Sáng hôm sau, tôi đứng dưới tòa nhà Quảng Đức ngẩng đầu nhìn lên tầng mười lăm. Đó là nơi…đáng lẽ tôi phải thuộc về. Trong ký ức của tôi, đây là công ty nơi tôi đã làm việc suốt mười năm. Từ một nhân viên bình thường, từng bước leo lên vị trí phó chủ tịch. Tôi bước vào đại sảnh, nhìn thấy bác bảo vệ quen thuộc, lời chào gần như bật ra theo phản xạ:
— “Chào buổi sáng, bác Thượng.”
Nhưng thay vì câu đáp quen thuộc “Chào buổi sáng, cô Tần”…Tôi chỉ nhận lại ba câu hỏi dồn dập.
— “Cô là ai? Tới tìm ai? Sao cô biết tôi họ Thượng?”
Tôi khựng lại. Sau vài giây, chỉ có thể gượng cười.
— “Tôi… tới phỏng vấn. Bộ phận nhân sự bảo tôi đợi ở đây.”
Bác bảo vệ nhìn tôi từ đầu đến chân vài lần, lẩm bẩm:
— “Phỏng vấn thì phỏng vấn, hỏi họ tôi làm gì…”
Tôi: “……”
Cái tật lẩm bẩm một mình của bác ấy…vẫn y chang. Không hiểu sao, tôi lại thấy sống mũi cay cay. Đúng lúc đó, một cô gái từ phòng nhân sự đi tới.
— “Cô là Tần Mộng phải không?”
Tôi ngẩng đầu lên. Là Tiểu Dao. Trước kia, cô ấy từng là nhân viên nhân sự dưới quyền tôi. Bây giờ gặp lại…lại như người xa lạ.
— “Vâng, là tôi.”
— “Xin mời đi bên này.”
Tôi theo cô ấy lên tầng mười hai. Ngồi trong phòng họp, điền đơn thông tin như một ứng viên bình thường. Năm phút sau, cửa mở, hai người bước vào. Một người là quản lý phòng nhân sự. Người còn lại…là Trịnh Tiêu. Tôi gần như đứng bật dậy, suýt nữa đã lao tới ôm cậu ấy. May mà kịp dừng lại.
Trong ký ức của tôi, Trịnh Tiêu là người tôi tự tay đề bạt. Từ một thực tập sinh non nớt…đến quản lý cấp cao độc lập gánh việc. Tôi vẫn luôn xem cậu ấy như em trai. Nhưng trong mắt cậu ấy lúc này…tôi chỉ là một người xa lạ. Phỏng vấn bắt đầu.
— “Cô Tần, trong hồ sơ cô có ghi từng tham gia quản lý nhiều dự án quy mô lớn. Xin hỏi cô từng làm ở công ty nào?”
Tôi mở miệng rồi cứng lại. Bởi vì công ty tôi từng làm suốt mười năm…chính là công ty này. Tôi siết c.h.ặ.t ngón tay.
— “Là… một công ty quy mô tương đương ở tỉnh khác.”
— “Vui lòng ghi rõ tên công ty để tiện xác minh lý lịch.”
Tôi im lặng. Xác minh lý lịch? Làm gì có cái gọi là “công ty cũ” trong thế giới này. Một lúc sau, Trịnh Tiêu lại ngẩng đầu.
— “Cô ghi trong hồ sơ là đã đỗ cao học. Nhưng chúng tôi kiểm tra thì không thấy tên cô trong danh sách nhập học. Cô có thể giải thích không?”
Tôi khẽ cụp mắt.
— “Tôi đã nhận được giấy báo trúng tuyển. Nhưng vì lý do cá nhân… nên không nhập học.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không khí trong phòng im lặng vài giây. Cuối cùng, Trịnh Tiêu gập hồ sơ lại.
— “Cảm ơn cô. Buổi phỏng vấn kết thúc tại đây.”
