Sáng sớm hôm sau, Trúc Lan tỉnh dậy thì thấy Chu Thư Nhân đã viết xong thư hồi âm cho Ngô Minh. Trúc Lan đọc lại thư một lần, cô cứ tưởng Chu Thư Nhân sẽ dặn dò Ngô Minh sắp tới khiêm tốn một chút, không ngờ:
- Sao anh lại bảo Ngô Minh đừng nhẫn nhịn, chuyện gì cần thì cứ đáp trả lại?
Chu Thư Nhân kéo tay Trúc Lan rồi giải thích:
- Hôm qua anh suy nghĩ cả đêm, theo hiểu biết của anh đối với Hoàng Thượng, cứ cảm thấy chuyện Hoàng Thượng trả tấu chương để tang về không chỉ vì không thích Ngô Minh, mà Hoàng Thượng còn muốn ép Ngô Minh một chút. Anh đã ngẫm lại một lần dựa theo những nội dung mà em từng nói, nếu không có sự tham gia của chúng ta thì năm nay Ngô Minh mới tham gia thi đồng sinh, anh chỉ sợ Ngô Minh nhẫn nhịn quá giỏi khiến Hoàng Thượng nhìn trúng.
Chu Thư Nhân dừng một lát rồi nói tiếp:
- Một khi bị nhìn trúng, hơn nữa Hoàng Thượng còn từng không thích Ngô Minh, vậy thì khó tránh khỏi chuyện dùng Ngô Minh một cách tàn nhẫn, đến lúc đó Ngô Minh sẽ trở thành một thanh đao trong tay Hoàng Thượng, chờ ngày thanh đao đó vô dụng, cũng chính là ngày bị xử lý, thế thì Ngô Minh vẫn trốn không thoát cái số không có kết cục tốt. Vậy sao được chứ, anh tốn công tốn sức nhiều như thế, em còn phải nhọc lòng lo cho Ngô gia, anh đang chờ sau này Ngô Minh báo đáp Chu gia đấy, anh không thể làm vụ mua bán lỗ vốn như thế được.
Trước đó vài ngày anh quá bận rộn, nên anh không có sức để suy nghĩ cẩn thận chuyện của Ngô Minh. Hôm qua đầu óc tỉnh táo nên nghĩ nhiều một chút, mà vừa nghĩ nhiều thì cũng phát hiện ra vấn đề, khiến đêm nay ngủ không ngon nổi. Anh cứ lo sẽ làm vụ mua bán lỗ vốn, vậy nên buổi sáng mặt trời vừa ló dạng đã dậy viết thư rồi. Dựa theo hiểu biết của anh về Hoàng Thượng, trước mắt Hoàng Thượng chỉ mới giăng một tấm lưới rộng, còn chưa chú ý tới Ngô Minh. Anh muốn tranh thủ lúc này kéo Ngô Minh một cái, nếu không khó mà nói trước tương lai của Ngô Minh thế nào, một khi rơi vào tay Hoàng Thượng thì anh bó tay thật rồi.
Trúc Lan thật sự không để ý tới Hoàng Thượng, nếu không phải Chu Thư Nhân nhắc tới Hoàng Thượng thì cô cứ tưởng chỉ đơn giản là Hoàng Thượng không thích Ngô Minh thôi. Trúc Lan cạn lời rồi, mỗi bước đi của Hoàng Thượng đều mang ý nghĩa sâu xa!
Trúc Lan nói thấm thía:
- Em thấy thương thay cho mấy vị hoàng tử.
Chu Thư Nhân: "..."
Anh cũng cảm thấy mấy vị hoàng tử đáng thương, có một ông già như vậy, các hoàng tử cứ tưởng mình hành động ít lại bí ẩn, nhưng thật ra đều làm dưới sự quan sát của Hoàng Thượng, từ chuyện Bình Cảng thì anh đã biết, Hoàng Thượng lại lợi dụng đám con trai để xử lý thế lực nhà mẹ của hoàng tử! Bây giờ mấy vị hoàng tử vẫn còn có răng, chờ xử lý xong thì có khi chẳng còn cái răng nào đâu, hoàng tử không có răng, nghĩ thôi đã thấy đáng thương biết bao. Chu Thư Nhân vẫn luôn cảm thấy, khả năng Thái Tử kế vị là rất lớn!
Trúc Lan nhận bút viết thêm một lá thư, nói về tình hình của Ngô Ninh, điểm chính là hỏi đã xảy ra chuyện gì, chỉ khi cô biết chuyện đã xảy ra thì mới có thể hốt thuốc đúng bệnh, nếu không cởi được khúc mắc thì Ngô Ninh sẽ không khỏe lên được. Sau đó Trúc Lan lại hỏi thăm Ngô Vịnh mười lăm tuổi, Ngô Thính mười ba tuổi, xem tình học tập của bọn họ thế nào rồi. Ngô Vịnh không có khiếu như Ngô Minh nên năm nay chưa tham gia thi đồng sinh, bây giờ hai anh em nó ở cạnh Ngô Minh, Trúc Lan thấy không cần lo cho Ngô Minh làm gì, cuối thư chỉ nói mấy câu đơn giản như nhớ chú ý giữ gìn sức khỏe, chăm sóc tốt cho bản thân.
*****
Huyện nha, Ngô gia vừa ăn bữa sáng xong, Ngô Vịnh nhìn vị trí muội muội hay ngồi, bèn hỏi:
- Đại ca, tiểu muội sắp đến thành Lễ Châu rồi nhỉ?
