Ngồi trong quán cà phê, Thiên Thiên khuấy ly cà phê đến mức gần như sắp văng ra ngoài. Cô ấy nhìn tôi từ trên xuống dưới, đầy vẻ không thể tin nổi.
— “Ý cậu là…trong ký ức của cậu, cậu đã kết hôn với Mạnh Diêm Chi, sinh con, làm phó chủ tịch công ty niêm yết…chứ không phải sống cùng cái tên rác rưởi kia?”
Tôi gật đầu. Đây đã là lần thứ ba cô ấy hỏi lại. Cô ấy day trán.
— “Truyện tớ đọc thì toàn xuyên không, trọng sinh…còn cậu… nghe giống như bước vào một thế giới song song hơn.”
Tôi mệt mỏi cắt ngang.
— “Đừng bàn chuyện đó trước. Cậu nói cho tớ biết…rốt cuộc tại sao tớ lại biến thành thế này.”
Lần này, Thiên Thiên im lặng rất lâu. Sau đó, cô ấy nhìn tôi cực kỳ nghiêm túc.
— “Tớ chặn cậu…là vì tớ không chịu nổi cách cậu tự hủy hoại mình.”
Cô ấy chậm rãi kể lại. Năm cuối đại học, trong khi người khác chuẩn bị tốt nghiệp, tôi và cô ấy cùng liều mạng ôn thi cao học. Tôi muốn ở lại thành phố, cô ấy muốn thoát khỏi gia đình và tự lập. Chúng tôi còn hẹn với nhau: thi đỗ rồi sẽ ở cùng phòng ký túc xá nghiên cứu sinh. Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển, cả hai ôm nhau khóc như điên. Nhưng tối hôm đó, tôi nhận được một cuộc gọi rồi ra ngoài.
Trong ký ức của cô ấy…cuộc gọi đó là của Triệu Khiên. Đêm đó, tôi trở về ký túc xá với vẻ mặt cực kỳ hưng phấn. Còn chìa cho cô ấy xem một chiếc nhẫn rồi nói rằng Triệu Khiên đã tỏ tình, muốn cưới tôi. Thiên Thiên nhìn một cái đã biết chiếc nhẫn là đồ rẻ tiền nhưng cô ấy không nỡ phá hỏng vẻ vui sướng trên mặt tôi.
Một tuần sau…tôi nói với cô ấy rằng mình quyết định bỏ học cao học để về quê kết hôn. Nghe đến đây, da đầu tôi tê rần. Bởi vì trong ký ức của tôi…tôi đã từ chối Triệu Khiên. Rõ ràng là vậy. Nhưng trong thế giới của Thiên Thiên…tôi lại chọn một con đường hoàn toàn khác. Cô ấy càng kể càng tức.
— “Cậu biết mình đã cố gắng bao nhiêu năm để bước ra khỏi ngọn núi đó không? Chúng ta rõ ràng đã cầm được chìa khóa mở cửa thế giới mới. Vậy mà cậu lại tự tay ném nó xuống biển! Dù tớ mắng, khuyên, dỗ thế nào…cậu vẫn nhất quyết bỏ học, về quê cưới hắn.”
Nói đến đây, mắt cô ấy đỏ lên.
— “Cậu còn gửi thiệp cưới cho tớ. Tớ tức đến mức chặn luôn số cậu.”
Tôi ngồi chít lặng. Cảm giác như đang nghe chuyện của một người khác. Một người… mang cùng tên với tôi.
Theo lời Thiên Thiên kể, sau khi kết hôn, cuộc sống của “tôi” hoàn toàn rơi xuống vực. Mẹ chồng bắt ở quê làm việc đồng áng. Ban ngày xuống ruộng tối về nấu cơm, giặt giũ, hầu hạ cả nhà. Triệu Khiên thì hết lần này đến lần khác nói sẽ ra thành phố kiếm việc…nhưng vì lười biếng, lần nào cũng kéo dài. Cho đến khi “tôi” không chịu nổi nữa, mới ép được anh ta lên thành phố. Nhưng lên thành phố rồi…cũng chẳng khá hơn.
