Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 407:



Thức ăn buổi trưa là những món thanh đạm, mùa hè không thiếu rau xanh, Trúc Lan còn trồng khá nhiều rau xanh trái mùa, Ngô Ninh không có cảm giác muốn ăn nhưng vẫn có thể ăn được ít món thanh đạm. Lúc ăn cơm trưa, Trúc Lan thấy Ngô Ninh hơi loạng choạng, là do lâu rồi chưa được nghỉ ngơi tốt đây mà, chờ Ngô Ninh về nghỉ ngơi, Trúc Lan bảo Đinh quản gia đi mời đại phu. Không để đại phu khám cho Ngô Ninh thì cô thấy không yên tâm chút nào, nhất là với điều kiện ở cổ đại, nếu lỡ Ngô Ninh xảy ra chuyện thì cô không biết nên ăn nói thế nào với Ngô Minh.

Lúc đại phu đến, Ngô Ninh đã chìm sâu vào giấc ngủ, Trúc Lan không cho Vệ bà tử gọi Ngô Ninh dậy, sau khi đại phụ khám xong thì nói:

- Áp lực tâm lý quá lớn, suy nghĩ quá nhiều, lại bị nóng trong người. Ta sẽ kê trước mấy liều thuốc uống, qua mấy ngày nữa ta lại tới tái khám.

Trúc Lan cau mày, tình huống của Ngô Ninh nặng hơn tưởng tượng của cô, Trúc Lan nói cảm ơn:

- Làm phiền đại phu rồi.

Đại phu rất khách sáo, thành Lễ Châu phát triển tốt thế này cũng nhờ công lao của Chu đại nhân, dân chúng thành Lễ Châu bọn họ đều cảm động và nhớ ơn Chu đại nhân:

- Phu nhân chớ có khách sáo.

Đại phu đi về, Trúc Lan gọi Vệ bà tử tới:

- Ngô Minh đã dặn dò các ngươi hết rồi đúng không.

Vệ bà t* c*ng kính nói:

- Thưa phu nhân, đại nhân đã dặn, ba người chúng ta đều nghe theo sự sắp xếp của phu nhân.

Nói cho chính xác thì thị và hai nha hoàn đã bị đại nhân cảnh cáo, đại nhân không cho bọn họ nói bậy một chữ. Bọn họ đi theo tiểu thư tới Chu gia, nhưng người nhà đều ở lại Ngô phủ, nếu bọn họ không nghe lời thì đại nhân sẽ không nương tay với người nhà bọn họ.

Trúc Lan dặn dò:

- Lúc Chu gia dùng bữa không cần người hầu hạ, mỗi ngày ba bữa cơm, các ngươi đi ăn cùng Liễu bà tử là được, thời gian còn lại chỉ cần hầu hạ tiểu thư nhà các ngươi. Nếu Ngô Ninh có yêu cầu gì khó nói thì ngươi cứ nói với ta.

Vệ bà tử: - Vâng ạ.

Vệ bà tử vốn sợ chủ mẫu Chu gia là người khó tính, cả ngày nay thị luôn quan sát cẩn thận, thị mừng vì chủ mẫu Chu gia là người tốt. Thị thật lòng thương tiểu thư, tiểu thư số khổ, lão phu nhân vừa mới qua đời đã có người tới cửa làm mai, mà lại nói toàn những lời khó nghe. Tối hôm đó tiểu thư khóc cả đêm, thị cũng ở cạnh cả đêm. Ban đầu thị còn lo lắng Chu gia sẽ kiêng kị, nhưng thấy chủ mẫu Chu gia tự nghênh đón thì thị lập tức an lòng. Thị hi vọng tiểu thư sẽ tìm được một mối duyên tốt, hôn nhân của tiểu thư tốt đẹp thì cuộc sống gả theo tiểu thư của thị cũng trôi chảy hơn.

Trúc Lan bảo Tuyết Hàm chăm sóc Ngô Ninh, sau đó trở về sân. Đổng thị đi theo phía sau vội bước tới trước hỏi:

- Mẹ, lúc trước Ngô Ninh bái nhị tẩu làm thầy, sau đó cha lại bảo nhị tẩu nhận nàng ấy làm muội muội, vậy Ngô Ninh đến đây rồi có cần đi thăm hỏi mẹ của nhị tẩu hay không?

Bước chân Trúc Lan dừng lại, Đổng thị không nhắc tới thì đúng là cô quên mất tiêu, về tình về lý đều phải đi một chuyến. Trúc Lan nhìn Đổng thị, dù sao cũng trưởng thành trong hoàn cảnh khác biệt, Đổng thị suy xét mọi việc chu đáo hơn:

- Con đi nói với Đinh quản gia một tiếng, phái gã sai vặt đi một chuyến đi.

Đổng thị đáp lời: - Vậy con đi đây.

