Thằng bé này đúng là có phúc thật, mới sinh đã nhận rất nhiều quà. Tất cả quà hôm nay đều là của nó, mà vẫn còn tiệc đầy tháng và tiệc thôi nôi đấy, mới bé tí đã tích cóp được cho mình kha khá của cải rồi.
Tuyết Hàm chờ mọi người đi về mới tới cạnh mẹ:
- Mẹ à, không lẽ nhà ai có tiệc tắm ba ngày, tiệc đầy tháng là chúng ta cũng phải đi sao?
Trúc Lan: - Đúng vậy, đừng cảm thấy mình nhận nhiều, tới lúc tặng đi cũng không thể ít hơn.
Thật sự không có chuyện lời như mọi người hay nói, nói thẳng ra là đổi chủ cho đồ vật trong nhà thôi.
Hôm nay Trúc Lan có gặp Phương thị, đây là lần đầu tiên Phương thị tới cửa. Oán giận trong lòng Phương thị đã nguôi ngoai rồi, dù sao cũng phải tính toán cho con trai cho nên hôm nay không chỉ ra tay hào phòng, mà còn ra sức nịnh bợ Trúc Lan. Mặc dù Phương thị hào phóng, nhưng lại quá vội vàng vì cái lợi trước mắt, chưa nịnh hót được mấy câu đã muốn xin Trúc Lan đưa Tiền Thuận Thanh đến học viện học. Lúc ấy Triệu thị lôi Phương thị đi ngay, tâm trạng Trúc Lan không tệ, đúng là mấy ngày nay Triệu thị hiểu chuyện hơn rất nhiều.
Trúc Lan nghĩ về Chu Thư Nhân, hôm nay Chu Thư Nhân cố ý bảo lão Đại bế thằng bé ra ngoài, Chu Thư Nhân chưa từng bế con nít lần nào và đây là lần đầu tiên anh bế trẻ con. Trúc Lan nhớ lại dáng vẻ đần độn khi đó của lão Đại, nhịn không được thấy buồn cười, chắc chắn lão Đại bị dọa hú hồn rồi.
*****
Đại phòng, không cần nói cũng biết động tác ôm tiểu nhi tử của Chu lão đại dịu dàng đến mức nào:
- Nhi tử ơi, ông nội con thích con đấy!
Cổ họng Chu lão đại hơi khô, hắn đã lặp đi lặp lại câu này rất nhiều lần rồi!
*****
Nhị phòng, Triệu thị càng kiên định với suy nghĩ sinh con!
*****
Tam phòng, Xương Liêm ghen tị. Mẹ vốn thiên vị đại ca rồi, lần này thì hay hơn, đến cha cũng bất công. Cha càng lớn tuổi càng tùy hứng, dù mẹ có thiên vị thì cũng biết che giấu, còn mấy năm gần đây, cha thấy vui là làm chứ không quan tâm có bất công hay không. Xương Liêm nhịn không được nhìn Đổng thị, không biết đến bao giờ con hắn mới được sinh ra nhỉ, đại ca lớn tuổi nhất nên chiếm quá nhiều ưu thế.
*****
Buổi tối, Chu Thư Nhân nắm tay Trúc Lan, nói:
- Thằng bé đó giống em thật đấy, nếu em thích thì bế tới chỗ mình nuôi đi.
Trúc Lan mím môi ngồi dậy, kéo Chu Thư Nhân dậy theo:
- Cưới nhau mấy tháng, mặc dù chúng ta không bàn tới nhưng cũng biết đối phương nghĩ thế nào mà, bây giờ anh bảo em ôm thằng bé tới đây nuôi là muốn em bỏ suy nghĩ đó đi hay sao?
Chu Thư Nhân nắm tay Trúc Lan:
- Anh quan tâm em hơn.
Trong bụng Trúc Lan có rất nhiều lời muốn nói, nhưng khi nghe năm từ Chu Thư Nhân nói thì đầu hàng. Cô dựa vào bả vai Chu Thư Nhân, nói:
- Em không cản anh tránh thai, nhưng em cho bản thân mình thời gian một năm, bây giờ mới qua một nửa, nếu nửa năm sau vẫn không có thì đó là ý trời rồi, em sẽ tự bỏ suy nghĩ này đi, nhưng mà đừng nhắc lại chuyện mang thằng bé về nuôi nữa.
Cho dù là cháu trai của mình, song Trúc Lan cũng không muốn nhận nuôi từ chỗ Lý thị, mặc dù chắc chắn Lý thị và lão Đại sẽ vui mừng nhưng cô không muốn đánh vỡ trạng thái cân bằng hiện tại của Chu gia. Hơn nữa còn có cháu trai trưởng Minh Vân ở đây, cô lại càng không muốn để lại mối họa cho tương lai.
Trúc Lan mím môi:
- Anh cũng đừng cưng chiều Minh Huy quá đấy.
