Lúc Trúc Lan đến, Lý thị sắp sinh. Lần mang thai này cảm xúc của Lý thị dao động khá nhiều, nàng ta mang thai có phần vất vả thành ra bây giờ sinh nở cũng chẳng thuận lợi cho lắm. Cả Lý Hứa thị và Trúc Lan đều đi vào phòng, bà mụ đã được mời sẵn và ở lại Chu gia từ trước đó. Tiến hành khử trùng theo những gì Trúc Lan hướng dẫn, cô chuẩn bị rất đầy đủ, có điều đứa trẻ chưa chịu chui ra. Lý thị đau đớn suốt đêm, Trúc Lan cũng thức suốt đêm. Mãi cho đến khi trời sáng hẳn, Lý thị mới sinh xong. Bà mụ mệt mỏi rã rời, ôm đứa trẻ vào lòng và vui mừng nói:
- Chúc mừng phu nhân, là một bé trai khoẻ mạnh.
Trúc Lan đón lấy đứa bé từ trong lồng ngực bà mụ, cảm thấy đúng là nặng thật, áng chừng bảy cân, thảo nào bụng của Lý thị lại lớn đến vậy.
Lý Hứa thị thương con gái, đã đi vào trong thăm Lý thị trước. Trúc Lan bế đứa trẻ nối gót theo sau, Lý thị được thay quần áo và rửa dọn sạch sẽ. Nàng ta sinh con cả đêm, mệt quá nên thiếp đi rồi. Chu lão đại mừng rỡ vì lại có thêm con trai, sau đó cảm thấy ba đứa con trai là đủ nhiều rồi, hắn không muốn sinh con nữa.
Chu Thư Nhân nghe tin em bé đã được sinh ra mới đi qua đây, thấy sắc mặt Trúc Lan tái nhợt, Chu Thư Nhân cau mày:
- Giờ không còn sớm, ở đây có người trông chừng rồi, lát nữa ăn cơm sáng xong em lập tức về phòng nghỉ ngơi đi.
Trúc Lan thật sự buồn ngủ không mở mắt nổi, cô nói với Lý Hứa thị:
- Quyên Hoa sẽ chăm sóc đứa bé phụ Lý thị, bà thông gia, chúng ta đi ăn sáng trước đi. Bà thông gia cũng vất vả cả đêm rồi, lát nữa trở về nghỉ ngơi sớm chút.
Đầu Lý Hứa thị cũng hơi choáng, có tuổi rồi cho nên cơ thể thật sự không chịu đựng nổi.
- Được.
Trúc Lan và Chu Thư Nhân về chính viện trước, Chu Thư Nhân dìu Trúc Lan, nhịn không được mà lẩm bẩm:
- Mời cả đại phu và bà mụ tới rồi, em nói thử coi em con cứng đầu trông chừng cả đêm làm gì. Em chẳng biết thương cơ thể của mình gì cả.
Trúc Lan cong cong khoé môi, nói:
- Làm anh đau lòng rồi.
Chu Thư Nhân trừng mắt nhìn Trúc Lan, đáp:
- Biết thì tốt, mắt em có quầng thâm luôn rồi kìa.
Trúc Lan nhìn vào đôi mắt của Chu Thư Nhân, cô không trở về cả đêm thì Chu Thư Nhân cũng không ngủ cả đêm.
- Hôm nay anh đến nha môn, có thời gian rảnh thì nghỉ ngơi đi.
Đúng là Chu Thư Nhân cũng mệt, mấy ngày vừa qua anh toàn ở ngoài con đê, tối qua lại thức trắng đêm, hôm nay thật sự cần tìm một chỗ nghỉ ngơi.
- Anh sẽ tự chăm sóc bản thân mình.
Ăn bữa sáng xong, Trúc Lan đi xem Lý thị rồi mới về phòng ngủ bù. Lúc cô thức dậy đã qua giờ cơm trưa rồi, cô gọi Liễu Nha mới biết bây giờ sắp bốn giờ chiều. Trúc Lan day trán, đầu óc vẫn còn giựt tưng tưng lên.
- Ta ngủ lâu vậy rồi ư?
Liễu Nha đỡ chủ mẫu dậy, đáp:
- Lúc ăn cơm trưa tiểu thư có tới mời phu nhân ra dùng cơm, nô tỳ thấy phu nhân ngủ say quá nên không có gọi phu nhân dậy.
Trúc Lan xuống giường, bảo Liễu Nha chải tóc cho cô, nói:
- Đại phu nhân tỉnh lại chưa?
Liễu Nha mỉm cười, nói:
- Đã tỉnh rồi ạ. Hồi trưa Đại phu nhân còn ăn hai bát mì, bây giờ đang nói chuyện với Lý Hứa phu nhân.
Trúc Lan vô cùng hâm mộ:
- Ta mới già đi một tuổi mà cơ thể yếu hơn không ít, năm ngoái đi đường cũng đâu có mệt thế này.
Nói xong, tâm trạng Trúc Lan chùng xuống. Mới thức có một đêm mà cơ thể của cô muốn chịu không nổi, sức khỏe thế này thì làm sao có thể mang thai và sinh con đây?
Liễu Nha không biết chủ mẫu nghĩ gì mà tâm trạng bỗng trở nên rất tệ, thị cũng không dám nhiều lời.
Trúc Lan rửa mặt xong mà đầu óc vẫn còn mông lung một chút. Cô uống một bát cháo lấy lại sức, rồi mới đi đến Đại phòng.
Lý Hứa thị đứng dậy chào đón:
- Bà thông gia tới rồi à, trong sắc mặt của bà thông gia không được tốt lắm, mau mau ngồi xuống nghỉ ngơi.