Chỉ một câu đó thôi, tôi đã hiểu. Tôi trượt rồi. Tiểu Dao tiễn tôi ra ngoài. Đi được vài bước, tôi bỗng dừng lại.
— “Chờ đã. Tôi không ứng tuyển vị trí quản lý nữa. Tôi muốn xin làm… lao công.”
Tiểu Dao tròn mắt.
— “Cô chắc chứ?”
Tôi gật đầu rất chắc chắn. Nếu không thể trở về vị trí cũ ngay lập tức…thì ít nhất, tôi cũng phải bước vào tòa nhà này. Phải ở lại nơi này. Phải tìm ra chân tướng. Tiểu Dao nhìn tôi thật lâu, cuối cùng thở dài.
— “Được. Bên lao công đang thiếu người. Từ hôm nay, cô phụ trách dọn dẹp các tầng từ 12 đến 15.”
Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y. Tầng mười lăm, nơi từng thuộc về tôi. Lần này…tôi sẽ từng bước, tự mình lấy lại tất cả.
Sáng hôm sau tôi dậy sớm hơn bình thường, chủ động vào bếp nấu cháo. Mẹ chồng vừa bước ra đã sững người. Bà ta đứng ở cửa bếp, nhìn tôi như nhìn thấy chuyện lạ giữa ban ngày.
— “Ôi chao… hôm nay mặt trời mọc đằng tây à?”
Tôi quay đầu lại, nở nụ cười dịu dàng đến mức chính tôi còn thấy ghê tởm.
— “Mẹ à, mấy hôm trước là con không hiểu chuyện. Con nghĩ kỹ rồi. Phụ nữ lấy chồng thì phải biết lo cho gia đình. Trước kia là con hồ đồ.”
Nghe tôi nói vậy, ánh mắt mẹ chồng lập tức sáng lên. Bà ta hừ một tiếng đầy đắc ý, chắp tay sau lưng bước vào.
— “Biết vậy là tốt. Phụ nữ ấy mà, có học nhiều đến đâu cuối cùng cũng phải quay về lo chồng lo con. Đàn ông ở ngoài kiếm tiền đã đủ cực rồi, phụ nữ còn không biết điều thì giữ làm gì?”
Tôi cúi đầu, múc cháo ra bát.
— “Vâng, mẹ nói đúng.”
Phía sau lưng, bà ta càng lúc càng đắc ý.
— “Từ nay cứ như thế này thì mới ra dáng con dâu. Đừng có học theo mấy con đàn bà ngoài đường, suốt ngày đòi độc lập, đòi bình đẳng, cuối cùng cũng chẳng ra thể thống gì.”
Tôi không đáp. Bởi vì với loại người như bà ta, càng nói càng phí sức. Tôi chỉ cần bà ta… tin. Tin rằng tôi đã ngoan ngoãn trở lại. Tin rằng tôi sẽ tiếp tục là con trâu con ngựa trong cái nhà này. Tin càng sâu…thì lúc ngã xuống càng đau. Triệu Khiên ngáp dài bước ra, tóc tai bù xù, bụng phệ lộ ra ngoài chiếc áo ba lỗ cũ. Hắn nhìn bàn ăn rồi nhìn tôi, ánh mắt có chút dò xét.
— “Hôm nay biết điều rồi cơ à?”
Tôi đặt bát cháo trước mặt hắn, giọng nhỏ nhẹ:
— “Anh ăn đi, kẻo nguội.”
Hắn cầm thìa lên, vừa ăn vừa nhìn tôi. Tôi biết hắn đang nghi ngờ. Loại đàn ông như Triệu Khiên, bản chất hèn nhát nhưng đa nghi. Hắn quen nhìn tôi khúm núm, nhưng lại không quen việc tôi đột nhiên “quá mức ngoan ngoãn”. Cho nên…tôi phải diễn cho thật giống. Thật giống một người phụ nữ vừa bị oánh tỉnh.