Chu Thư Nhân dùng đầu ngón tay vuốt phẳng hàng lông mày đang nhíu chặt của Trúc Lan:
- Em nhọc lòng quá rồi, thật ra có thể sống tự do thoải mái hơn mà.
Từ sau khi anh đuổi Chu lão nhị ra sống riêng thì anh thường xuyên có suy nghĩ muốn cho Xương Liêm dọn ra ngoài luôn!
Trúc Lan nói một câu thấm thía:
- Ít ra bây giờ còn để em phải nhọc lòng, chứ đến lúc em thật sự không quan tâm cái gì nữa, thì lại càng cảm thấy mình không thuộc về nơi này.
Chu Thư Nhân nắm tay Trúc Lan, hít sâu một hơi:
- Thôi được, anh đồng ý với em, chúng ta giao chuyện này cho ông trời trong thời gian nửa năm, nếu thật sự có thì chúng ta sinh, dù sao em sống thì anh sống, em chết thì anh chết theo.
Anh cũng muốn biết, rốt cuộc anh với Trúc Lan đã chết ở hiện đại hay chưa. Nếu bọn họ không chết, vậy thì khi anh và Trúc Lan chết ở cổ đại có thể quay về hiện đại được khôn. Thậm chí anh còn nghĩ, anh bỏ tâm huyết ra cứu mạng rất nhiều bá tánh ở thành Lễ Châu thì anh có được báo đáp hay không? Trong trường hợp thật sự có thể về hiện đại, anh bằng lòng nâng cao giới hạn đạo đức của mình, làm một vị quan tốt, không mong có thể ghi danh vào lịch sử, chỉ cầu có thể quay về hiện đại cùng Trúc Lan.
Trong lòng Trúc Lan hoàn toàn thả lỏng, cô vẫn chưa nói chuyện này với Chu Thư Nhân nên khó tránh khỏi hay suy nghĩ nhiều, mấy ngày nay đại phu bắt mạch luôn nói cô lo lắng nhiều chuyện quá, nên tạo áp lực cho bản thân.
*****
Sáng sớm hôm sau, Trúc Lan thay đổi rất rõ ràng, nụ cười trên mặt Trúc Lan nhiều hơn, mà cũng không hay mất hồn lơ đễnh nữa. Trúc Lan còn có tâm trạng vui vẻ dẫn Tuyết Hàm đi dạo cửa hàng trang sức, giao những vật liệu thừa cho thợ làm trang sức, chọn kiểu dáng để làm của hồi môn cho con gái, và chọn loại ngọc để đặt làm riêng vòng tay cho Lý thị. Lời cô đã hứa thì nhất định phải làm được, lúc trước ở thành Lễ Châu không có cửa hàng trang sức nổi tiếng, nhưng năm nay đã có cửa hàng trang sức khai trương rồi. Trúc Lan không có ý định nặng bên này nhẹ bên kia, đã đồng ý với Lý thị thì cũng phải đặt làm luôn cho hai đứa con dâu còn lại.
Thời gian trôi qua rất nhanh trong sự thay đổi từng ngày từng ngày của thằng bé, Trúc Lan chưa kịp cảm thấy thời gian trôi qua là đã đến ngày đầy tháng của Minh Huy. Lý Hứa thị cũng tới hơn một tháng rồi, nhưng mà Chu lão nhị vẫn chưa về, không biết Chu lão nhị bị trì hoãn bởi chuyện gì nữa.
Lý Hứa thị cảm thấy mình ở hơi lâu rồi, bà ấy ở Chu gia như đang được hưởng phúc, nhưng dù sao đó cũng không phải nhà mình. Bây giờ nữ nhi sinh con bình an, cháu ngoại cũng mạnh khỏe nên bà ấy muốn về nhà. Sau hôm đầy tháng, Lý Hứa thị nói:
- Bà thông gia, chúng ta làm phiền lâu rồi, ta cũng lo lắng không biết tình hình trong nhà thế nào, đến lúc chúng ta phải về thôi.
Thật ra Trúc Lan muốn Lý Hứa thị ở lâu thêm một chút, không cần nói cũng biết mấy ngày nay Lý thị vui cỡ nào, chỉ là dù sao Lý gia cũng không ở thành Lễ Châu, cô không có lý do để tiếp tục giữ Lý Hứa thị ở lại nữa.
Trúc Lan lấy khế thư đã viết sẵn từ trước ra:
- Bà thông gia lo lắng chuyện trong nhà thì ta cũng không giữ bà thông gia ở lại nữa, ta đã nói muốn hợp tác với bà thông gia, đây là khế thư ta chuẩn bị sẵn.
Trúc Lan vừa nói dứt câu thì Đinh quản gia bước vào:
- Chủ mẫu, Ngô đại nhân gửi thư tới.