Trúc Lan nhận thư, hỏi lại:
- Chỉ có một lá thư thôi sao?
Đinh quản gia: - Người đưa thư tới nói rằng mình là đầy tớ theo hầu bên cạnh Ngô đại nhân, hắn đang ở ngoài chờ gặp chủ mẫu ạ.
Trúc Lan cũng không vội đọc thư, mọi khi Ngô Minh chỉ gửi quà Tết mà chưa bao giờ phái người đi theo áp tải, vậy mà hôm nay đưa có mỗi lá thư cũng phải nhờ đầy tớ hay đi cùng mình, xem ra đã có chuyện rồi.
- Mời vào đi.
Lý Hứa thị thấy tiếp tục ở lại cũng không tiện, bà ấy đứng dậy:
- Ta đi ra ngoài một chút, lát nữa sẽ quay lại.
Trúc Lan đứng dậy tiễn:
- Được.
Lý Hứa thị đi rồi, Đinh quản gia dắt tên đầy tớ vào, Trúc Lan nhận ra người đầy tớ này, đây là nô bộc đầu tiên mà Ngô Minh mua, từng sống cùng đám người Trúc Lan một khoảng thời gian.
- Ngô Minh phái ngươi tới có nghĩa là xảy ra chuyện gì rồi đúng không?
Người đầy tớ cung kính đáp lời:
- Bẩm, lão phu nhân và lão gia đã qua đời vào mấy hôm trước rồi ạ.
Trúc Lan mất một lúc mới bình tĩnh lại được, Ngô Lý thị qua đời?
- Một người đang sống khỏe mạnh sao đột nhiên lại qua đời chứ?
Cô nhớ rõ ràng sức khỏe của Ngô Lý thị vẫn luôn tốt mà?!
Người đầy tớ cúi đầu, bởi vì cảm thấy đây là việc xấu trong nhà, nhưng đại nhân nhà mình là con nuôi của Chu gia cho nên có nói ra cũng không sao:
- Đại bá của đại nhân lợi dụng thanh danh đại nhân của tiểu nhân để trục lợi, rước thêm rất nhiều phiền phức cho đại nhân. Lão gia vốn đang bị bệnh, sau khi biết chuyện thì nổi giận rồi không qua khỏi, lão phu nhân quá đau lòng nên sau đó cũng đi theo.
Trong lòng Trúc Lan cảm thấy hụt hẫng, cuối năm đưa quà Tết, Ngô Lý thị còn bảo Ngô Ninh cầm bút viết thư cho cô, bây giờ mới qua mấy tháng mà người đã mất rồi, Trúc Lan buồn đến nỗi đôi mắt đỏ hoe:
- Đại nhân nhà ngươi có khỏe không?
Trong lòng người đầy tớ nói thầm rằng đại nhân không ổn chút nào, sau khi lão gia và lão phu nhân được chôn cất thì đại nhân cũng thay đổi. Trước kia cho dù ai chế giễu đại nhân là Trạng Nguyên lang dở tệ nhất, thì đại nhân không chỉ không tức giận mà còn cười tươi, nhưng bây giờ đại nhân không cười nữa.
Trúc Lan thấy người đầy tớ không đáp lời thì thở dài, đúng là cô hỏi thừa rồi. Sau đó mở thư của Ngô Minh ra, Ngô Minh viết rằng: "Nghĩa mẫu và nghĩa phụ vẫn mạnh khỏe chứ? Gần đây trong nhà nhi tử xảy ra biến cố, đáng lẽ con nên trở về nguyên quán để tang cho ông bà nội một năm, chỉ là tấu chương của con bị gửi trả về, con không thể về quê để tang vì vậy con tính để tang ông ba nội tròn ba năm. Chính vì ba năm tới đây không thể thành gia lập thất nên trong nhà không có nữ chủ nhân quản lý việc nhà, tiểu muội lại đến tuổi bàn chuyện hôn ước, lại vì vài nguyên nhân khác mà con sợ sẽ ảnh hưởng đến chung thân đại sự của tiểu muội con, vì vậy con chỉ có thể cầu xin nghĩa mẫu giúp cho."
