Hải Đường Lạc Tận, Ô Bất Giã

Chương 8



Chương 8: Đêm giao thừa và Sự bảo vệ âm thầm

Tiếng đại nhạc từ điện Kính Thiên vọng ra ngoài ngự hoa viên đã bị tiếng gió tuyết nuốt chửng một nửa. Giữa không trung, từng đóa pháo hoa rực rỡ bùng nổ, rạch những vệt sáng xanh đỏ lộng lẫy lên nền trời đen kịt, rồi nhanh ch.óng tàn lụi, rơi rụng xuống lớp tuyết dày lạnh ngắt dưới chân thành.

Ta xách chiếc giỏ than bằng đồng nhỏ, bước từng bước đều đặn trên hành lang dài vắng vẻ dẫn về phía thiên điện. Chiếc áo choàng vải thô màu xanh xám của ta mỏng manh, không ngăn nổi cái lạnh thấu xương của đêm giao thừa cung đình.

Trong điện yến tiệc, Tiêu Thừa Húc ngồi ở góc khuất nhất. Lò sưởi của cung nhân chuẩn bị cho hắn chỉ toàn là than tạp, khói bốc lên cay mắt nhưng không có hơi ấm. Lúc ta rời đi, những ngón tay giấu dưới tà áo cáo đen của hắn đã lạnh ngắt như băng mỏng.

Bịch.

Một bóng người cao lớn đột ngột từ khúc quanh hành lang lao ra, mang theo mùi rượu nồng nặc và hơi thở dồn dập. Hắn đứng chặn ngay trước mặt ta, cẩm bào màu đại hồng thêu mãng xà bị tuyết rơi làm ướt sũng một mảng lớn trước n.g.ự.c, mão ngọc trên đầu hơi lệch.

Tiêu Vũ Triết nhìn ta, đôi mắt hắn đỏ ngầu vì rượu, hoặc vì những đêm dài mất ngủ ở Đông cung. Chiếc túi thơm cũ thêu hình uyên ương tẩm hương hải đường vẫn treo bên hông hắn, tơi tả và lấm lem tuyết trắng.

Ta dừng bước, lùi lại một khoảng vừa vặn, hạ thấp giỏ than trong tay:

"Thần thiếp bái kiến Thái t.ử điện hạ. Đại yến sắp tàn, điện hạ chạy đến chỗ khuất gió này làm gì?"

"Chiêu Ninh..." Tiêu Vũ Triết tiến lên một bước dài, bàn tay to lớn, thô bạo vươn ra, nắm c.h.ặ.t lấy hai bên vai ta. Lực tay hắn mạnh đến mức khiến chiếc giỏ than bằng đồng trong tay ta chao đảo, phát ra tiếng kêu va đập lạch cạch. "Nàng nhìn ta đi. Tại sao mười ngày qua, một lần nàng cũng không thèm ngẩng đầu nhìn ta? Tại sao?"

Ta không né tránh, ánh mắt tĩnh lặng như mặt băng nhìn thẳng vào gương mặt đang vặn vẹo vì say xỉn và phẫn nộ của hắn.

Gần hai tháng cấm túc vừa qua, Đông cung của hắn lạnh lẽo như một hầm băng. Khương Thanh Như sau khi làm mất lòng Thái hậu và khiến bộ Hộ bị tịch thu tài sản, suốt ngày lải nhải bên tai hắn về quyền mưu, lợi ích, và sự phản trắc của Khương gia. Sự tham lam và lòng oán hận của nàng ta khiến hắn ngạt thở. Mỗi đêm tỉnh giấc sau cơn sốt, hắn nhìn căn phòng lộng lẫy gấm hoa, nhưng xung quanh không còn ai im lặng dâng lên một ly trà ấm, không còn ai dùng đôi mắt bình lặng che chở cho sự mệt mỏi của hắn.

Hắn đã giành được đệ nhất tài nữ, giành được vinh hoa tột đỉnh, nhưng linh hồn hắn bỗng chốc trống rỗng đến điên cuồng.

