Tối hôm đó, tôi về nhà sớm hơn bình thường. Vừa mở cửa, mùi rượu đã xộc thẳng vào mũi. Triệu Khiên đang ngồi trên sofa, chân gác lên bàn trà, trước mặt là vài lon bia rỗng. Mẹ chồng không có ở phòng khách. Chắc bà ta đã về phòng nghỉ. Nghe tiếng cửa, hắn quay đầu lại, cười nhếch mép.
— “Về rồi à?”
Tôi thay dép, cúi đầu “vâng” một tiếng. Hắn không nói gì thêm chỉ nhìn chằm chằm vào tôi. Ánh mắt đó khiến da đầu tôi tê rần. Là kiểu ánh mắt của kẻ say rượu, nhưng đầu óc vẫn còn đủ tỉnh để sinh ra d.ụ.c vọng bẩn thỉu. Tôi lập tức cảnh giác.
— “Em đi nấu chút gì cho anh nhé?”
Tôi cố tình xoay người muốn đi vào bếp.
— “Đứng lại.”
Giọng hắn trầm xuống. Tôi dừng bước.
— “Lại đây.”
Tôi quay đầu nhìn hắn. Trong tay áo, đầu ngón tay tôi đã chạm vào nút ghi âm trên điện thoại. Tôi chậm rãi bước tới.
— “Anh còn muốn gì nữa ạ?”
Triệu Khiên dựa lưng vào sofa, mắt nheo lại.
— “Dạo này em… đúng là ngoan hơn thật.”
— “Em nghĩ thông rồi.”
Tôi cúi mắt.
— “Ừm.”
Hắn gật đầu, sau đó đột nhiên giơ tay kéo mạnh cổ tay tôi. Tôi không kịp phòng bị, cả người loạng choạng ngã xuống ghế sofa. Mùi rượu nồng nặc lập tức bao trùm lấy tôi. Tôi suýt nữa nôn ra tại chỗ.
— “Triệu Khiên!”
Tôi theo bản năng giãy ra. Hắn lập tức sa sầm mặt.
— “Gọi tên chồng kiểu đó à?”
— “Anh buông em ra!”
— “Buông cái gì mà buông?”
Hắn ghì c.h.ặ.t cổ tay tôi, giọng lè nhè nhưng hung hãn.
— “Em là vợ tôi. Tôi chạm vào em thì có gì sai?”
Tôi cảm giác từng sợi dây thần kinh trong người đều căng như dây đàn. Sợ hãi là thật. Buồn nôn là thật. Nhưng…tôi vẫn phải nhịn. Bởi vì điện thoại đang ghi âm. Bởi vì tôi cần chứng cứ. Bởi vì hôm nay nếu tôi lùi…ngày mai tôi sẽ lại bị đè xuống như cũ.
— “Anh uống say rồi…”
Tôi cố giữ giọng run rẩy, vừa đủ yếu thế.
— “Anh vào ngủ trước đi, được không?”
Hắn cười khẩy.
— “Giờ biết dịu giọng rồi? Lúc trước em hỗn lắm mà. Hay là… em ra ngoài đi làm, gặp thằng nào rồi?”
Nghe câu đó, tôi lập tức ngẩng đầu.
— “Anh nói gì cơ?”
— “Không thì sao tự nhiên lại thay đổi?”
Ánh mắt hắn tối sầm lại, đầy nghi kỵ.
— “Hay là bên ngoài có thằng nào dạy em?”
Tôi bỗng hiểu. Đây mới là bản chất của Triệu Khiên. Hắn không thật sự tin tôi “quay đầu”. Hắn chỉ tạm thời hưởng thụ cảm giác khống chế còn trong lòng, hắn vẫn nghi. Nghi tôi có đường lui. Nghi tôi có người chống lưng. Nghi tôi có khả năng rời khỏi hắn cho nên hắn mới càng muốn…đạp gãy đôi cánh của tôi trước. Tôi nhìn hắn, nước mắt đúng lúc rơi xuống.
— “Anh nghĩ em là loại người đó sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn khựng lại. Tôi c.ắ.n môi, giọng nghẹn ngào.
— “Em chỉ là… sợ mất anh thôi. Em biết mình không sinh được con, biết mình không còn trẻ, biết mình chẳng có gì cả…Em chỉ muốn ngoan ngoãn sống qua ngày…Anh còn nghi em?”
Mấy câu đó vừa dứt, bàn tay đang giữ cổ tay tôi của hắn hơi lỏng ra. Tôi biết. Hắn thích nhất là cảm giác được người khác quỳ xuống van xin. Đàn ông vô dụng luôn thế. Bản thân chẳng có gì, nên chỉ có thể điên cuồng tìm kiếm cảm giác hơn người trên thân kẻ yếu hơn. Quả nhiên, Triệu Khiên nhìn tôi vài giây, rồi bật cười.
— “Biết sợ là tốt.”
Hắn buông tay tôi ra, nhưng ngay giây sau lại bóp cằm tôi.
