Anh bị tôi nhìn đến mức hơi mất tự nhiên.
— “Sao nhìn anh dữ vậy? Anh có chạy đâu.”
Tôi mím môi. Không hiểu vì sao, sống mũi bỗng cay xè. Chưa kịp nói gì…nước mắt đã rơi trước.
— “Em… em vừa mơ một giấc mơ. Trong mơ… anh cưới người khác. Anh có một đứa con trai. Anh ôm nó, cưng chiều nó…Còn em…em đứng ngoài cửa nhìn…anh lại lạnh nhạt với em như người xa lạ…”
Giọng tôi càng nói càng nghẹn. Mạnh Diêm Chi khẽ thở dài rồi kéo tôi vào lòng.
— “Ngốc. Chỉ là mơ thôi.”
— “Nhưng nếu… đây mới là mơ thì sao?”
Tôi siết c.h.ặ.t áo anh, lòng bàn tay lạnh ngắt.
— “Em sợ…”
Anh vỗ nhẹ lưng tôi, giọng trầm và ổn định:
— “Không phải mơ. Chuyến bay em đi hôm đó gặp trục trặc kỹ thuật lúc cất cánh. Máy bay rung lắc dữ dội, hành khách bị choáng nên được đưa vào viện kiểm tra. May mà cơ trưởng xử lý rất tốt, không ai bị thương nặng.”
Tôi ngẩng lên nhìn anh.
— “Vậy còn em…”
— “Em chỉ bị sốc.”
Anh đưa tay lau nước mắt cho tôi.
— “Cộng thêm cơ thể suy nhược, nên mới ngất. Những chuyện kia… chỉ là một giấc mơ.”
Tôi nhìn anh thật lâu rồi cuối cùng…cũng từ từ thả lỏng. Tôi vùi mặt vào n.g.ự.c anh. Mùi hương quen thuộc trên người anh khiến trái tim tôi, thứ đã hoảng loạn suốt từ lúc tỉnh dậy, cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Những ngày sau đó, vì không yên tâm, Mạnh Diêm Chi bắt tôi ở lại viện thêm vài hôm để kiểm tra. Tôi ngồi trên giường bệnh, nhìn ra cửa sổ, đầu óc vẫn còn mơ hồ. Đúng lúc ấy…một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên từ phía bên kia tấm rèm.
— “Nhìn xem này… đây là hoa khôi năm xưa tao tốn bao nhiêu công sức mới theo đuổi được đấy…”
Tôi khựng lại, toàn thân như bị điện giật. Giọng nói đó…tôi nhận ra ngay lập tức. Tôi vén tấm rèm trắng sang một bên. Bên giường bên cạnh, một người đàn ông đang quay lưng về phía tôi, cúi đầu xem video trên điện thoại. Tôi vô thức liếc qua màn hình.
Trong video là một người phụ nữ đang mang thai. Cô ấy ngồi xổm trong một nhà vệ sinh cũ kỹ, chật hẹp, tay ngâm trong chậu nước lạnh, cặm cụi giặt quần áo. Khung cảnh vừa bẩn, vừa chật, vừa ngột ngạt. Người cầm điện thoại vừa quay vừa cười đầy khoái trá:
— “Thấy chưa? Đây là hoa khôi tao từng theo đuổi đó. Bây giờ còn không phải ngoan ngoãn sinh con cho tao, giặt đồ cho tao, làm osin miễn phí cho tao à?”
Tôi nổi da gà khắp người. Cảnh này…lời này…rõ ràng là thứ tôi vừa trải qua trong “giấc mơ” kia. Sao lại xuất hiện ở đây?
Trong video, người phụ nữ chậm rãi quay mặt lại. Khoảnh khắc nhìn rõ khuôn mặt ấy tôi lạnh toát từ đầu đến chân. Đó là tôi. Chính là gương mặt của tôi. Tôi hoảng hốt lùi về sau một bước. Người đàn ông cầm điện thoại cũng giật mình, ngẩng đầu lên rồi quay người lại. Khi nhìn rõ mặt hắn chân tôi mềm nhũn. Cả người ngã khuỵu xuống đất. Là Triệu Khiên. Anh ta nhìn tôi, khóe môi từ từ nhếch lên. Một nụ cười vừa quỷ dị, vừa rợn người.
