Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 408:



Trúc Lan vừa định nói chuyện thì Liễu Nha đứng ngoài cửa cất tiếng nói:

- Chủ mẫu, Ngô tiểu thư đến ạ.

Trúc Lan thả mặt Chu Thư Nhân ra, vội kéo Chu Thư Nhân ngồi xuống:

- Mau mời vào.

Ngô Ninh và Tuyết Hàm đi cùng nhau, Trúc Lan thấy con gái nháy mắt, con bé Tuyết Hàm này đi theo để tiếp thêm can đảm cho Ngô Ninh đây mà, trước kia ở thành Bình Châu, Ngô Ninh đã hơi sợ Chu Thư Nhân rồi.

Ngô Ninh không dám ngẩng đầu, vội vàng chào hỏi:

- Thúc thúc, thẩm thẩm.

Trúc Lan kéo Chu Thư Nhân, Chu Thư Nhân ho khan một tiếng:

- Đứng lên đi.

Ngô Ninh lén thở phào, chậm rãi đứng thẳng dậy, lòng bàn tay nàng ấy toàn là mồ hôi.

Trúc Lan nói: - Ngồi xuống đi.

Ngô Ninh: - Vâng ạ.

Trúc Lan bất đắc dĩ, Ngô Ninh đối diện với cô còn thoải mái một chút, nhưng đối diện với Chu Thư Nhân thì Ngô Ninh không dám thở mạnh một hơi. Đến cô con gái hời nhà mình mà Chu Thư Nhân còn hiếm khi nói chuyện, vậy thì em gái của đứa con nuôi hời lại càng khỏi phải nói. Ngô Minh nhờ anh cái gì anh đều nhớ kỹ hết, sau này Ngô Minh phải trả lại. Chu Thư Nhân nghĩ tới tình hình của Ngô Minh, tình hình của Ngô Minh bây giờ không ổn chút nào, nếu không phải còn người cha nuôi là anh ở đây thì cuộc sống của Ngô Minh còn khó khăn hơn. Bây giờ thằng nhóc này chỉ có thể dựa vào anh, tương lai Chu gia có nhờ vả lại y cũng không sao. Chu Thư Nhân nhìn Trúc Lan, trong mắt tỏ vẻ em nói thì hơn.

Trúc Lan nhìn thấy, thôi được rồi, ban đầu cô tính để Chu Thư Nhân nói nhiều mấy câu, vậy thì Ngô Ninh ở Chu gia cũng thoải mái hơn một chút, nhưng nhìn dáng vẻ căng thẳng của Ngô Ninh, thôi Chu Thư Nhân đừng nói gì thì hơn. Trúc Lan hỏi thăm:

- Buổi chiều này ngủ có quen không?

Ngô Ninh ngượng ngùng, nàng ấy không ngờ mình lại ngủ suốt buổi trưa, đã lâu rồi nàng ấy không được ngủ ngon như vậy, mặt hơi ửng đỏ:

- Cảm ơn thẩm quan tâm, ta đã quen rồi ạ.

Trúc Lan cũng muốn tán gẫu nhiều một chút, nhưng thân phận Chu gia thay đổi rồi, cảm giác thân thiết ngày xưa không còn nữa. Ngô Ninh lại trở nên nhát gan, cô nhìn dáng vẻ căng thẳng của Ngô Ninh mà thấy mệt giùm. Thấy thời gian không còn sớm nữa, Trúc Lan đứng dậy nói:

- Chắc là bữa tối đã được chuẩn bị xong rồi, chúng ta đi qua đó thôi.

Nói xong, Chu Thư Nhân và Trúc Lan đi ra ngoài trước. Tuyết Hàm kéo Ngô Ninh đứng dậy, nhỏ giọng nói với Ngô Ninh:

- Sau này đây là nhà của tỷ, tỷ đừng căng thẳng, mẹ muội là người tốt nhất đó.

Ngô Ninh nói thầm trong lòng, người ta sợ Chu đại nhân cơ, lần nào ca ca nhắc tới Chu đại nhân đều là kiểu muốn nói lại thôi, khiến nàng ấy càng ngày càng sợ Chu đại nhân.

Buổi tối ăn cơm, Lý thị ra sức gắp thức ăn cho Ngô Ninh:

- Ăn nhiều một chút, xem muội gầy tới mức nào rồi kìa.

