Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 406: Khắc Người Thân



Trúc Lan chờ Chu lão nhị đi khỏi mới cẩn thận xem xét lại danh mục quà tặng Tiền gia gửi tới. Không chỉ có nhân sâm mà còn có một ít dược liệu quý hiếm, Trúc Lan lặng thinh, Tiền gia tặng quà đắt bao nhiêu thì càng đủ sức chứng minh Phương thị lấy đi nhiều tiền bấy nhiêu, cũng may chưa kết thù đã kịp giải quyết. Cô và Chu Thư Nhân chưa bao giờ xem thường bất cứ ai, lúc Tiền quản gia còn sống đã chú trọng vào việc cho con cháu đi học, Tiền gia lắm con nhiều cháu lại có của cải, lỡ như người lớn trong nhà khuyến khích lũ trẻ xem Chu gia như kẻ thù thì chỉ cần có một người vượt trội cũng sẽ thành phiền toái cho Chu gia trong tương lai.

Lần này Trúc Lan đã được chứng kiến sự tham lam của Phương thị. Cô không sợ người có toan tính, bởi vì chỉ cần là người thì đều sẽ có suy nghĩ của riêng mình, ngay cả cô đây ban đầu xử lý mọi chuyện công bằng, nhưng về sau cũng không làm được nữa. Thế nhưng cô kiêng kị chuyện tham lam, vì tham lam sẽ khiến h*m m**n phóng to vô hạn. Cô cảm thấy vẫn nên giữ Phương thị ở thành Lễ Châu thì tốt hơn, thậm chí là phải ở lại thành Lễ Châu vĩnh viễn.

Sáng sớm hôm sau, Chu lão nhị vừa trở về đã xách theo hành lý soạn xong từ sớm, ngồi lên xe ngựa đi Xuyên Châu. Minh Thụy vẫn luôn ở cùng Minh Đằng, Minh Đằng là đứa nghịch ngợm, mà Minh Thụy cũng không chịu ngồi yên, hai huynh đệ chúng cứ như phiên bản của nhau. Thời điểm Chu lão nhị và Triệu thị vừa đi thì Minh Thụy có khóc một trận vì tuổi còn nhỏ, có Minh Đằng dỗ nên sang hôm sau cũng khá hơn. Ngọc Sương thì ngược lại, trong lòng con bé này hiểu hết nhưng tạm thời chưa thể vượt qua được, sang hôm sau vẫn còn ỉu xìu.

Trúc Lan kêu Ngọc Sương tới, nói:

- Đại bá của cháu đi rồi, mặc dù chuyện cày bừa vụ xuân đã kết thúc nhưng bà nội vẫn còn rất nhiều chuyện phải làm, bà nội muốn nhờ cháu giúp một chút.

Ngọc Sương chớp đôi mắt to xinh đẹp, con bé đã muốn giúp đỡ bà nội từ lâu, giống như tiểu cô vậy:

- Bà nội, bà muốn cháu giúp gì ạ?

Trúc Lan cười:

- Bà nội muốn nhờ Ngọc Sương giúp tiểu cô quản lý danh sách mua sắm của phòng bếp.

Ngọc Sương mừng rỡ gật đầu:

- Bà nội, cháu biết tính toán ạ, cháu sẽ quản lý sổ sách giúp tiểu cô thật tốt.

Trúc Lan nựng khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngọc Sương:

- Bà nội tin cháu.

Hai vợ chồng Chu lão nhị rời đi hơn hai tháng thì Chu lão đại mới về tới thành Lễ Châu, tháng tám là lúc đã qua thời điểm nóng nhất ở thành Lễ Châu. Chu lão đại báo tin về trước, sắp tới giữa trưa, Trúc Lan và Tuyết Hàm đã đứng sẵn ở cửa chờ Ngô Ninh.

Trúc Lan chờ ở cửa không quá lâu thì đoàn xe đã tới, có tổng cộng sáu chiếc xe ngựa, Chu lão đại ở chiếc đầu tiên. Sau khi Chu lão đại xuống xe, vội nói:

- Mẹ, con về rồi.

Trúc Lan thấy Chu lão đại gầy đi trông thấy, hai tháng ra ngoài này trúng vào mùa hè:

- Vất vả cho con rồi.

Chu lão đại phơi nắng nên đen đi nhiều, cười toe toét:

- Mẹ, con không vất vả chút nào.

Lúc này nha hoàn của Ngô Ninh đỡ Ngô Ninh xuống xe ngựa, Ngô Ninh thấy thẩm tự ra cửa đón thì cảm động tới nỗi vành mắt ửng đỏ, vội vàng bước tới chào hỏi:

- Thẩm, ta là tiểu bối, sao có thể phiền thẩm đứng ở cửa chờ ta được.

Trúc Lan kéo tay Ngô Ninh, con bé này gầy tới nỗi chỉ còn da bọc xương, Trúc Lan lại nhớ tới Ngô Lý thị, kéo tay Ngô Ninh đi vào trong nhà:

- Thẩm nhớ con nên muốn gặp con sớm một chút, thành ra mới không chờ nổi mà ra cửa đứng đợi. Nhìn con gầy tới mức nào rồi kìa, đi đường vất vả rồi.