— “Tớ gặp cậu trên tàu điện ngầm một lần.”
Thiên Thiên nói, giọng chậm lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
— “Lúc đó cậu bụng bầu rất lớn. Một tay bám tay vịn, một tay kéo vali. Trong vali toàn giấy vụn với chai lọ nhặt từ chỗ làm mang đi bán.”
Tôi nghe mà sởn hết da gà.
— “Cậu nói công ty vừa tan ca còn phải tranh thủ mang phế liệu về bán, kiếm thêm tiền.”
— “Tiền lương của tôi đâu?”
Tôi c.ắ.n răng hỏi. Thiên Thiên cười lạnh.
— “Ai biết? Nghe loáng thoáng thì hình như đều gửi về quê xây nhà cho nhà chồng.”
Tôi nghẹn họng. Đến chính tôi cũng muốn tát bản thân trong thế giới này vài cái cho tỉnh.
— “Lúc đó cậu đang mang thai…nhưng làm việc ngày đêm, không nghỉ ngơi. Kết quả…bị sảy thai. Tới mức công ty cũng vin vào đó để sa thải cậu. Mất việc, mất tiền. Sau đó chỉ còn cách chạy tới tìm tớ vay tiền.”
Tôi ngồi bất động. Đầu óc ong ong. Một bước sai, cả đời lệch khỏi quỹ đạo. Nếu năm đó tôi chọn Triệu Khiên…thì hóa ra…tôi thật sự sẽ sống thành bộ dạng như trong đoạn video kia. Mang thai, giặt đồ trong nhà vệ sinh bẩn thỉu, bị chồng quay video làm trò cười, bị mẹ chồng chà đạp, bị cuộc sống nghiền nát đến không còn hình người. Hai lựa chọn hai cuộc đời. Một cái chớp mắt…là thiên đường và địa ngục.
Tối đó, về đến căn nhà thuê chật hẹp của Triệu Khiên, tôi mệt đến mức ngã vật xuống sofa. Không biết ngủ quên từ lúc nào. Cho đến khi
RẦM!
Một tiếng động lớn khiến tôi bật dậy, tim đ/ậ/p như muốn văng ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Mở mắt ra, tôi thấy mẹ chồng đang đứng giữa phòng khách. Một tay cầm chậu nhôm, một tay cầm cán lăn bột. Hiển nhiên, tiếng động vừa rồi là do bà ta cố tình gây ra. Thấy tôi tỉnh, bà ta lập tức xụ mặt.
— “Nhà người ta cưới được con dâu. Nhà tôi thì cưới phải tổ tông! Trời tối rồi mà còn nằm ườn ra đấy ngủ! Chồng đi làm về mà không có nổi bữa cơm nóng! Trước kia còn bảo cô đang m.a.n.g t.h.a.i nên cho cô nghỉ ngơi. Bây giờ đứa bé không còn nữa rồi, cô còn định làm bà hoàng chắc?”
Tôi nhìn bà ta, lửa giận âm ỉ bốc lên. Nếu là trước đây…có lẽ “tôi” trong thế giới này đã ngoan ngoãn cúi đầu đi nấu cơm. Nhưng tiếc là…tôi không phải cô ấy. Tôi đứng dậy, phủi quần áo. Bà ta thấy thế, tưởng tôi chịu đi nấu cơm, lập tức bắt đầu gọi món:
— “Lấy đồ ăn thừa trong tủ lạnh ra hâm lại cho tôi với. Rồi làm thêm hai món mới cho Triệu Khiên nhắm rượu.”
Tôi nhìn bà ta, cười nhạt.
— “Được thôi. Mẹ tự làm đi. Tối nay con không đói.”
Nói xong, tôi xoay người đi thẳng vào phòng ngủ rồi khóa cửa lại. Bên ngoài lập tức vang lên tiếng c.h.ử.i ầm ĩ. Nhưng tôi dựa lưng vào cánh cửa, lần đầu tiên cảm thấy…yên tĩnh