Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 410:



Mai mối ở cổ đại để ý nhất là bát tự, cho dù Trúc Lan có dạy Ngô Ninh xuất sắc đến mức nào thì cũng rất ít nhà chọn Ngô Ninh làm con dâu. Thật ra Trúc Lan không vội, năm nay Ngô Ninh còn nhỏ, chủ yếu là cô đang chờ Ngô Ninh thích ứng, sau đó sẽ để Ngô Ninh và Tuyết Hàm cùng nhau quản lý chuyện gia đình, từ từ dạy dỗ Ngô Ninh.

Trên thực tế thì lúc Ngô Ninh còn chưa tới đây, Trúc Lan đã gửi thư cho nhị tẩu rồi, hỏi thăm xem đứa cháu trai nhỏ nhất Võ Hải đã đính hôn hay chưa, tiện thể nhắc tới tình huống của Ngô Ninh. Mặc dù cô chưa nói rõ nhưng nhị tẩu của cô là người thông minh, Nhị tẩu vừa nhìn đã hiểu, đáp lại rằng đã nhìn trúng một cô nương, từ chối gián tiếp. Đối với Dương gia mà nói, vốn là nhà võ tướng nên lại càng kiêng kị chuyện khắc người thân. Cộng thêm có chuyện của Võ Đông chết trận và Võ Hà từng bị thương nặng, Trúc Lan không bất ngờ khi nhị tẩu từ chối.

Trúc Lan hiểu thêm về Ngô Ninh rất nhiều, tính tình Ngô Ninh hơi hiền, mối duyên thích hợp với Ngô Ninh là nhà trai nhất định phải có chủ kiến, lại có lòng hiếu thắng một chút, nếu được thì phải mang lại cảm giác an toàn cho Ngô Ninh, lại còn không được chê thanh danh con bé, cũng không được ức h**p Ngô Ninh, chuyện hôn nhân của Ngô Ninh đúng là khó tìm thật.

Chớp mắt đã tới Tết Trung Thu, hai vợ chồng lão Nhị ở Xuyên Châu cũng trở về. Chu lão nhị ở Xuyên Châu rất ngoan, dành hết sức lực vào vườn trái cây, còn trồng rất nhiều dưa lê, suốt mùa hè đã gửi rất nhiều trái cây tới.

Trung Thu là dịp đoàn viên, cũng hiếm khi Chu Thư Nhân được nghỉ, Tết Trung Thu năm nay có cua để ăn. Số cua này là Trúc Lan bảo người đi chọn mua, đưa một ít tới Dương phủ vẫn dư lại rất nhiều. Chu lão đại và Chu lão nhị từng ăn cua rồi, hai người thèm đã lâu. Hôm này người cả nhà ngồi ăn cùng nhau, không chia nam nữ. Bên Trúc Lan đang dạy Ngô Ninh và Tuyết Hàm cách ăn cua thì nghe thấy tiếng cười ha ha của Chu lão đại ở bàn bên cạnh. Trúc Lan quay đầu nhìn sang cũng thấy vui, Minh Đằng không biết ăn nên đưa lên miệng gặm luôn, vốn đang ở tuổi thay răng, giờ thì răng rụng luôn rồi.

Lý thị tức giận, trừng mắt nhìn tướng công, tướng công cố ý không nói nên ăn thế nào là muốn xem mấy mẹ con bọn họ mất mặt chứ gì, Lý thị tức giận lấy con cua của mình và con trai đặt xuống trước mặt tướng công:

- Mấy mẹ con ta tay chân vụng về nên không biết cách ăn, chỉ có thể chờ ăn sẵn thôi.

Chu lão đại: "..."

Nữ nhi cũng đặt con cua trong tay mình tới trước mặt hắn, lại nhìn về phía đại nhi tử, đại nhi tử còn ác hơn, đẩy nguyên mâm cua trên bàn tới trước mặt hắn. Khóe miệng Chu lão đại run rẩy, hắn chỉ định trêu Lý thị và Minh Đằng thôi mà, không ngờ lại tự đào hố chôn mình!

Trúc Lan đang tính thu tầm mắt lại thì nghe thấy tiếng nôn khan, Trúc Lan còn chưa ăn được miếng cua nào đâu, vừa nghe thấy âm thanh đó thì cũng thấy buồn nôn theo, chờ quay đầu lại thì Triệu thị đã chạy ra ngoài rồi. Dạ dày Trúc Lan cũng quay cuồng theo, dù trước mắt là món cua thơm ngon thì cô cũng không còn cảm giác muốn ăn nữa, lại phải nén cảm giác buồn nôn rồi đặt đũa xuống, nói với Liễu Nha:

- Ngươi tới nhà Trương đại phu mời Trương đại phu đến đây một chuyến đi.

