Ăn được vài miếng, hắn bỗng buông thìa xuống.
— “Chuyện tối qua em nói…”
Tôi ngẩng đầu, vẻ mặt mờ mịt.
— “Chuyện gì ạ?”
— “Cái chuyện… nếu em xảy ra chuyện gì đó, anh có chăm em cả đời hay không.”
Tôi siết c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay, sau đó lập tức cúi đầu, tỏ vẻ hoảng hốt.
— “Không có gì đâu… em chỉ nghĩ linh tinh thôi.”
— “Linh tinh cái gì?”
Hắn nheo mắt lại.
— “Em nói thật đi, có phải em giấu anh chuyện gì không?”
Tôi im lặng vài giây. Rồi mới c.ắ.n môi, thấp giọng nói:
— “Em… em chỉ là…”
— “Là gì?”
— “Em sợ.”
— “Sợ cái gì?”
Tôi ngẩng đầu lên nhìn hắn, đôi mắt đỏ hoe, như thể đang cố nhịn nước mắt.
— “Em sợ nếu một ngày nào đó em không còn sinh con được nữa… anh sẽ bỏ em. Lúc ý em sẽ không còn ai bên cạnh cả.”
Bàn ăn lập tức im bặt. Mẹ chồng đang uống cháo cũng khựng lại. Triệu Khiên nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt thoáng lóe lên một tia khác thường. Tôi biết. Tôi đã chọc đúng chỗ ngứa của hắn. Quả nhiên, vài giây sau, hắn cười khẩy một tiếng, dựa lưng vào ghế.
— “Em biết điều như vậy từ sớm thì đâu đến nỗi.”
Mẹ chồng cũng lập tức tiếp lời:
— “Đấy! Con xem, con tự biết thân biết phận là tốt rồi. Nhà họ Triệu chúng ta vẫn còn giữ con ở lại đã là phúc của con rồi.”
Tôi cúi đầu, giọng run run.
— “Con biết… nên con mới muốn cố gắng hơn.”
Triệu Khiên nhìn tôi hồi lâu rồi bỗng nhiên cười. Nụ cười đó khiến tôi buồn nôn.
— “Được thôi.”
Hắn nói.
— “Biết mình biết ta là tốt. Chỉ cần em ngoan ngoãn, đừng nghĩ đến chuyện ly hôn nữa… anh cũng không phải người vô tình.”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
— “Vâng.”
Nhưng trong lòng, tôi chỉ thấy lạnh. Triệu Khiên, cứ tiếp tục mơ đi. Cứ nghĩ rằng mình đã dạy dỗ được tôi. Cứ nghĩ rằng tôi vẫn là con ngốc năm xưa. Tôi sẽ để anh…tự tay ký vào bản án của chính mình.
Hôm đó tan làm, tôi không về nhà ngay. Tôi hẹn Thiên Thiên ở quán trà sữa cũ. Vừa nhìn thấy tôi, cô ấy đã nhíu mày.
— “Má cậu bị sao thế?”
Tôi đưa tay chạm nhẹ vào bên mặt vẫn còn hơi sưng, cười nhạt.
— “Bị ch.ó c.ắ.n.”
Thiên Thiên lập tức đặt mạnh cốc trà sữa xuống bàn.
— “Mình đi xử hắn.”
— “Mình đã nói rồi, đừng nóng.”
Tôi kéo tay cô ấy lại.
— “oánh hắn một trận thì dễ. Nhưng làm vậy, cùng lắm chỉ khiến hắn nằm viện vài hôm. Sau đó hắn vẫn sẽ sống, vẫn sẽ bám lấy mình, vẫn sẽ tiếp tục làm bẩn cuộc đời mình.”
Thiên Thiên nghiến răng.
— “Vậy cậu muốn làm gì?”
Tôi nhìn dòng người ngoài cửa kính. Từng chiếc xe lướt qua, ánh đèn thành phố kéo thành những vệt dài mơ hồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
— “Tôi muốn hắn… mất sạch.”
— “Mất sạch?”
