt đệ nhất tài nữ trắng bệch không còn một giọt m.á.u.
"Không thể nào... Kế hoạch vẹn toàn như vậy, làm sao hoàng thượng biết được?" Nàng ta lẩm bẩm, tay chân run rẩy dữ dội.
Nàng ta nhìn đống vàng bị tịch thu, rồi đột nhiên nhìn thấy một phong thư cũ đặt trên bàn trà rơi xuống đất. Đó là bức thư hướng dẫn cách gom lương thực tư nhân mà nàng ta gửi cho phụ thân Khương Thượng thư tuần trước. Nhưng nét chữ cuối thư, có một vết mực chu sa rất nhỏ hình nhành hoa gãy thế — vết mực giống hệt nét chu sa Khương Chiêu Ninh từng vẽ trên bức gấm của Thái hậu.
Khương Thanh Như loạng choạng lùi lại, lưng đập mạnh vào cánh cửa gỗ, hàm răng siết c.h.ặ.t đến mức rỉ m.á.u. Nàng ta nhận ra, từ đầu đến cuối, bản tấu chương phản kháng của dân nghèo phương Nam, bản đồ thủy lợi của Túc Vương phủ, cho đến cái bẫy tiền bạc này... đều do một bàn tay của người muội muội "thô lậu" kia đạo diễn. Nàng ta tưởng mình muốn có tất cả, cuối cùng lại tự tay dâng bằng chứng phản nghịch của Đông cung cho đối thủ.
...
Ta đứng trên lầu cao nhất của Túc Vương phủ, gió lộng thổi tung tà áo vải thô màu xám tro. Từ nơi này nhìn xuống, có thể thấy cỗ kiệu của Thái t.ử phủ đang lầm lũi rời khỏi hoàng cung sau buổi bãi triều nhục nhã.
Tiêu Thừa Húc đẩy xe lăn đến bên cạnh ta, chiếc áo choàng lông cáo đen bao bọc lấy cơ thể hai người trước cơn gió lạnh. Hắn không nhìn cỗ kiệu kia, ánh mắt chỉ hướng về sườn mặt nghiêng của ta, giọng trầm thấp:
"Thái t.ử bị phụ hoàng phạt cấm túc ba tháng, tước bỏ quyền quản lý bộ Hộ. Khương Chiêu Ninh, nhát d.a.o này của nàng, triệt để c.h.ặ.t đứt một cánh tay của Đông cung rồi."
Ta không đáp, chầm chậm ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xa xăm, nơi cỗ kiệu của Tiêu Vũ Triết đang dừng lại dưới chân thành.
Trên đỉnh đầu vị Thái t.ử cao quý kia, dòng chữ màu đỏ đậm [Lòng mang oán hận] từng chớp nháy điên cuồng, nay đã hoàn toàn vặn vẹo, biến đổi thành một sắc đỏ thẫm rướm m.á.u, phát ra luồng hắc khí t.ử vong đáng sợ:
[Đại họa lâm đầu].
Ta khẽ cúi đầu nhấp một ngụm trà hoa cúc dại đã nguội hẳn trong tay, dư vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi. Tiêu Vũ Triết kiêu ngạo cả đời, hắn bắt đầu mất đi quyền lực, mất đi tiền tài, và quan trọng nhất... hắn đang từng bước nhận ra kẻ đẩy hắn xuống vực sâu lại chính là người hắn từng nghĩ sẽ mãi mãi đứng sau lưng hắn.
Gió phương Nam thổi về kinh thành mang theo mùi mưa ẩm ướt, ván cờ này, Đông cung đã lộ ra t.ử lộ.