Chu lão nhị đứng dậy:

- Mẹ, không cần gọi đại phu đâu, do Triệu thị mang thai được hai tháng đấy ạ.

Chu lão nhị thật sự không tính nói với mẹ lúc này, mang thai chưa đủ ba tháng thì không nên ngồi xe ngựa, cho dù đường sá dễ đi hơn nhiều rồi, nhưng vẫn còn xóc nảy, vất vả lắm cha mẹ mới cho phép bọn họ về nhà ăn Tết, bọn họ không muốn vì chuyện mang thai mà không về. Chỉ là không ngờ, tới giờ Triệu thị vẫn chưa có phản ứng gì, nhưng hôm nay ăn cá lại có phản ứng lớn như thế.

Trúc Lan đoán được, hai vợ chồng này nỗ lực thật đấy, tính toán nhỏ nhặt trong lòng hai vợ chồng, cô cũng đoán được một chút, Trúc Lan không muốn ăn nữa:

- Ngươi đi xem Triệu thị đi, nếu không thoải mái thì nhớ mời đại phu tới khám.

Chu lão nhị cảm thấy ánh mắt của cha sắc bén quá, đáp lời rồi chạy ra ngoài. Đợi một hồi, Triệu thị không sao cả, nhưng mà Triệu thị không muốn ăn nữa, Trúc Lan bảo Liễu Nha đi chăm sóc, Chu lão nhị mới trở về ăn tiếp. Chu Thư Nhân lột rất nhiều thịt cua cho Trúc Lan, Trúc Lan nghỉ một lúc cho vơi hết cảm giác buồn nôn mới cảm thấy muốn ăn trở lại, nhưng mà cũng ăn không được bao nhiêu.

Ăn Tết xong, Chu lão nhị cũng biết mình lại chọc cha giận rồi, sáng sớm hôm sau xác định Triệu thị không sao thì lập tức dẫn Triệu thị quay về Xuyên Châu.

Chu lão nhị vừa đi thì Phương thị đã tới.

Phương thị tự tới một mình:

- Bà thông gia, ta nghe nói hôm này con rể về nên tới thăm.

Trúc Lan nói thản nhiên:

- Không khéo rồi, bọn chúng có việc nên vội quay về Xuyên Châu, mới đi chưa bao lâu đâu.

Bộ tưởng cô không biết Phương thị tới vì chuyện gì à, Phương thị muốn mượn cớ Chu lão nhị và Triệu thị ở nhà để nhắc tới chuyện học viện chứ gì.

Nụ cười của Phương thị cứng lại, mấy tháng nay, thị tìm rất nhiều người viết thư cho nữ nhi, hi vọng nữ nhi có thể nói đỡ mấy câu dễ nghe để tìm một học viện tốt cho nhi tử. Kết quả gửi mười lá thư thì mới có một lá trả lời, nhưng toàn là khuyên thị hãy tìm một trường tư thục tốt đi. Thị tính hôm nay chặn người lại, ai ngờ hai người họ mới ở một ngày đã đi rồi, thị cảm thấy là Chu lão nhị đang trốn mình. Phương thị siết chặt khăn tay, đúng là con rể không đáng tin chút nào, vẫn phải dựa vào nhi tử thôi.

Trúc Lan thưởng thức cảnh Phương thị thay đổi biểu cảm trên mặt rồi nói:

- Bà thông gia, còn chuyện gì nữa không?

Trong lòng Phương thị biết rõ, bà thông gia càng ngày càng không thích thị, trên mặt bà thông gia có nụ cười nhưng ánh mắt thì lạnh lùng, nếu không phải vì nhi tử thì thị không dám tùy tiện tới cửa:

- Không, không còn gì nữa, ta xin phép về trước.

Trúc Lan ra hiệu cho Liễu Nha tiễn người, rất nhanh Liễu Nha đã trở lại:

- Chủ mẫu, ngoài cửa có một vị công tử tới từ Kinh Thành, đây là thư của vị đó, nói rằng ngài xem xong sẽ biết.

Trúc Lan nghĩ lại cẩn thận, công tử ở Kinh Thành? Đặng tú tài không thể xưng là công tử vì con cái cũng lớn rồi, Kinh Thành còn ai nữa nhỉ?