Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 411:



Trúc Lan vừa xé phong thư vừa suy nghĩ lại, cô nghĩ tới Diêu Triết Dư, chắc không thật sự là Diêu Triết Dư đâu nhỉ?!

Sau khi Trúc Lan mở phong thư ra, cô liền chết lặng. Không phải Diêu Triết Dư, mà là một người cô hoàn toàn không ngờ tới: THI KHANH? Lần gần đây nhất cô nghĩ đến Thi Khanh là khi nào vậy? Ô hay, cô quên mất rồi. Nhưng mà vì sao Thi Khanh lại viết thư cho cô, Trúc Lan nhanh chóng đọc thư, sau đó tiếp tục chết lặng. Thi Khanh muốn tới nhà chơi, thư này đúng là nên gửi cho cô, bởi vì nếu như gửi thẳng cho Chu Thư Nhân thì Chu Thư Nhân sẽ vờ như không nhận được thư.

Quản gia bảo là cô xem thư xong sẽ hiểu, thực chất chính là khiến cô tò mò buộc phải mở thư ra xem mà thôi. Cô đã nhìn nhận một cách rõ ràng, lại có kinh nghiệm hồi còn ở thôn Chu gia, một khi cô cho Thi Khanh vào cửa, Chu Thư Nhân muốn tỏ ra không quen biết Thi Khanh là điều không thể. Cô dám khẳng định, mục đích tới đây của Thi Khanh không đơn giản. Có điều Thi Khanh cho rằng cô là phụ nữ bình thường, và sẽ mời hắn vào phủ. Đáng tiếc, cô không phải là đứa chưa trải sự đời.

Đinh quản gia thấy sắc mặt chủ mẫu không tốt, bèn nói:

- Chủ mẫu, vị công tử từ Kinh Thành tới vẫn còn đang đứng ở cửa. Chủ mẫu thấy như thế nào?

Trúc Lan: "..."

Thật sự không hổ danh là người có thể tự thay đổi vận mệnh của mình. Thi Khanh đừng chờ ngoài cửa càng lâu, càng nhiều người biết có một vị công tử tới Chu gia. Trúc Lan có thể khẳng định, chắc chắn Thi Khanh vừa xuống xe ngựa là đứng luôn ở cổng lớn, đúng là cao tay ấn. Trúc Lan không khỏi suy nghĩ, người có mưu mô khó lường như Thi Khanh chắc chắn sẽ không chỉ viết một lá thư cho cô, nói không chừng Chu Thư Nhân cũng nhận được. Vả lại, hai phong thư này đảm bảo khác nhau hoàn toàn.

Trúc Lan đã đoán đúng rồi, Chu Thư Nhân cũng nhận được thư do Thi Khanh viết. Trong thư, Thi Khanh báo trước sẽ đến Chu phủ chào hỏi, và nán lại phủ chờ đến buổi tối Chu Thư Nhân trở về. Có tổng cộng hai trang thư, trang thứ hai Thi Khanh mới nói rằng hắn được lệnh đến đây để bái sư. Chu Thư Nhân rất muốn chửi thề, anh từng suy nghĩ nếu như không có thanh kiếm mang tên Ngô Minh thì Hoàng thượng sẽ chọn người nào. Suy nghĩ đầu tiên của anh chính là Thi Khanh, nhưng anh không ngờ Hoàng thượng lại sai Thi Khanh tới thành Lễ Châu tìm anh bái sư. Má nó, anh nên cảm ơn Hoàng thượng đã để mắt đến anh sao, đây là bảo anh mài dao đúng không!

Chu Thư Nhân hít thở thật sâu mấy nhịp, thật sự cho rằng anh rất dễ bị lừa à? Nếu là mệnh lệnh Hoàng thượng trực tiếp ban xuống, thì Thi Khanh đã không chờ ở Chu phủ sau khi đến thành Lễ Châu rồi, thay vào đó là lập tức tới gặp anh. Rõ ràng đây là một bài toán khó mà Hoàng thượng đặt ra cho Thi Khanh, sẵn tiện thử thách anh luôn.

Ngay sau đó, Chu Thư Nhân gấp phong thư lại. Anh không tức giận, bộ tưởng Trúc Lan không hiểu gì hết hay sao? Thi Khanh muốn vào cửa à, không dễ thế đâu.