Ngô Minh: - Chắc là đến rồi đấy.
Từ lúc người Chu gia tới đón tiểu muội đi, cuối cùng không còn ai lấy cái danh khắc người thân ra châm chọc y nữa. Y thật sự rất hối hận, lúc trước nên đưa tiểu muội đi sớm hơn.
Ngô Thính mím môi:
- Không biết Chu gia có đối xử tốt với tiểu muội không nữa.
Nếu không phải hết cách thật rồi thì hắn hoàn toàn không muốn để tiểu muội rời đi, tiểu muội và hắn trạc tuổi nhau, nên quan hệ của bọn họ cũng tốt nhất, hắn thật sự rất lo.
Ngô Minh cũng lo, nhưng y tin tưởng nghĩa mẫu, chỉ cần có nghĩa mẫu ở đó thì muội muội sẽ tốt hơn. Còn nghĩa phụ ấy hả, y cảm thấy mình mới là người hiểu nghĩa phụ nhất. Nghĩa phụ là người lạnh lùng từ trong xương, trong mắt ngoài nghĩa mẫu ra thì chẳng còn bất cứ kẻ nào. Y đã từng nghi ngờ người lạnh lùng như nghĩa phụ thì sao có thể làm một vị quan tốt được, cuối cùng lại bị vả mặt. Nghĩa phụ dạy y rất nhiều kinh nghiệm quản lý, lúc này y mới biết trong xương cốt nghĩa phụ là sự nhiệt tình vì dân chúng, vì thế mà y cảm thấy rất hổ thẹn.
*****
Ba huynh đệ Ngô gia ở phương xa nhớ về Ngô Ninh, Ngô Ninh ở đây cũng nhớ các ca ca. Ngô Ninh nhìn thức ăn trên bàn, điều kiện của Ngô gia không bằng Chu gia, mấy năm nay đại ca cũng kiếm được chút ít tiền của, nhưng ba vị huynh trưởng vẫn chưa kết hôn, còn phải dành dụm của hồi môn cho nàng ấy, vì vậy lúc nào thức ăn của Ngô gia cũng là những món đơn giản.
Tuyết Hàm gắp thức ăn cho Ngô Ninh:
- Đừng lo nhìn nữa, ăn nhiều một chút đi.
Ngô Ninh nhìn bánh bao tinh xảo, đáp: - Ừ.
Ăn sáng xong, Trúc Lan bảo Tuyết Hàm và Ngô Ninh ra vườn trái cây đi dạo, cô cảm thấy ngắm nhìn thiên nhiên nhiều hơn sẽ có lợi cho việc thả lỏng tâm trạng. Có Đinh quản gia tự mình đi theo nên Trúc Lan chẳng phải lo gì, thật ra cho dù không có Đinh quản gia, chỉ có gã sai vặt đi theo thì Trúc Lan cũng không lo lắng.
Danh vọng của Chu Thư Nhân còn lớn hơn năm ngoái, hoàn toàn là vì Lý thị tặng miến cho Tề thị, Từ gia tới trả tiền công thức cho Lý thị, tiện thể mua rất nhiều miến về. Ở cổ đại không yêu cầu các loại trình tự kiểm dịch mới được xuất khẩu, Từ gia cảm thấy có thể làm vụ làm ăn này, vì vậy đã thử bằng chuyến hành trình ngắn trên biển. Từ gia không ngờ buôn bán khá tốt, cho nên lần này không chỉ tới thành Lễ Châu mua với số lượng lớn, mà còn ký khế thư dài hạn. Ở thành Lễ Châu, dân chúng còn chưa thu hoạch mà đã bán hết khoai tây và khoai lang rồi, còn bán được giá cao hơn năm ngoái một chút. Hơn nữa, Chu Thư Nhân còn cho thương nhân trong nước và ngoại tộc thuê vài hầm băng, tiền thu được sẽ chia làm ba phần, một phần tiếp tục chi ra để sửa đê đập, một phần chi ra để sửa đường, phần cuối cùng thì để dành, làm khoản dự phòng tình huống bất ngờ. Đây toàn là những chuyện tốt có lợi cho dân, thật ra người dân rất đơn giản, ai có thể cho bọn họ cuộc sống tốt đẹp thì danh vọng người đó sẽ cao thôi. Cũng may vào năm ngoái, Chu gia đã dùng hành động thực tế để nói với dân chúng, Chu phủ không nhận đồ của dân chúng, nếu không năm nay người dân tới Chu gia tặng quà sẽ còn nhiều hơn nữa. Chớp mắt lại tới lúc bán táo, cuộc sống của người dân sẽ càng ấm no. Trúc Lan và Chu Thư Nhân đều hiểu, chắc chắn sang năm Chu Thư Nhân sẽ đi, Hoàng Thượng không muốn thấy bất cứ hạ thần nào có danh vọng quá cao ở địa phương.
Liên tục mấy ngày, Tuyết Hàm đều dắt Ngô Ninh đi dạo xung quanh, tình hình của Ngô Ninh cũng khá hơn rất nhiều, hằng ngày uống thuốc ăn cơm đúng giờ nên vóc dáng có da có thịt hơn. Phu nhân các quan ở thành Lễ Châu cũng biết nhà Trúc Lan có một tiểu cô nương đến, chỉ là không ai mời, không chỉ vì Ngô Ninh còn đang để tang, mà còn do thanh danh khắc người thân của Ngô Ninh.