Hai Lựa Chọn, Hai Cuộc Đời

Chương 7



— “Mẹ à… căn nhà cũ ở quê mình, nếu bán đi thì được bao nhiêu tiền?”

Đang nhặt rau trong bếp, tôi giả vờ hỏi vu vơ. Nghe vậy, mẹ chồng lập tức ngẩng phắt đầu lên.

— “Sao tự nhiên con hỏi chuyện đó?”

— “Con chỉ hỏi cho biết thôi.”

Bà ta nhìn tôi chằm chằm vài giây, ánh mắt đầy phòng bị.

— “Cô đang tính nhòm ngó tài sản nhà họ Triệu đấy à?”

Tôi im lặng. Bà ta hừ lạnh, giọng càng gay gắt hơn:

— “Đừng có mơ. Căn nhà đó là tổ tr/ạ/c/h nhà họ Triệu, là gốc rễ của gia đình này. Có chít cũng không bán.”

Tôi siết c.h.ặ.t mớ rau trong tay.

— “Nếu… thật sự có chuyện rất quan trọng, bắt buộc phải bán thì sao?”

Lời vừa ra khỏi miệng, tôi đã biết mình lỡ lời.

— “Chuyện gì quan trọng?”

Mẹ chồng lập tức truy hỏi.

— “Con đang ám chỉ cái gì?”

Tôi cúi đầu, tiếp tục nhặt rau như không có gì.

— “Không có gì đâu. Con chỉ hỏi bâng quơ thôi.”

Khóe mắt tôi liếc thấy bà ta nhìn tôi thêm mấy lần. Ánh mắt đó…rõ ràng là đang bắt đầu nghi ngờ. Nhà nhỏ, bếp lúc nào cũng nghi ngút khói dầu mỡ, nên cửa chính thường để hé. Hôm ấy đúng giờ cơm tối. Một bà cụ hàng xóm đứng ngoài cửa, thò đầu nhìn vào trong. Mẹ chồng cau có quát lớn:

— “Bà nhìn cái gì đấy?”

Nghe tiếng động trong bếp, tôi vội chạy ra. Bà cụ vừa nhìn thấy tôi liền nói:

— “Tôi tìm con dâu nhà bà.”

Mẹ chồng liếc tôi một cái, chậm rãi ngồi xuống sofa. Nhưng ánh mắt vẫn dán c.h.ặ.t về phía chúng tôi. Bà cụ hạ giọng:

— “Chuyện cô nhờ tôi hỏi hôm trước, tôi đã hỏi giúp rồi. Nghe nói ở khu bên kia có một thầy t.h.u.ố.c Đông y rất giỏi…”

— “Bà ơi!”

Tôi vội vàng cắt lời, tim như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Tôi áy náy nhìn bà cụ, rồi nhỏ giọng:

— “Mình ra ngoài nói được không ạ?”

Bà cụ nhìn theo ánh mắt tôi về phía mẹ chồng, lập tức hiểu ý.

— “Ờ… được.”

Bà gật đầu, đi theo tôi ra ngoài.

Chúng tôi đứng ở hành lang nói chuyện một lúc. Khi quay lại tôi giật b.ắ.n mình. Mẹ chồng đang dựa ngay bên khung cửa, khoanh tay đứng đó, nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi ôm n.g.ự.c, tim đ/ậ/p loạn.

— “Mẹ… mẹ đứng đây làm gì thế?”

— “Cô vừa nói gì với bà ta?”

Giọng bà ta lạnh tanh. Tôi quay sang bà cụ, cố gượng cười:

— “Bà ơi, cảm ơn bà đã vất vả rồi. Bà về trước đi ạ.”

Bà cụ nhìn tôi đầy thương cảm.

— “Không sao đâu.”

Bà khẽ vỗ mu bàn tay tôi, giọng xót xa:

— “Con gầy đi nhiều quá…”

Tôi nắm lấy tay bà, mím môi, lắc đầu thật nhẹ. Bà cụ lập tức hiểu ý. Bà không nói thêm gì, chỉ thở dài rồi quay người rời đi. Tôi giả vờ bình tĩnh bước vào nhà. Nhưng mẹ chồng đã vươn tay chặn trước mặt tôi.

— “Cô với bà già đó đang mưu tính gì?”

— “Tôi nghe bà ta nói tới thầy t.h.u.ố.c Đông y. Thầy t.h.u.ố.c gì? Cô bị bệnh à?”

Tôi không dám nhìn vào mắt bà ta chỉ cúi đầu nhìn nền gạch.

— “Không… không có…”

— “Dạo này cô lạ lắm.”

Bà ta nheo mắt.

— “Cô đang giấu chúng tôi chuyện gì?”

Tôi hít mạnh một hơi, đầu óc quay cuồng. Đúng lúc ấy, một mùi khét bốc lên từ trong bếp. Tôi như bắt được cọng rơm cứu mạng.

— “Ôi! Nồi cháy rồi!”

Nói xong, tôi lập tức gạt tay bà ta ra, chạy thẳng vào bếp. Sau lưng tôi là ánh mắt càng lúc càng lạnh của mẹ chồng.

— “Tần Mộng.”

Tôi vừa ra khỏi nhà, đang đi trên đường thì nhận được cuộc gọi của Triệu Khiên.

— “Hả? Có chuyện gì vậy?”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Rồi anh ta hắng giọng, giọng điệu kỳ lạ:

— “Đơn ly hôn mà lần trước em bắt tôi ký… tôi đã ký rồi. Tối nay em về lấy đồ. Sáng mai chúng ta đến Cục Dân chính làm thủ tục.”