Trúc Lan nghĩ thầm, trong chế độ để tang của triều đại này, cha mẹ qua đời thì con cái để tang ba năm, làm con cháu thì một năm là đủ, nhưng vì Ngô Minh không thể về quê quán nên mới tính để tang ba năm. Hoàng Thượng không thích Ngô Minh, tất nhiên cấp trên của Ngô Minh cũng sẽ không ưu ái gì y, bây giờ đến cả tấu chương xin về để tang cũng bị trả lại, lần này Ngô Minh không cần mất nhiều năm để rèn luyện tâm tính nữa, chỉ riêng năm nay đã luyện đủ rồi.
Trúc Lan nói với tên đầy tớ:
- Ngươi lui xuống nghỉ ngơi trước đi, chờ ta sắp xếp người trở về cùng ngươi.
Tên đầy tớ cung kính nói: - Vâng ạ.
Trúc Lan chờ tên đầy tớ lui xuống, cô quyết định bảo lão Đại đi đón Ngô Ninh. Lão Đại là con trai trưởng nên có thể đại diện cho Chu Thư Nhân, vừa khéo đưa Lý gia về.
*****
Nửa canh giờ sau, Lý Hứa thị và Lý Thông tới cùng nhau, vậy là Lý Hứa thị đã đọc khế thư rồi, cũng biết chuyện ký tên phải để Lý Thông làm, vậy nên mới tới đây cùng nhau. Trúc Lan lấy khế thư ra nói:
- Chuyện hợp tác mà ta nói là thế này, vào mùa thu ta muốn mua hai tòa thôn trang, nhưng giao thôn trang cho người khác quản lý ta lại thấy không yên tâm, cho nên ta muốn giao cho nhà thông gia. Thông gia trông chừng hai tòa thôn trang, mỗi năm ta sẽ cho thông gia một phần rưỡi của mười phần lương thực.
Trúc Lan đã tính toán, trừ phần nộp thuế và cho Lý gia thì một năm cũng kiếm được rất nhiều. Sau này giao ruộng đồng cho Lý gia, không chỉ giúp cô an tâm mà còn bớt lo, xài một phần rưỡi lương thực này rất có giá trị.
Lý Hứa thị không biết một tòa thôn trang lớn bao nhiêu, bà ấy chỉ biết dựa theo tính cách của thông gia, nhất định sẽ không đối xử tệ bạc với Lý gia, chỉ là:
- Vì sao thông gia không giao cho con rể nhà mình?
Trúc Lan giải thích:
- Khương Thăng bận làm thầy ở trường tộc rồi, y không có dư sức lực để làm chuyện đó.
Hơn nữa trong tương lai Khương Thăng vẫn muốn thi tiếp, cho nên cô cảm thấy bây giờ Khương Thăng cứ tiếp tục tập trung vào việc dạy học là thích hợp nhất, không chỉ có thể tập trung học hành mà còn có thời gian để quan tâm Tuyết Mai và lũ trẻ.
Lý Thông xoa tay, mở miệng nói:
- Bà thông gia, chúng ta là quan hệ thông gia với nhau, chúng ta trông giúp cũng là chuyện nên làm, thù lao thì thôi không cần đâu.
Trúc Lan cười nói:
- Nếu là mấy chục mẫu đất thì tất nhiên ta sẽ không nhắc tới chuyện thù lao, nhưng thông gia à, ta tính mua thôn trang lớn cơ, kiểu thôn trang có ít nhất ba trăm mẫu đất đấy. Không lẽ đến lúc đó không phải nhờ thông gia làm những chuyện như tuyển người các thứ sao, thù lao là thứ chắc chắn phải trả rồi.
Lý Thông hơi choáng váng, Lý Hứa thị cười nói:
- Cho dù là huynh đệ ruột cũng phải tính toán sổ sách rõ ràng, nhưng mà một phần rưỡi cũng hơi nhiều, hay là một phần được không, bà thông gia thấy thế nào?
Trúc Lan thích Lý gia quá đi, đây là lần đầu tiên cô nói chuyện hợp tác với người ta mà người ta cứ đòi hạ giá, cô đè tay Lý Hứa thị:
- Đây không phải chuyện của một hai năm, bà thông gia cứ làm theo ý ta nói đi.