Ngô Ninh dùng khăn tay lau nước mắt, từ sau khi bà nội qua đời nàng ấy cứ không muốn ăn, nàng ấy được một tay bà nội nuôi lớn, bà nội mất rồi, người thương nàng ấy nhất đã đi nên nàng ấy khó chịu lắm:

- Thẩm, ta không thấy vất vả.

Trúc Lan nháy mắt ra hiệu với con gái, Tuyết Hàm vội bước tới khoác cánh tay còn lại của Ngô Ninh:

- Muội biết tỷ sắp tới nên đã dọn sẵn một sân cho tỷ rồi, nhưng mà bây giờ muội đổi ý, muội muốn ở chung với tỷ. Ngô Ninh tỷ tỷ, chúng ta ở chung với nhau được không?

Ngô Ninh sửng sốt, đôi mắt lại đỏ hơn, Tuyết Hàm nhìn ra nàng ấy có nhiều tâm sự nên mới muốn ở cạnh nàng ấy, nắm chặt tay Tuyết Hàm: - Được.

Trúc Lan nói với Liễu Nha:

- Trong đống hành lý mà Ngô tiểu thư mang tới, lấy những món thường dùng rồi đưa tới phòng tiểu thư đi, lâu rồi hai tỷ muội bọn chúng không gặp nhau, để hai đứa ở chung đi.

Liễu Nha đáp lời: - Vâng ạ.

Trúc Lan dẫn Ngô Ninh về chính sảnh, hai nha hoàn và một bà tử Ngô Ninh mang theo cũng đi chung.

Sau khi Trúc Lan kéo Ngô Ninh cùng ngồi xuống, Ngô Ninh mới nhớ ra lá thư do ca ca viết, vội nhìn bà tử đi theo mình:

- Lấy thư của ca ca ra đây.

Vệ bà tử lập tức lấy thư ra dâng lên:

- Tiểu thư, thư đây ạ.

Ngô Ninh cầm thư, nói:

- Thẩm, đây là thư ca ca gửi cho thẩm.

Trúc Lan nhận lấy rồi mở ra xem, trong phong thư có một tờ danh sách và một tấm ngân phiếu. Ngô Minh viết trên thư rằng một phần những món trong danh sách là bổ sung quà Tết Đoan Ngọ, một phần là quà tặng Tết Trung Thu sắp tới, còn ngân phiếu một trăm lượng thì đưa cho Chu gia để chi tiêu cho Ngô Ninh, ngoài ra không dặn dò thêm gì nữa. Trúc Lan cất thư vào, Ngô Minh tin tưởng cô và Chu Thư Nhân thật đấy.

Trúc Lan nhận ngân phiếu, cô tính sang năm phát tiền mừng tuổi sẽ trả lại cho Ngô Ninh, bây giờ nhận là để Ngô Ninh thấy yên tâm, bởi vì bây giờ đang là giai đoạn nhạy cảm nhất của Ngô Ninh, nếu cô không nhận, con bé này sẽ thấy bồn chồn lo lắng khi sống ở đây.

Quả nhiên, thấy Trúc Lan nhận tiền thì Ngô Ninh thở phào nhẹ nhõm một hơi, Trúc Lan cười nói:

- Chờ lát nữa là tới giờ cơm, để Tuyết Hàm dẫn con đi rửa mặt rồi thay một bộ quần áo khác. Ăn trưa xong thì con cứ đi nghỉ ngơi trước, sau đó hẵng tâm sự với thẩm.

Suốt đường đi Ngô Ninh cứ thấp thỏm, cho dù ca ca đã nói hãy xem Chu gia như nhà mình, nhưng dù sao đó cũng không phải gia đình nàng ấy, nàng ấy nghĩ ngợi cả đường, bây giờ nỗi lo trong lòng đã hết, đúng là nàng ấy không có tinh thần để nói chuyện:

- Thẩm, vậy ta đi rửa mặt trước.

Trúc Lan vỗ tay Ngô Ninh:

- Tuyết Hàm sẽ dẫn con đi, đi đi.

Tuyết Hàm đứng dậy nắm tay Ngô Ninh:

- Ngô Ninh tỷ tỷ, đi theo muội nào.

Lý thị chờ Ngô Ninh đi rồi, trong lòng cảm thấy hụt hẫng:

- Mẹ à, nha đầu này gầy còn mỗi da bọc xương thôi.

Trúc Lan: - Vậy thì con nhớ đối xử với con bé tốt hơn một chút, con bé này cũng đáng thương."

Lý thị lẩm bẩm:

- Mẹ, chuyện hôn nhân của con bé không dễ tìm đâu.

Trúc Lan: "..."

Đúng là không dễ tìm, cha mẹ qua đời khi còn nhỏ, còn chưa kịp lớn thì ông bà nội qua đời cùng một lúc, đám nhỏ Ngô gia vốn đã có tiếng khắc người thân, bây giờ cái tiếng ấy lại càng vang dội hơn.