*****

Ngoài cửa Chu phủ, Đinh quản gia hồi đáp:

- Chủ mẫu nói rằng trong nhà toàn là nữ quyến thật sự không tiện đãi khách. Nếu như công tử muốn đến chào hỏi, vậy thì chi bằng chờ hôm lão gia được nghỉ lại đến. Còn nếu công tử có chuyện quan trọng thì cứ tới thẳng phủ nha để tìm lão gia.

Thi Khanh còn tưởng đây là biện pháp chắc ăn, nào ngờ thất bại, nhưng hắn vẫn giữ nụ cười:

- Được, vậy thì hôm khác ta sẽ quay lại.

Nói xong, gã đầy tớ bên cạnh Thi Khanh đưa cho Đinh quản gia một chiếc túi tiền căng phồng. Đinh quản gia sờ thử, bên trong là một bén bạc. Vị công tử này thật là hào phóng.

Thi Khanh sẽ không ăn vạ ở cửa, bởi vì điều đó chỉ càng cho thấy hắn vô dụng hơn mà thôi. Chắc chắn Hoàng thượng có phải người đi theo hắn, hắn muốn được sống đàng hoàng, và muốn trở thành thanh kiếm trong tay Hoàng thượng thì hắn phải chứng minh được năng lực của bản thân. Thi Khanh trở lại xe ngựa, hai tay siết chặt cây quạt. Những năm gần đây, hắn có cơ hội được thi khoa cử, nhưng dù sao Hoàng thượng cũng chưa từng triệu kiến hắn. Ban đầu Thi gia phản bội chủ tử, hắn đi theo phe Hoàng thượng, trong Kinh Thành không ai dám làm khó dễ Thi gia. Thế nhưng lâu dần dường như Hoàng thượng đã quên mất Thi gia rồi, chủ tử trước kia bắt đầu hay gây rắc rối cho Thi gia, chẳng qua còn ở Kinh Thành cho nên vẫn còn kiêng dè Hoàng thượng và không dám làm quá trớn.

Cuộc sống của hắn không mấy suôn sẻ, không mời được thầy, không tìm được sư phụ giỏi, cho dù có ném nhiều bạc hơn nữa cũng không mời được. Thậm chí là đi mua sách, còn chẳng có ai bán nữa. Lần này có thể thi đỗ tú tài là vì tất cả câu hỏi nằm trong vốn liếng mà hắn tích lũy trước kia. Hắn muốn đi thẳng một mạch rất khó, bởi vì tri thức bản thân không đủ.

Trong ba năm qua đã xảy ra rất nhiều chuyện. Bởi vì phụ thân của hắn dâng hiến gia sản, sau đó lo lắng Thi gia sẽ bị trả thù và đứt đi gốc rễ nên vừa đổ bệnh là không tài nào gượng dậy nổi nữa. Thời điểm hắn chưa hoàn toàn nắm được Thi gia, mẹ cả đã hạ độc hắn, à không, phải là hạ độc cả nhà. Cuối cùng mẹ cả ngã xuống nhanh nhất, đang nằm liệt giường, trái lại hắn mạng lớn không sao cả. Mà nói là mạng lớn cũng sai nốt, chính xác là hắn được cứu trị kịp thời. Lúc đó hắn biết, Hoàng thượng có để ý đến hắn. Vì sao cứu cả mẹ cả, chẳng qua là không hy vọng hắn không thể thi đồng sinh thôi. Cho nên hắn cứ một mực nhẫn nhịn mỗi lần bị làm khó dễ, chỉ để có được cơ hội. Hai tháng trước, cơ hội xuất hiện. Không ngờ yêu cầu hắn tới Lễ Châu bái sư, Liễu công công nói Hoàng thượng đã chọn cho hắn một người thầy tốt, còn chuyện có bái sư được hay không hoàn toàn dựa vào bản lĩnh của hắn.

Chu Thư Nhân - Chu đại nhân, hắn quá quen thuộc. Lúc trước ở thôn Chu gia, là nhà nông kiêm học trò. Hắn chưa bao giờ để họ vào mắt, cho dù Vương Như cực kỳ để ý bọn họ, hắn cũng chẳng thấy có gì hơn người. Bây giờ xem ra, hắn đúng là còn trẻ người non dạ. Những năm gần đây, có thể nói là không ai không biết Chu đại nhân. Rất nhiều người đọc sách đều hết sức sùng bái Chu đại nhân, người đọc sách ở Bình Châu thậm chí còn thấy kiêu ngạo bởi vì Bình Châu sản sinh ra một Chu đại nhân.