Lý Hứa thị nghĩ đến đám nhi tử tôn tử, lời nói tới đầu môi lại nuốt ngược vào trong:
- Vậy ta mặt dày cảm ơn bà thông gia nhé.
Sau đó Lý gia ký tên, ba phần khế thư giống nhau được để tạm ở chỗ Trúc Lan trước, chờ khi nào mua thôn trang rồi đưa cho Lý gia sau.
Lý Hứa thị cũng không nán lại lâu hơn mà quay về thu dọn hành lý. Lý Hứa thị nhận được khá nhiều đồ khi tới thành Lễ Châu, thức ăn và vải vóc được Lý thị và Lão Đại biếu, Trúc Lan mua cho rất nhiều đồ đạc, Dương gia cũng tặng một ít. Lúc tới đây Lý Hứa thị dùng hai chiếc xe ngựa, nhưng khi về lại có thêm hai chiếc. Hai ngày sau, Lý Hứa thị lên đường, lần này không chỉ thuê xe ngựa để đi nữa, mà đi theo đoàn xe.
Chu lão đại mới vừa đi hai ngày thì Chu lão nhị về, còn mang theo rất nhiều đặc sản vùng núi Đông Bắc, Chu lão nhị giải thích:
- Cha mẹ thích đặc sản vùng núi quê mình, con nghĩ hiếm khi được về một chuyến cho nên mới ở lâu thêm một chút để mua thêm một mớ đặc sản vùng núi.
Trúc Lan xem danh sách, cô không biết Chu lão nhị mang theo bao nhiêu tiền, nhưng riêng hai gốc nhân sâm năm mươi năm trong danh sách đã có giá trị rất cao rồi, tờ danh sách này có gì đó hơi sai:
- Nhân sâm cũng là ngươi mua à?
Chu lão nhị nói:
- Mẹ, danh sách mẹ xem là của Tiền gia cho, danh sách đặc sản vùng núi con mua là tờ phía dưới cơ.
Hồi nãy Trúc Lan không xem cẩn thận, nhìn lại thì thấy đúng là có hai tờ danh sách, cô còn tưởng Chu lão nhị gộp quà nhận được vào danh sách của mình luôn chứ. Danh mục quà tặng mà Tiền gia cho là để bày tỏ lòng biết ơn, Trúc Lan hỏi:
- Ngươi tới Tiền gia, thấy Tiền gia vẫn ổn chứ?
Trên mặt Chu lão nhị là vẻ ngượng ngùng bối rối, hắn thật sự không ngờ nhạc mẫu lại chơi ác như vậy, gần như bán hết những món đồ cổ đáng giá ở Tiền gia. Hắn cứ tưởng tiền trong tay nhạc mẫu là tiền mặt của Tiền gia, hắn còn cảm thán Tiền gia giàu có ghê hồn, ai ngờ đến khi tới Tiền gia mới biết được sự thật. Sau khi hắn trả bạc lại thì sắc mặt người Tiền gia mới đẹp hơn một chút:
- Khá tốt ạ, lúc con gần đi, Tiền lão đại còn dặn đi dặn lại, nhờ con gửi lời cảm ơn thay bọn họ.
Trúc Lan nhìn Chu lão nhị, hi vọng Chu lão nhị có thể nhớ bài học lần này cả đời, nhưng vẫn phải cảnh cáo Chu lão nhị:
- Cơ hội chỉ có một lần thôi.
Chu lão nhị vẫn luôn nhớ rõ chuyện cho làm con thừa tự mà cha nói, bây giờ có một thanh đao đang treo trên đầu hắn, hắn nhớ kỹ lắm rồi không dám nữa đâu:
- Dạ mẹ, con không dám nữa ạ.
Trúc Lan chỉ “ừ” một tiếng:
- Sửa soạn một chút, sáng mai đi Xuyên Châu.
Chu lão nhị không dám gặp cha, từ sau khi nhìn thấy một bộ mặt khác của cha, đến tối hắn vẫn luôn mơ thấy ác mộng, không phải bị cha đuổi ra khỏi nhà, thì là cảnh nghèo túng sau khi bị đưa đi làm con thừa tự của người khác, lần nào cũng sợ đến mức bật tỉnh:
- Mẹ, vậy con về soạn đồ đây ạ.