Trúc Lan ngượng ngùng giải thích:
- Bởi vì lâu quá không có thức đêm, ta nghỉ ngơi cả đêm thấy đỡ hơn rồi.
Lý Hứa thị mới thoáng yên tâm, bà ấy hoàn toàn khâm phục bà thông gia rồi. Hôm qua bà thông gia lo lắng không kém người làm mẹ ruột là bà ấy đây. Lý thị nghe mẹ nói lại, cảm động tới độ nước mắt lưng tròng:
- Mẹ, con còn khoẻ lắm, mẹ về nghỉ ngơi đi ạ.
Trúc Lan cũng không gắng gượng, nói:
- Ừm, mẹ tới xem đứa nhỏ một cái rồi trở về nghỉ ngơi ngay.
Lý thị cười toe toét, trong bốn đứa con của nàng ta thì tiểu nhi tử là béo nhất, vả lại đứa nhỏ này cũng có phước lớn.
- Mẹ, đứa nhỏ này trông rất giống mẹ.
Buổi sáng Trúc Lan chóng mặt cho nên thật sự không quan sát kỹ mặt mũi đứa trẻ, bây giờ nhìn kỹ mới biết không phải Lý thị nói vậy để lấy lòng cô, đứa nhỏ này trông giống cô thật. Dáng mặt, đôi mắt, đôi mày nhìn từa tựa cô. Trong số cháu trai và cháu gái Chu gia, thằng nhóc mới sinh này giống cô nhất.
- Đúng là giống thật.
Ban đầu Lý thị cũng không để ý, mà là mẹ của nàng ta nhận ra. Nàng ta nhìn kỹ thì thấy giống mẹ chồng thật, cho nên mới nói tiểu tử này có phước lớn. Cha chồng thương mẹ chồng nhất, tên tiểu tử này trông giống mẹ chồng, thế thì cha chồng cũng sẽ thiên vị một chút. Lý thị mỉm cười ngô ngô, nàng ta đúng là rất biết cách sinh.
Trúc Lan rất có cảm tình với thằng nhóc trông giống mình này, cô thậm chí còn nghĩ rằng nếu như không sinh được con thì có một đứa trẻ nhìn từa tựa cô cũng không có gì phải tiếc nuối nữa. Tâm trạng đang kém vơi đi rất nhiều, có tinh thần nên đầu óc đỡ đau hơn hẳn.
Trúc Lan quay trở về viện, lấy ra khóa vàng, vòng tay và kiềng cổ đã chuẩn bị sẵn. Sau đó cầm bút nghĩ tên cho đứa trẻ này, cô muốn tự mình đặt tên cho nó. Trúc Lan ngẫm nghĩ một hồi, quyết định: Chu Minh Huy.
Chu Thư Nhân vừa trở về nhà đã thấy Trúc Lan ngẩn người ra nhìn cái tên mới viết, không phải là anh không biết Trúc Lan muốn gì, mà là anh không dám đánh cược. Chu Thư Nhân cười nói:
- Đây là tên của đứa trẻ à?
Trúc Lan hoàn hồn, mỉm cười gật đầu:
- Thằng nhóc này trông rất giống em, cho nên em muốn tự mình đặt tên cho nó.
Chu Thư Nhân nhướng mày, hỏi lại:
- Rất giống sao?
Trúc Lan gật đầu, đáp:
- Gương mặt, nét mặt, đều rất giống em.
Chu Thư Nhân chắp tay sau lưng, siết chặt nắm tay. Anh nhìn thấy rất rõ ràng sự cao hứng trong đôi mắt Trúc Lan, cô vẫn hy vọng có một đứa con của riêng hai người, anh và Trúc Lan. Khụ khụ, anh đã tính toán cả rồi, ngày kinh của Trúc Lan rất chuẩn cho nên bọn họ tránh thai rất tốt. Tất nhiên Trúc Lan cũng biết, có điều trước giờ cô chưa từng nói ra. Chu Thư Nhân có thể đoán được suy nghĩ của Trúc Lan, còn Trúc Lan lại đang đánh cược, nếu như tránh thai mà vẫn có thai thì đó gọi là định mệnh. Chẳng qua Chu Thư Nhân lo cho sức khỏe của Trúc Lan thôi, mặc dù tiếc lắm nhưng không mong muốn điều đó xảy ra. Bây giờ có một đứa trẻ trông giống Trúc Lan cũng được.
Hôm nay có thêm thành viên, thức ăn buổi tối vô cùng phong phú. Trúc Lan ăn uống không nhiều, rồi trở về nghỉ ngơi sớm. Nghĩ ngơi một đêm, Trúc Lan mới thấy ổn lại.
Đổng thị và Triệu thị đã biết nhóc con Đại phòng rất giống mẹ chồng, Triệu thị vuốt bụng của mình, hai mắt sáng rực. Nàng ta đã nghĩ ra cách có thể nhanh chóng quay trở về rồi, SINH MỘT ĐỨA CON Y CHANG MẸ CHỒNG! Đổng thị hâm mộ Đại tẩu gặp may, tiếc nuối không biết khi nào đứa trẻ Tứ phòng mới được chào đời.
Mới đó mà đã đến lễ tắm ba ngày cho đứa trẻ, vào hôm diễn ra buổi lễ, Trần gia, Hà gia,... chỉ cần biết tin đều tới. Nhóc con cũng rất nể mặt, khóc có một hồi rồi không quấy nữa. Nếu không phải là mùa xuân thì Trúc Lan thật sự không muốn làm lễ tắm ba ngày.