Thi Khanh nhắm mắt, hắn từng phải bội chủ tử, hắn quá tự cao tự đại, còn là con nhà thương nhân. Nếu như không phải Hoàng thượng khai ân, thì hắn đã không có cơ hội tham gia khoa cử này rồi. Với thân phận của hắn, cho dù Hoàng thượng có muốn tìm thấy ở ngay Kinh Thành cho hắn, một số gia tộc trâm anh thế phiệt cũng sẽ không nhận hắn. Vì vậy, hắn buộc phải bái được thầy. Đây là người thầy do Hoàng thượng tìm cho hắn, không đơn giản là thử thách của Hoàng thượng, mà hắn cũng rất cần một người thầy có thể dạy dỗ hắn.

*****

Nha môn

Chu Thư Nhân biết được Thi Khanh không được vào phủ và đã đi rồi, anh cong khoe môi. Hậu quả của việc coi thường phụ nữ đó, vợ anh ghê gớm quá chừng.

Buổi tối, Chu Thư Nhân ăn cơm chiều rồi mới trở về. Lúc Chu Thư Nhân về tới nhà thì Trúc Lan đã thay quần áo xong và đang cầm kim chỉ thêu túi tiền. Cô thêu nó cho Chu Thư Nhân, vì Chu Thư Nhân muốn cái gì cũng phải có đôi có cặp với Trúc Lan. Túi tiền này, thắt lưng này,... giống của Trúc Lan mới được.

Chu Thư Nhân rửa mặt xong quay trở lại là chuyện của nửa canh giờ sau rồi. Trúc Lan thả kim chỉ xuống, khẽ ngáp một cái rồi chuẩn bị đi nghỉ ngơi. Chu Thư Nhân ngồi trên giường đất, chầm chậm đỡ đầu Trúc Lan:

- Dạo này bận lắm hay sao?

Chu Thư Nhân vừa mới rửa tay và rửa mặt, bây giờ đang là mùa thu, nhiệt độ không khí thường giảm xuống vào ban đêm, làm cho tay Chu Thư Nhân cũng hơi lạnh. Trúc Lan lấy lại tinh thần, nói:

- Cũng không bận lắm, Lão đại đã về, giao cho Lão đại thu hoạch vụ thu và vườn trái cây. Từ sau khi giao cho con gái quán xuyến trong nhà, em cũng không phải lo lắng gì cả, hình như dạo này rất rảnh.

Rảnh rỗi tới nỗi Trúc Lan phải ngồi thêu thùa may vá để giết thời gian.

Chu Thư Nhân tìm lý do cho Trúc Lan:

- Xem ra là do mùa xuân thiếu ngủ nên mùa thu mệt mỏi rồi.

Trúc Lan cười nói:

- Sau khi vào thu, đúng là ngủ không đủ giấc. Phải rồi, hôm nay anh không về ăn cơm chiều là vì trốn Thi Khanh đấy à?

Chu Thư Nhân hừ một tiếng, đáp:

- Thi Khanh còn chưa ghê gớm tới mức khiến anh phải trốn. Bởi vì hôm nay đã tu sửa xong đê điều, Trần đại nhân cảm thấy cần phải ăn mừng cho nên cùng nhau đi ăn.

Trúc Lan nghĩ đến Hà đại nhân, không khỏi cảm thấy vui vẻ:

- Anh thường đi ra đê đập theo dõi tiến độ, Trần đại nhân và Hà đại nhân không thể chỉ ru rú trong nha môn. Đã lâu không nhìn thấy Hà đại nhân, chắc là lại đen nhẻm rồi.

Đã vậy nương tử Miêu thị của Hà đại nhân còn thích màu sắc rực rỡ, Trúc Lan tưởng tượng tới đó là lại muốn cười.

Chu Thư Nhân cũng cười, Hà đại nhân đen, giận hay không thì mặt vẫn đen đến cả anh cũng không biết được có đang giận gì hay không.

- Đúng là đen hơn rất nhiều.