— “Danh dự, tiền bạc, chỗ dựa, và cả cái ảo tưởng rằng hắn có thể khống chế người khác.”
Thiên Thiên ngồi thẳng dậy. Lần này, trong mắt cô ấy không còn là đùa giỡn nữa.
— “Cậu đã nghĩ ra kế hoạch rồi?”
— “Tạm thời.”
Tôi lấy điện thoại ra, mở phần ghi âm.
— “Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ giữ lại toàn bộ bằng chứng. Bạo hành gia đình, sỉ nhục, ép buộc lao động, x.úc p.hạ.m nhân phẩm… tất cả.”
Thiên Thiên gật đầu ngay lập tức.
— “Đúng. Phải có chứng cứ.”
— “Tôi còn cần một thứ nữa.”
— “Cái gì?”
— “Tài khoản ngân hàng của hắn. Nguồn tiền. Các khoản hắn từng vay mượn. Nếu hắn có nợ bên ngoài, hoặc dính chuyện mờ ám… càng tốt.”
Thiên Thiên chớp mắt.
— “Cậu định chơi lớn thật à?”
— “Tôi không còn đường lui nữa.”
Tôi nhìn cô ấy, nói từng chữ.
— “Nếu tôi không kéo hắn xuống… người rơi xuống sẽ mãi là tôi.”
Thiên Thiên im lặng vài giây rồi cô ấy cười. Nụ cười rất giống năm chúng tôi còn học đại học, lúc cùng nhau nghĩ cách chỉnh đám người thích b//ắ/t n/ạ//t bạn học.
— “Được.”
Cô ấy vỗ bàn.
— “Chơi thì chơi tới cùng. Việc tiền nong, mình giúp cậu. Việc dò tin, mình cũng giúp. Còn nếu hắn dám động tay lần nữa…”
Cô ấy nheo mắt, giọng cực nhẹ:
— “Thì lần đó, cậu nhớ quay video rõ nét cho mình.”
Tôi bật cười. Đã lâu lắm rồi…tôi mới cười thật lòng như vậy. Nhưng ngay khi nụ cười vừa tan đi, trong đầu tôi lại hiện lên một khuôn mặt khác. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ sát đất. Một người đàn ông đứng quay lưng, tay cầm tách cà phê giọng nói lạnh nhạt, xa lạ.
— “Tôi không quen cô.”
Tim tôi lại nhói lên. Thiên Thiên thấy tôi thất thần, lập tức hiểu ra.
— “Lại nhớ anh ta à?”
Tôi không phủ nhận.
— “Ừ.”
— “Vẫn chưa bỏ được?”
— “Tôi không muốn bỏ.”
Tôi siết c.h.ặ.t cốc trà sữa trong tay.
— “Dù ở thế giới này, anh ấy không nhớ tôi…nhưng tôi không tin.”
— “Không tin cái gì?”
— “Không tin rằng giữa chúng tôi… thật sự chẳng còn gì cả.”
Thiên Thiên thở dài.
— “Được rồi, chuyện tình cảm tính sau. Trước mắt phải thoát khỏi cái ổ rác kia trước.”
Tôi gật đầu. Cô ấy nói đúng. Nếu ngay cả bản thân mình còn không cứu nổi… thì lấy tư cách gì để đứng trước mặt Mạnh Diêm Chi? Lấy tư cách gì để nói với anh ấy rằng tôi đã từng là người được anh ấy yêu nhất.
Tôi hít sâu một hơi, cố ép cảm xúc xuống. Ngoài kia trời đã tối hẳn, ánh đèn đường phản chiếu lên mặt kính, nhòe đi như một giấc mơ chưa tỉnh.
— “Bắt đầu từ ngày mai.”
Tôi nói khẽ, nhưng đủ chắc chắn. Một ván cờ… chính thức được mở ra. Và lần này, tôi sẽ không còn là quân cờ bị điều khiển nữa. Từng bước một, tôi sẽ khiến hắn trả giá, khiến tất cả những gì hắn từng xem là đương nhiên… sụp đổ hoàn toàn.