Tôi sững người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

— “Cái gì? Anh muốn ly hôn? Chúng ta đã nói là không ly hôn nữa mà. Sao tự nhiên anh lại…”

— “Tự nhiên?”

Triệu Khiên cười lạnh.

— “Nếu tôi không tìm thấy hồ sơ bệnh án của cô trong phòng ngủ, có khi tôi còn bị cô kéo xuống địa ngục cùng.”

Tôi siết c.h.ặ.t điện thoại.

— “Anh… anh nói gì cơ?”

— “Tần Mộng, cô còn giả vờ được nữa à?”

Giọng anh ta lập tức cao lên.

— “Cô giấu bệnh, còn muốn bám lấy nhà tôi để chúng tôi gánh cho cô. Cô tính toán cũng kỹ thật đấy.”

— “Tôi không có—”

— “Không có?”

Anh ta cắt ngang.

— “Nếu không có thì để tôi đọc cho cô nghe.”

Anh ta cầm hồ sơ bệnh án, đọc từng chữ một.

— “Tiền sử sảy t.h.a.i nhiều lần, khả năng thụ t.h.a.i trong thời gian ngắn rất thấp, cần điều trị phục hồi dài hạn…”

Tim tôi đ/ậ/p mạnh. Anh ta đọc tiếp, giọng càng lúc càng sắc:

— “Còn cả cái này nữa. Nghi ngờ bệnh mấu trắng? Cô bị bệnh nghiêm trọng như vậy mà còn giấu chúng tôi?”

— “Không, Triệu Khiên, anh nghe tôi giải thích…”

— “Khỏi cần.”

Anh ta cười khẩy.

— “Hồ sơ viết rõ rành rành. Tôi không mù chữ. Hơn nữa, tôi còn hỏi bạn tôi rồi. Bệnh này thường chảy mấu cam không rõ nguyên nhân. Mấy ngày nay cô biểu hiện đúng y như vậy.”

— “Anh nghe tôi nói đã—”

— “Không cần.”

Giọng anh ta dứt khoát đến lạnh người.

— “Tôi nhất định ly hôn. Tôi đã dọn quần áo và đồ dùng thiết yếu của cô để ngoài cửa rồi. Lát nữa cô về tự lấy. Sáng mai mang căn cước đến. Coi như gặp nhau lần cuối.”

— “Triệu Khiên—”

Tút… tút… tút…

Điện thoại bị ngắt. Tôi đứng yên vài giây. Sau đó từ từ hạ điện thoại xuống rồi nâng ly trà sữa lên cụng một cái với ly của Thiên Thiên đang ngồi đối diện.

— “Nhiệm vụ hoàn thành.”

Tôi mỉm cười.

— “Thắng lợi vẻ vang.”

— “Chúc mừng!”

Thiên Thiên còn vui hơn cả tôi.

— “Cuối cùng mày cũng thoát khỏi cái hố đó rồi!”

— “Vẫn còn một bước cuối.”

Tôi c.ắ.n ống hút, nheo mắt.

— “Chỉ cần sáng mai làm thủ tục suôn sẻ là xong.”

Thiên Thiên bật cười:

— “Yên tâm đi. Nhìn cái kiểu Triệu Khiên ném đồ mày ra khỏi cửa là biết rồi. Sợ mày lây bệnh cho nhà hắn còn hơn sợ trời sập. Nếu Cục Dân chính không đóng cửa, có khi tối nay hắn đã kéo mày đi ly hôn luôn rồi.”

Tôi cười.

— “Sau màn diễn cuối cùng ngày mai… sự nghiệp diễn xuất kéo dài nửa tháng của tao chính thức khép lại.”

Thiên Thiên chống cằm, tò mò hỏi:

— “Mà công nhận nhé, mày nghĩ ra chiêu này hay thật. Sao mày biết chắc Triệu Khiên sẽ chủ động đòi ly hôn?”

Tôi nhìn ly trà sữa trong tay, chậm rãi nói:

— “Không phải tao giỏi. Mà là… tao hiểu bản chất của hắn.”

Triệu Khiên không chịu ly hôn trước đó, không phải vì còn yêu tôi. Mà là vì…anh ta thấy dạo gần đây tôi quá khác thường. Anh ta nghi ngờ tôi có đường lui tốt hơn. Anh ta sợ tôi sẽ sống tốt hơn sau khi rời khỏi anh ta. Chỉ cần nghĩ tới khả năng đó thôi…anh ta đã không chịu nổi.

— “Nhưng đột nhiên tao lại không đòi ly hôn nữa. Còn quay về làm một người vợ hiền lành, nhẫn nhịn như trước. Thỉnh thoảng lại lén uống t.h.u.ố.c, chảy mấu cam, hỏi hắn mấy câu kiểu… nếu một ngày tao không còn ở đây, hắn có tự chăm sóc bản thân được không. Từng chút một…tao gieo cho hắn một cảm giác bất an. Một khi trong lòng một người đã nảy sinh nghi ngờ, chỉ c.ầ.n s.au đó có thêm một chút bằng chứng trùng khớp…thì từ nghi ngờ, sẽ biến thành tin chắc.”

Tôi nhướng mày nhìn Thiên Thiên.

— “Hồ sơ bệnh án giả, giấy khám bệnh, mấy lọ t.h.u.ố.c… tao đều cố ý đặt ở chỗ hắn dễ nhìn thấy nhất.”

Thiên Thiên lập tức hất tóc, đầy kiêu ngạo.

— “Chứ còn gì nữa. Bản lĩnh chỉnh hồ sơ của chị đây không phải để trưng.”

Tôi bật cười.

— “Công nhận. Giả mà như thật. Xứng đáng được tuyên dương.”