— “Tần Mộng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giọng anh ta chậm rãi, như rít qua kẽ răng.
— “Cuối cùng…tôi cũng tìm được cô rồi.”
Tôi ngã khuỵu xuống sàn.
Đầu gối đ/ậ/p mạnh xuống nền gạch lạnh ngắt, đau đến tê dại.
Nhưng cơn đau đó… vẫn không đáng sợ bằng người đang đứng trước mặt tôi lúc này. Triệu Khiên, không thể sai được. Gương mặt ấy, giọng nói ấy, ánh mắt như rắn độc ấy. Là hắn. Là người đàn ông trong “giấc mơ” đã kéo tôi xuống địa ngục. Là kẻ đã cười đắc ý khi nhìn tôi mang thai, giặt quần áo trong căn nhà ẩm thấp, mục nát. Là kẻ đã ném đơn ly hôn vào mặt tôi khi tưởng tôi mắc bệnh nan y. Là kẻ cuối cùng… nhìn tôi như nhìn một món đồ đã bị dùng hỏng. Tôi lùi lại theo bản năng. Toàn thân lạnh buốt. Môi run lên không kiểm soát.
— “Anh… sao anh lại ở đây?”
Triệu Khiên nhìn tôi chằm chằm. Nụ cười trên môi hắn càng lúc càng sâu.
— “Tôi cũng đang muốn hỏi câu đó.”
Hắn bước từng bước một về phía tôi. Chậm rãi như mèo vờn chuột.
— “Rõ ràng cô đã ở ngay trước mắt tôi…Rõ ràng chỉ cần thêm một chút nữa…Vậy mà chớp mắt một cái, cô lại biến mất.”
Tôi nghe mà da đầu tê rần. Từng chữ của hắn như b.úa nện vào đầu tôi. Biến mất? Chớp mắt? Chẳng lẽ…Tôi chưa kịp nghĩ hết, Triệu Khiên đã cúi xuống, bóp c.h.ặ.t cằm tôi.
— “Tần Mộng.”
Giọng hắn thấp xuống. Nguy hiểm, aam u.
— “Cô tưởng trốn được sao?”
Đúng lúc đó—
— “Bỏ tay ra.”
Một giọng nói lạnh đến tận xương vang lên phía sau. Triệu Khiên khựng lại. Tôi ngẩng phắt đầu lên. Là Mạnh Diêm Chi. Anh đứng cách đó vài bước, tây trang đen, gương mặt lạnh băng, đôi mắt tối sầm đến đáng sợ. Trong tay anh còn cầm tờ kết quả kiểm tra vừa mới lấy cho tôi. Nhưng ánh mắt nhìn Triệu Khiên… như thể chỉ cần thêm một giây nữa, anh sẽ trực tiếp bẻ gãy tay hắn.
Tôi chưa từng thấy Mạnh Diêm Chi như vậy. Đáng sợ đến mức khiến người ta không dám thở mạnh. Triệu Khiên chậm rãi buông tay tôi ra. Hắn đứng dậy quay người lại. Ánh mắt hắn lướt qua Mạnh Diêm Chi từ trên xuống dưới, sau đó nhếch môi cười lạnh.
— “Bạn trai mới à? Khẩu vị của cô thay đổi nhanh thật đấy, Tần Mộng.”
Tôi còn chưa kịp lên tiếng, Mạnh Diêm Chi đã bước tới. Anh kéo tôi đứng dậy, chắn tôi ra phía sau lưng. Giọng anh cực thấp, từng chữ như d.a.o cứa.
— “Tôi nói lần cuối. Cút.”
Không khí trong phòng bệnh đông cứng lại. Triệu Khiên nhìn Mạnh Diêm Chi, Mạnh Diêm Chi nhìn hắn. Hai người đàn ông đứng đối diện nhau. Một người lạnh đến cực điểm, một người âm u đến rợn người. Tôi đứng phía sau Mạnh Diêm Chi, tay vô thức siết c.h.ặ.t lấy vạt áo anh. Triệu Khiên cúi đầu nhìn tay tôi ánh mắt hắn lập tức tối sầm.
— “Tần Mộng.”
Hắn gọi tên tôi, giọng nói đã không còn vẻ đùa cợt ban nãy.
— “Qua đây.”