Trúc Lan thấy Đổng thị đã đi thì nói với Liễu Nha:

- Trong nhà vẫn thiếu nha hoàn, ta nhớ lúc trước ngươi nói, thôi quên đi, tạm thời không mua nha hoàn.

Thật ra cô muốn tìm vài bà tử có kiến thức và đáng tin hơn, tốt nhất là được thả ra từ mấy nhà quan lại, tầm mắt của bà tử rất quan trọng. Đổng thị còn nhỏ tuổi nên cần một người đi theo, Tuyết Hàm đã đủ lớn nên cũng cần. Lý thị thì thôi khỏi, sau này đại phòng sẽ sống chung với cô và Chu Thư Nhân, có Quyên Hoa đi theo Lý thị là đủ rồi. Đúng rồi, Triệu thị cũng cần có người bên cạnh, chỉ là tìm bà tử cho Triệu thị thì phải tìm người ít tâm tư, nhưng phải để ý phép tắc. Trúc Lan nghĩ thì hay đấy, có điều không dễ tìm chút nào.

Trúc Lan đang chơi với Minh Huy thì Đinh quản gia đến đây:

- Chủ mẫu, mẹ của Nhị phu nhân trả lời, nói Ngô tiểu thư đang phải để tang nên không cần qua.

Trúc Lan không nói gì, không phải Phương thị đang nghĩ thay Ngô Ninh mà đang cảm thấy Ngô Ninh khắc người thân thôi.

Đinh quản gia cúi đầu, ông ấy thật sự thấy chướng mắt nhạc mẫu của Nhị gia, kiến thức quá hạn hẹp.

Trúc Lan ra hiệu cho Đinh quản gia lui xuống, Trúc Lan vuốt cằm, cô đã sớm nghĩ ra cách giữ Phương thị ở lại thành Lễ Châu rồi. Cô tính đưa Tiền Thuận Thanh vào sống trong học viện tại thành Lễ Châu để đọc sách, không chỉ giúp Tiền Thuận Thanh nhận được sự giáo dục tốt mà còn có thể tránh bị ảnh hưởng bởi Phương thị, một mũi tên trúng hai con chim. Hơn nữa phải để Chu Thư Nhân đổi hộ tịch của Phương thị nữa, thường trú ở thành Lễ Châu thì sau này Tiền Thuận Thanh chỉ có thể tham gia thi cử ở thành Lễ Châu, để con trai thuận tiện hơn thì Phương thị sẽ không rời khỏi nơi đây. Dù Phương thị có quan tâm Triệu thị thế nào, thì sau chuyện trả bạc về Tiền gia, Phương thị cũng biết rõ Chu gia không thích thị, sau này thị chỉ có thể trông cậy vào con trai thôi.

Cách thì có rồi đấy, nhưng Trúc Lan không vội làm ngay, bộ tưởng cô dễ tính hả, cô cũng nghẹn cục tức trong lòng mà. Cô thích xem Phương thị sốt ruột như thế đấy, chờ khi nào cô nguôi giận rồi tính sau. Bây giờ Phương thị cũng không dám lợi dụng Chu gia để trục lợi ngay dưới mí mắt nhà họ, hơn hai tháng qua, Phương thị thăm hỏi mấy học viện rồi, nhưng tiếc là chẳng có học viện nào chịu nhận, tưởng học viện dễ vào thế à! Mà Phương thị cũng tự tin thật, đến mấy tú tài tự mở lớp dạy cũng chướng mắt thị đấy!

Đến tối, Chu Thư Nhân về tới nhà, Trúc Lan cố ý bảo Chu Thư Nhân thay một bộ đồ thoải mái màu nhạt. Trúc Lan sợ Chu Thư Nhân mặc đồ màu tối trông nghiêm túc quá sẽ dọa Ngô Ninh sợ, lần này gặp lại Ngô Ninh, Ngô Ninh nhát gan hơn rất nhiều. Chu Thư Nhân nghe lời thay quần áo, nhưng Trúc Lan vẫn thấy không hài lòng:

- Cười một cái xem nào, đừng nghiêm túc như thế nữa."

Chu Thư Nhân cười một cái, nụ cười có chút cứng đờ:

- Cái đó làm khó anh rồi, để tích lũy sự uy nghiêm của quan mà lâu rồi anh không cười, bây giờ mà cười thì đến bản thân anh cũng thấy mất tự nhiên.

Trúc Lan xoa mặt Chu Thư Nhân, vốn dĩ giá trị nhan sắc của Chu Thư Nhân chỉ như người thường, mấy năm nay lại già nhanh hơn, hơn nữa còn để râu nên càng không thấy rõ mặt. Bây giờ cười một cái, đừng nói Chu Thư Nhân thấy mất tự nhiên, mà cô cũng thấy hơi kỳ.