Kịch bản ngày hôm sau cực kỳ đơn giản. Tôi chỉ cần…diễn vai một người phụ nữ sắp khóc đến nơi. Triệu Khiên dậy rất sớm. Chúng tôi đến Cục Dân chính đúng lúc vừa mở cửa. Từ đầu đến cuối, anh ta đều lạnh như băng còn tôi thì cúi đầu, mắt đỏ hoe, dáng vẻ như đang cố nhẫn nhịn. Người hoàn tất thủ tục trước là tôi. Khi nhân viên đóng dấu xuống tờ giấy kia tôi nghe thấy một tiếng “cộp”. Rất nhẹ. Nhưng trong lòng tôi, lại như có thứ gì đó đứt phựt. Một sợi dây trói buộc tôi suốt mấy năm qua…cuối cùng cũng đứt.
Tôi tự do rồi.
Ra khỏi Cục Dân chính, Triệu Khiên vẫn cố tỏ ra cao cao tại thượng. Anh ta nhìn tôi, giọng đầy giả tạo:
— “Đừng trách tôi vô tình. Chủ yếu là cô không thể sinh con cho nhà họ Triệu nữa. Chuyện đó ở thời xưa, đủ để bị bỏ rồi.”
Tôi thậm chí không buồn nhìn anh ta. Chỉ đi thẳng qua người anh ta vẫy một chiếc taxi rồi lên xe rời đi, bỏ lại anh ta đứng đó một mình. Chiếc xe dừng trước tòa nhà Quảng Đức. Tôi ngẩng đầu nhìn tầng mười lăm, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác vừa hồi hộp vừa mong chờ. Bây giờ…tôi không còn bất cứ gánh nặng nào nữa. Tôi có thể quang minh chính đại theo đuổi Mạnh Diêm Chi rồi.
Tôi hít sâu một hơi bước lên lầu. Cửa văn phòng anh khép hờ. Tôi đang định đẩy cửa bước vào thì nghe thấy tiếng cười nói bên trong. Có tiếng phụ nữ, có tiếng trẻ con. Và…có giọng của Mạnh Diêm Chi. Bàn tay tôi đang đặt trên cửa chợt khựng lại, nụ cười trên môi cũng đông cứng.
— “Anh à, em với Tiểu Bảo đến công ty thế này có làm phiền anh làm việc không?”
Giọng người phụ nữ dịu dàng, ngọt ngào. Mạnh Diêm Chi cười khẽ.
— “Em là động lực để anh cố gắng mà.”
— “Hi hi, bố tốt quá!”
Tiếng trẻ con non nớt vang lên. Ngay sau đó là giọng Mạnh Diêm Chi đầy cưng chiều:
— “Tiểu Bảo ngoan nhất. Bố yêu Tiểu Bảo nhất.”
— “Tiểu Bảo cũng yêu bố nhất!”
Tôi đứng ngoài cửa, cả người lạnh đi từng chút một. Qua khe cửa…tôi nhìn thấy anh cúi xuống bế một cậu bé từ sofa lên, dịu dàng cọ má vào gương mặt non mềm ấy. Người phụ nữ ngồi bên cạnh nhìn hai cha con họ, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc. Khung cảnh đó đẹp đến mức…như một nhát d.a.o. Tôi giơ tay lên. Đầu ngón tay chạm vào má. Lạnh ngắt. Tôi khóc rồi. Tại sao lại khóc chứ? Không được khóc. Mạnh Diêm Chi tìm được hạnh phúc của anh ấy đó là chuyện tốt. Tôi nên chúc phúc cho anh, nên âm thầm rời đi.
Nhưng…vì sao sống mũi tôi lại đau đến thế? Đau đến chua xót. Đau đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c như bị ai bóp nghẹt. Ngay cả hít thở cũng thấy đau. Nước mắt cứ thế rơi xuống. Bên trong vang lên giọng anh:
— “Ai ngoài cửa vậy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi giật mình. Nghe tiếng bước chân anh đang tiến lại gần, tôi hoảng loạn lau nước mắt. Không được. Không thể để anh nhìn thấy dáng vẻ này. Tôi nín thở, hạ giọng, cố làm ra vẻ bình thường:
— “Anh Mạnh cứ tiếp tục làm việc đi ạ… Em lên dọn rác thôi. Lát nữa quay lại sau.”