— “Nhớ kỹ. Đời này, em chỉ có thể dựa vào tôi. Tôi mà không cần em nữa…em chỉ có nước đi nhặt rác ngoài đường.”
Tôi cúi đầu, vai run run.
— “Em nhớ rồi…”
Hắn thỏa mãn. Rất thỏa mãn. Giống như vừa thuần phục được một con vật. Hắn đẩy tôi ra, ngả người xuống sofa.
— “Đi hâm nóng ít đồ ăn đi. Với cả… mang bia ra đây.”
Tôi đứng dậy, chậm rãi đi vào bếp. Từng bước một, chân tôi mềm nhũn. Đến khi cánh cửa bếp khép lại, tôi mới chống hai tay lên bồn rửa, há miệng thở dốc, cả người run đến mức gần như đứng không vững. Tôi bật màn hình điện thoại. Bản ghi âm vẫn đang chạy. Rõ ràng, đầy đủ từng câu từng chữ. Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình sáng lạnh rồi từ từ…nở một nụ cười.
Triệu Khiên, anh cứ tiếp tục đi. Cứ tiếp tục nghĩ rằng mình đang nắm cổ tôi. Cứ tiếp tục nghĩ rằng tôi không dám phản kháng. Anh càng ngông cuồng bao nhiêu…thì lúc ngã xuống, sẽ càng đau bấy nhiêu. Tối đó, khi hắn ngủ say vì rượu, tôi lặng lẽ ngồi dậy. Ánh trăng xuyên qua rèm cửa, hắt lên gương mặt béo nục của hắn. Tôi nhìn hắn rất lâu. Sau đó mở điện thoại, gửi file ghi âm sang cho Thiên Thiên kèm theo một dòng tin nhắn:
“Bắt đầu rồi.”
Ba giây sau, bên kia trả lời ngay.
“Được. Từ giờ, từng bước một.”
Tôi tắt màn hình nằm xuống nhắm mắt lại. Lần đầu tiên sau rất nhiều ngày…tôi không còn cảm thấy mình đang bị dìm xuống bùn lầy nữa. Bởi vì tôi biết từ khoảnh khắc này cuộc săn mới thực sự bắt đầu.
Buổi tối hôm sau, tôi xách một chiếc túi ni-lông trở về nhà. Vừa bước vào cửa, nhìn thấy Triệu Khiên và mẹ chồng đang ngồi trong phòng khách, tôi lập tức theo phản xạ giấu chiếc túi ra sau lưng.
— “Em đi đâu vậy? Dạo này ngày nào cũng về muộn.”
Tim tôi thót lại. Tôi không trả lời, xoay người chạy thẳng vào phòng ngủ, nhét chiếc túi vào góc khuất rồi mới quay ra ngoài. Tôi cúi đầu, cầm cây lau nhà lên, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
— “Vừa rồi em mang cái gì về đấy?”
Triệu Khiên hỏi.
— “Hả?”
Tôi ngẩng lên nhìn anh ta, ánh mắt chột dạ vô thức đảo quanh.
— “Kh… không có gì.”
Mẹ chồng cũng chen vào:
— “Mộng Manh à, con giấu gì người nhà vậy? Đều là người một nhà cả, có chuyện gì thì cứ nói.”
— “Không có gì… thật sự không có gì…”
Tôi chỉ biết lặp đi lặp lại đúng mấy chữ đó. Đúng lúc ấy…tôi bỗng cảm thấy mu bàn tay mình ươn ướt, dính dính. Cúi xuống nhìn, mấu. mấu đỏ tươi. Tôi sợ đến mức chân mềm nhũn, ngã phịch xuống đất. Triệu Khiên và mẹ chồng đều bị phản ứng của tôi dọa cho sững người. Tôi ngẩng đầu lên, phát hiện hai người họ đang nhìn chằm chằm mình, lập tức hoảng loạn chộp lấy khăn giấy trên bàn trà. Một tờ, hai tờ, ba tờ… Tôi rút liền bảy, tám tờ, run rẩy bịt lên mũi.
— “Không sao… tôi không sao…”
Tôi vừa lau mấu mũi vừa cười gượng, miệng liên tục nói mình ổn. Nhưng càng lau, mấu lại càng loang. Tay tôi run bần bật. Khăn giấy, bàn tay, cả nền nhà… đều lấm tấm vết mấu.
— “Không sao thật mà…”
Tôi c.ắ.n răng, xoay người chạy thẳng về phòng ngủ. Ngay khi Triệu Khiên đẩy cửa bước vào, tôi đã ngửa đầu, vội vàng nuốt một viên t.h.u.ố.c.
— “Em đang uống t.h.u.ố.c gì?”
Giọng anh ta đầy cảnh giác. Tôi giật mình, cuống cuồng gom mấy vỉ t.h.u.ố.c trên bàn, nhét xuống ngăn kéo, cố nặn ra một nụ cười cứng ngắc.
— “Không khí khô quá nên chảy mấu mũi thôi. Uống chút t.h.u.ố.c thanh nhiệt ấy mà.”
Triệu Khiên nhìn tôi chằm chằm. Ánh mắt anh ta đầy nghi ngờ. Nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.