Ngô Ninh nhìn chén thức ăn đầy ụ, nơi này không phải nhà mình nên nàng ấy chỉ có thể ráng ăn thôi. Chờ Ngô Ninh ăn hết một chén, Lý thị cũng biết chừng mực không gắp thêm thức ăn nữa. Ngô Ninh thở phào nhẹ nhõm một hơi, ban đầu nàng ấy còn sợ người Chu gia đối xử lạnh nhạt với mình, tình huống của mình thế nào nàng ấy vẫn biết, khắc cha mẹ, khắc trưởng bối, nhưng bây giờ nhiệt tình quá, nàng ấy cũng không chịu nổi. Mặc dù đại ca che chở người nhà, nhưng chuyện cần biết nàng ấy vẫn biết nhiều. Nàng ấy rất sợ bị người ta bắt được lỗi, cho nên càng ngày càng không muốn nói chuyện. Nàng ấy che giấu rất tốt nên đại ca chưa từng phát hiện, chỉ nghĩ rằng nàng ấy chín chắn hơn do thân phận thay đổi. Mãi đến khi tấu chương xin về để tang của ca ca bị gửi trả lại, thì có người tới làm mai. Người mà bà mối giới thiệu là kẻ góa vợ đã hai mươi bảy tuổi, nhưng nàng ấy mới mười hai thôi mà, bà mối nói chuyện cũng khó nghe, nói mạng nàng ấy khắc chết người khác, có người cưới cho là may rồi. Ca ca đuổi bà mối đi, trở về đập phá trong thư phòng, đây là lần đầu tiên nàng ấy thấy đại ca giận dữ đến mức ấy. Lúc đó, ca ca đã viết thư muốn đưa nàng ấy đi, ca ca còn hối hận vì không gửi nàng ấy đi cùng lá thư luôn.

Ngô Ninh nhịn không được nhìn Chu đại nhân, nàng ấy từng hỏi ca ca, Chu đại nhân là nghĩa phụ của ca ca, bây giờ có châu nào không biết Chu đại nhân đâu, ca ca đi từng bước khó khăn, vậy Chu đại nhân đã từng che chở ca ca chưa? Ca ca nói, sự che chở của Chu đại nhân là giúp ca ca có thể ngồi vững vàng trên vị trí Tri huyện này, đám kiếm chuyện kia chỉ dám châm chọc ngoài miệng chính là sự che chở lớn nhất. Ngô Ninh nghĩ, nàng ấy đi rồi cũng tốt, vậy sẽ không còn ai lợi dụng nàng ấy để bắt bẽ ca ca nữa, ca ca cũng sẽ thoải mái hơn một chút, còn chuyện hôn nhân, nàng ấy đã dập tắt hy vọng rồi.

Sau bữa cơm tối, Trúc Lan và Chu Thư Nhân quay về sân, Trúc Lan rửa mặt xong leo lên giường:

- Ngô Minh không nói gì nhiều trong thư, em có hỏi lão Đại, lão Đại cũng không nhìn ra được gì, nhưng Ngô Ninh thay đổi quá nhiều, chuyện này không giống như bị ảnh hưởng bởi cái chết của Ngô Lý thị, sớm biết thế thì em đã bảo Xương Liêm đi cùng lão Đại rồi.

Chu Thư Nhân: - Chuyện anh biết cũng không nhiều lắm, Ngô Minh toàn gửi thư cho anh để hỏi những chuyện về quản lý, chứ từ trước đến nay Ngô Minh chưa từng hỏi anh về những vấn đề khác, nhưng cho dù Ngô Minh có lợi hại đến mấy thì cũng có chỗ bỏ sót mà, hơn nữa phần lớn suy nghĩ của y đều dành cho người dân, thế nên khó tránh khỏi chuyện bỏ quên Ngô Ninh. Ngô gia không có nữ chủ nhân như em, nhất định Ngô Ninh không được quan tâm nên bị châm chọc rất nhiều.

Trúc Lan thở dài:

- Một đứa bé ngoan thế mà, lúc trước hào phóng bao nhiêu thì bây giờ sợ hãi rụt rè bấy nhiêu, em cảm thấy không đơn giản là bị châm chọc thôi đâu.

Chu Thư Nhân nói với ý sâu xa:

- Vậy là nhắc tới thanh danh, đừng nói con bé này khó làm mai, đến chuyện hôn nhân của Ngô Minh còn khó thì huống chi là con bé.

Trúc Lan dựa vào Chu Thư Nhân, thở dài trong lòng, lời Chu Thư Nhân nói chính là sự thật:

- Bây giờ Ngô Minh cắt đứt quan hệ với đại bá của y, trong nhà không có trưởng bối quán xuyến, xem ra sau này nhà mình cần nhọc lòng nhiều hơn rồi.

Chu Thư Nhân: - ...Nếu không phải nể tình tương lai rộng mở sau này của Ngô Minh, thì anh cảm thấy mình lỗ nặng rồi.

Nhà mình còn thằng Xương Trí chưa đính hôn nữa đấy, vậy mà còn phải nhọc lòng mấy đứa của Ngô gia! Nhưng mà, bây giờ đúng là giai đoạn thử thách trái tim của Ngô Minh, thử thách càng nhiều thì sau này Ngô Minh càng vững vàng, anh cứ tưởng có anh và Trúc Lan tham gia vào, Ngô Minh sẽ thiếu đi sự tàn nhẫn, bây giờ thì tốt rồi, sự tàn nhẫn đó đã được bổ sung trở lại!