Bên trong im lặng hai giây. Rồi anh “ừ” một tiếng rất khẽ, bước chân dừng lại. Tôi không dám đứng thêm nữa, lập tức rút tay khỏi cánh cửa, quay người bỏ đi. Mỗi bước chân như giẫm lên tim mình.
Ba tháng sau tôi nghỉ việc lao công ở tòa nhà Quảng Đức, tìm được một công việc hành chính ở một công ty nhỏ. Lương không cao nhưng ổn định. Quan trọng nhất là tôi được sống như một con người bình thường. Ban ngày đi làm, tan ca thì đi siêu thị, rảnh rỗi thì ra ngoài đi dạo với Thiên Thiên. Nhịp sống bận rộn nhưng yên ổn. Cũng rất dễ chịu.
Khi tâm trạng tốt lên…con người thật sự sẽ thay đổi. Tôi bắt đầu ngủ ngon hơn, ăn uống đàng hoàng hơn, da dẻ sáng hơn, người cũng trẻ ra vài tuổi. Sau khi để dành được chút tiền, tôi bắt đầu học cách chăm sóc bản thân. Mua vài bộ quần áo đẹp, đổi kiểu tóc, tập skincare. Thỉnh thoảng, cũng có vài người đàn ông chủ động bắt chuyện với tôi. Nhưng tôi không định kết hôn lần nữa. Ít nhất, không phải lúc này. Tôi muốn chờ đến khi bản thân thật sự độc lập, thật sự mạnh mẽ. Khi đó nếu còn muốn yêu ai, tôi mới dám yêu.
Chỉ là dạo gần đây, tôi ngày càng cảm thấy cơ thể mình có gì đó không ổn. Giống như một người đang chạy phía trước còn linh hồn thì bị bỏ lại phía sau, cố gắng đuổi theo. Tôi luôn thấy mệt, rất mệt, buồn ngủ vô cớ. Đầu óc lúc tỉnh lúc mê. Nhưng kỳ lạ là…tôi lại có một cảm giác mơ hồ rằng mọi thứ đang dần trở về đúng quỹ đạo.
Tối hôm đó, tôi gắng gượng ngồi dậy khỏi giường cầm lấy cây b.út. Tôi mở một tờ giấy trắng rồi chậm rãi viết xuống:
“Xin chào, phiên bản chưa từng xuất hiện của chính mình.”
Tôi biết…bạn không sai mà tôi cũng không sai. Chúng ta chỉ là đã đưa ra những lựa chọn khác nhau. Nhưng sau khi sai rồi…vẫn phải có dũng khí lật bàn cờ, vẫn phải dám bắt đầu lại. Hy vọng rằng, lần sau khi đứng trước một quyết định lớn…chúng ta đều đã đủ trưởng thành. Đủ tỉnh táo, đủ độc lập. Bởi vì trên đời này…chỉ khi chính mình mạnh lên, mới có thể chống chọi được với mọi biến cố.
Viết xong chữ cuối cùng tôi bỗng cảm thấy toàn thân như bị rút cạn sức lực. Trước mắt tối sầm, cả người đổ gục xuống mất ý thức.
— “Mộng Manh!”
— “Tần Mộng!”
Có người đang gọi tôi. Tôi cố gắng mở mắt ra. Ánh sáng trắng nơi trần nhà ch.ói đến nhức mắt. Mất vài giây, tầm nhìn của tôi mới dần rõ lại. Và rồi…gương mặt đầu tiên tôi nhìn thấy…là Mạnh Diêm Chi. Tôi sững người.
— “Anh…”
Vừa mở miệng, tôi mới phát hiện cổ họng mình khô rát đến khàn đặc.
— “Uống chút nước trước đã.”
Anh đỡ tôi ngồi dậy, bưng một cốc nước ấm, rất kiên nhẫn đưa đến môi tôi. Tôi uống từng ngụm nhỏ nhưng từ đầu đến cuối, mắt vẫn không rời khỏi anh.