"Chiêu Ninh, ta biết rồi. Nàng hận ta đúng không?" Tiêu Vũ Triết gào lên, giọng nói khàn đặc nghẹn ngào, bàn tay siết vào vai ta đến mức da thịt dưới lớp áo thô truyền đến cảm giác đau nhức. "Nàng hận ta ngày đó đổi hôn ước dưới gốc hải đường. Nên nàng mới chọn gả cho kẻ tàn phế, đoản mệnh đó! Nàng dùng cả mạng sống của mình gả vào Túc Vương phủ chỉ để trả thù ta, để ta phải nhìn nàng chịu khổ đúng không? Trả lời ta đi!"

Hắn tự phụ đến mức đáng thương. Hắn thà tin rằng ta đang dùng cả đời mình để diễn một vở kịch trả thù, còn hơn chấp nhận sự thật rằng hắn đã triệt để bị ta gạt ra khỏi tâm trí.

Ta đứng yên giữa gió tuyết, l.ồ.ng n.g.ự.c không một chút phập phồng hoảng sợ.

Ta chầm chậm buông giỏ than xuống đất, vươn ngón tay thon dài gầy guộc lên, chạm vào từng ngón tay của Tiêu Vũ Triết đang bấu trên vai mình. Ta không dùng sức, chỉ bẻ từng ngón tay của vị Thái t.ử cao quý này ra khỏi người mình, động tác dứt khoát, lạnh lùng như cách gạt bỏ một nhành củi khô bám trên áo.

Sau khi gỡ sạch tay hắn, ta rút từ trong tay áo ra một chiếc khăn lụa trắng, tỉ mỉ lau sạch hai bên bả vai áo nơi hắn vừa chạm vào. Lau xong, ta thản nhiên thả tay, chiếc khăn lụa bay lơ lửng giữa không trung rồi rơi bịch xuống lớp tuyết dày, chớp mắt bị bông tuyết mới che lấp.

"Điện hạ tự phụ quá rồi." Giọng ta rất nhẹ, phẳng lặng như nước giếng cổ. "Đông cung lộng lẫy, nhưng than ở đó quá nhiều khói, thần thiếp không ngửi nổi. Vương gia của ta tuy thân thể yếu ớt, nhưng phòng ngủ của chàng quanh năm thoảng mùi trà hoa cúc dại, sạch sẽ hơn Đông cung vạn lần. Gả cho chàng, là lựa chọn tốt nhất đời này của ta."

Tiêu Vũ Triết nhìn chiếc khăn lụa chìm trong tuyết, rồi nhìn bàn tay trống rỗng của mình. Gương mặt hắn từ đỏ ngầu bỗng chốc chuyển sang trắng bệch, đôi môi run rẩy không thốt nên lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cạch. Cạch.

Tiếng bánh xe gỗ nghiến trên nền đá phủ đầy tuyết từ trong bóng tối hành lang chầm chậm vang lên.

Một chiếc áo choàng lông cáo dày, ấm áp và mang theo mùi hương tùng bách quen thuộc bất ngờ từ phía sau phủ lên vai ta, bao bọc lấy toàn bộ cơ thể đang run lên vì lạnh của ta vào trong một tầng che chở tuyệt đối. Bàn tay gầy guộc, lạnh ngắt bẩm sinh của Tiêu Thừa Húc vươn ra từ dưới lớp choàng, chuẩn xác nắm lấy bàn tay ta, rồi đan c.h.ặ.t năm ngón tay vào nhau, siết c.h.ặ.t đến mức chiếc vòng ngọc huyết trên cổ tay ta áp sát vào da thịt hắn.

Hắn tự mình đẩy xe lăn bước ra khỏi bóng tối, sắc mặt dưới ánh pháo hoa rực rỡ càng lộ ra vẻ nhợt nhạt, ho húng hắng hai tiếng vào chiếc khăn tay. Nhưng ánh mắt hắn nhìn Tiêu Vũ Triết lại sâu hoắm, sắc bén và mang theo sát khí áp đảo của một vị đế vương thực sự.

"Thái t.ử hoàng huynh say rồi." Tiêu Thừa Húc lên tiếng, giọng khàn đặc nhưng rõ ràng từng chữ giữa tiếng gió tuyết. "Thê t.ử của hoàng đệ thân thể yếu ớt, không chịu nổi gió lạnh Đông cung. Nếu điện hạ thích thưởng hoa hải đường, nên về phòng của mình thì hơn."

Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta kéo sát vào cạnh xe lăn, ngón tay cái vô thức mơn trớn trên mu bàn tay ta đầy tính chiếm hữu. Hắn đứng sau bức bình phong ở điện yến tiệc mười lăm thốn, nhìn thấy ta rời đi liền âm thầm đẩy xe theo sau. Kẻ đa nghi như hắn luôn muốn giám sát mọi hành động của ta, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy tay Tiêu Vũ Triết chạm vào vai ta, sát ý trong mắt hắn đã không còn cách nào che giấu dưới lớp mặt nạ bệnh tật.

Tiêu Vũ Triết nhìn hai bàn tay đang đan c.h.ặ.t vào nhau của ta và Tiêu Thừa Húc. Chiếc vòng ngọc huyết đỏ rực như m.á.u trên cổ tay ta ch.ói mắt đến mức làm hắn đau nhói.

Hắn nhớ lại mười năm qua, mỗi lần hắn bị thương hay gặp nạn, Khương Chiêu Ninh luôn đứng sau lưng hắn, khoảng cách luôn giữ đúng ba thước quy củ, chưa từng vượt qua lễ nghi. Hắn tưởng nàng tính tình lạnh lùng, thô lậu không biết lấy lòng nam nhân. Nhưng lúc này, nàng lại để mặc cho một kẻ tàn phế nắm c.h.ặ.t t.a.y mình trước mặt bao người, thần sắc dung túng, bình thản dựa vào vai kẻ đó.

Sự thật nhân quả đập thẳng vào mặt Thái t.ử. Người phụ nữ duy nhất không mưu cầu hoàng vị, không mưu cầu tiền tài từ hắn, nay đã trở thành Vương phi của người khác, dùng sự thông tuệ của mình để che chở cho một chiếc xe lăn gỗ.

Bịch.

Tiêu Vũ Triết loạng choạng lùi lại hai bước, chân phải bị thương ở bãi săn mùa thu nhói lên một cơn đau dữ dội, khiến hắn mất đà quỳ sụp một chân xuống lớp tuyết dày lạnh ngắt. Hắn ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c, hơi thở dồn dập, nước mắt hòa lẫn tuyết tan chảy dài trên gương mặt tự phụ của chủ nhân Đông cung.

Hắn quỳ đó, nhục nhã và bất lực trước sự bảo vệ âm thầm của Tiêu Thừa Húc dành cho ta.

Ta ngẩng đầu nhìn lên đỉnh đầu Thái t.ử.

Dòng chữ màu đỏ thẫm [Đại họa lâm đầu] trôi nổi trên mão ngọc của hắn bỗng chốc vỡ tan ra thành từng mảnh vụn xám xịt, rồi từ trong vết nứt đó, một dòng chữ mới đen ngòm như mực đặc hiện lên, đóng đinh vào định mệnh của hắn:

[Vĩnh viễn mất đi Khương Chiêu Ninh].

Ta thu hồi ánh mắt, không nhìn gã đàn ông đang quỳ trong tuyết kia nữa. Ta xoay người, đẩy chiếc xe lăn của Tiêu Thừa Húc chầm chậm quay trở lại hành lang thiên điện. Tiếng bánh xe lăn trên tuyết phát ra những tiếng "sột soạt" trầm đục, bỏ lại tiếng pháo hoa nổ vang trời sau lưng.

Khi xe lăn khuất hoàn toàn sau khúc quanh của bức tường gạch đỏ, tiến vào một góc hành lang tối không một bóng người.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Xoẹt.

Tiêu Thừa Húc đột ngột dùng lực ở tay, kéo mạnh một cái. Cơ thể ta mất đà lao thẳng về phía trước, ngã nhào vào lòng n.g.ự.c gầy guộc nhưng vững chãi của hắn trên chiếc xe lăn.

Chiếc áo choàng lông cáo đen bao bọc lấy cả hai người. Hắn một tay siết c.h.ặ.t eo ta, tay kia nâng cằm ta lên, ép ta phải đối diện với đôi mắt thâm sâu, rực lửa chiếm hữu của hắn dưới ánh sáng mờ nhạt của hành lang. Hơi thở nóng rực lẫn mùi trà hoa cúc dại phả vào làn da cổ ta, giọng hắn khàn đặc, trầm thấp vang lên bên tai:

"Khương Chiêu Ninh, nàng vừa nói với hắn... bản vương là 'Vương gia của nàng'?"