Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 412: Không Dễ Thu Phục



Trúc Lan cười đủ rồi hỏi:

- Thi Khanh tới đây làm gì? Trước tiên hắn lợi dụng sự tò mò của em, sau đó viết thư nói rằng muốn tới thăm hỏi, em cảm thấy không dễ từ chối.

Chu Thư Nhân nói cho Trúc Lan nghe về lá thư Thi Khanh gửi anh, Trúc Lan cau mày:

- Kinh Thành có rất nhiều người có thể làm thầy của Thi Khanh mà, sao Hoàng thượng lại bảo Thi Khanh tới bái anh làm thầy thế nhỉ?

Trúc Lan nói xong lập tức ngộ ra, nói:

- Xem em hỏi ngu chưa kìa, thân phận của Thi Khanh và những gì hắn làm khiến không ai ở Kinh Thành sẵn lòng thu nhận Thi Khanh. Vả lại Hoàng thượng cũng không muốn ai biết ngài bồi dưỡng Thi Khanh, cho nên càng không thể tìm sư phụ cho Thi Khanh ở Kinh Thành. Người có năng lực và mưu kế được Hoàng thượng tán thành, vả lại không ở Kinh Thành, chỉ có anh thôi.

Chu Thư Nhân tiếp lời Trúc Lan:

- Quan trọng nhất là, chúng ta và Thi Khanh cùng xuất thân từ Bình Châu. Thi Khanh quen biết chúng ta, hồi ở Kinh Thành, sau khi anh đậu Bảng Nhãn, Thi Khanh còn tặng quà chúc mừng. Hoàng thượng biết hết mấy chuyện này mà, cho nên Thi Khanh tới đây bái anh làm thầy sẽ càng danh chính ngôn thuận hơn.

Trúc Lan híp mắt, nói:

- Hoàng thượng thả lưới rộng nhỉ, ngài cho Thi Khanh một bài toán khó, lại chèn ép đề tôi luyện Ngô Minh. Ngài muốn cả hai thanh kiếm ở đây hay là chỉ muốn một thanh? Em cảm thấy Hoàng thượng coi trọng Thi Khanh hơn á.

Chu Thư Nhân nói đầy ẩn ý:

- Thi Khanh xuất thân từ nhà thương nhân, hắn và Hoàng thượng đã từng làm ăn với nhau, theo như tính tình của Hoàng thượng thì mấy năm nay chắc chắn sẽ thẳng tay mài giũa Thi Khanh. Thi Khanh chỉ có thể dựa dẫm vào Hoàng thượng, Hoàng thượng đúng là coi trọng Thi Khanh hơn.

Đồi lại là anh, anh cũng xem trọng Thi Khanh hơn. Thi Khanh không có huynh đệ, có lẽ phụ thân cũng hận Thi Khanh muốn chết. Thi Khanh chỉ có một mình không có bất kỳ điểm yếu nào cả, người như Thi Khanh lại đủ tàn nhẫn, nếu như mài giũa đúng cách thì hắn chính là vũ khí giết người sắc bén. Có điều Chu Thư Nhân không vui, anh hoàn toàn không muốn dính dáng tới Thi Khanh. Rõ ràng Thi Khanh không có kết cục tốt, vả lại anh đã kéo Ngô Minh ra, hơn 80% là Thi Khanh sẽ đi vào kết cục không tốt của Ngô Minh. Nếu Hoàng thượng tội nghiệp Thi Khanh, biết đâu sẽ cho Thi Khanh một con đường lui. Thế nhưng Thi Khanh phạm phải điều cấm, từ trước tới giờ Hoàng thượng cùng chưa bao giờ tin tưởng Thi Khanh, ngài chỉ mài giũa Thi Khanh mà thôi. Kết cục của Thi Khanh như thế nào, còn phải xem ở bản thân Thi Khanh.

Thi Khanh nhìn Chu Thư Nhân, hỏi:

- Suy nghĩ gì vậy, sắc mặt của anh không tốt cho lắm.

Chu Thư Nhân nói ra những điều mình nghĩ cho Trúc Lan nghe:

- Tốt nhất là anh sẽ viết cho Ngô Minh một phong thư, kể chuyện của Thi Khanh ra, Ngô Minh mới có thể nhìn rõ ràng hơn chút. Hoàng thượng sẽ không làm chuyện coi trọng Thi Khanh mà lại bỏ bê Ngô Minh, chẳng ai chê bai trong tay có ít vũ khí cả, huống chi vị Hoàng thượng này của chúng ta đang rất nóng lòng muốn thâu tóm quyền lực.

Trúc Lan há miệng định nói, đối với Thi Khanh, Thi Khanh không thích nhưng cũng không quá phản cảm. Mỗi người đứng ở vị trí khác nhau, xuất thân khác nhau, hiển nhiên hành vi và tính cách sẽ không giống nhau. Thi Khanh là con vợ lẽ, hắn không mưu tính thì hắn sẽ chết, hắn lợi dụng Vương Như chẳng qua là bản năng sinh tồn của hắn. Có điều bây giờ lại dính dáng tới bọn họ, Trúc Lan thở dài:

- Ai có mà dè, vòng tới vòng lui, cuối cùng Thi Khanh vẫn dính dáng tới chúng ta, đúng là thần kỳ.

Chu Thư Nhân cũng thấy thần kỳ, nói:

- Cho nên mới là thế giới chân thật, chứ không phải là tiểu thuyết. Vận mệnh của mỗi người đã thay đổi, không có cách nào đoán được những gì sắp sửa xảy ra. Bây giờ anh đang đau đầu tới muốn chửi bậy, đúng là Hoàng thượng đưa cho Thi Khanh một bài toán khó, nhưng cũng đang dò xét anh.

Trúc Lan lập tức tìm ra được mối liên hệ:

- Anh quá có uy tín ở khu này, cho nên mượn chuyện này để thử anh. Nếu anh dứt khoát từ chối Thi Khanh thì Hoàng thượng sẽ cảm thấy anh quá ngông cuồng, còn nếu anh trực tiếp nhận hắn, Hoàng thượng lại nghĩ tâm tư của anh sâu không lường được, ngài đoán không được con người anh nên sẽ kiêng dè anh.

Chu Thư Nhân hôn Trúc Lan một cái, nói:

- Vợ anh thông minh.

Trúc Lan cảm thấy Chu Thư Nhân làm quan thật khổ, nói:

- Bây giờ không những anh phải nhận Thi Khanh, mà còn phải nắm cho có chừng mực.

Chu Thư Nhân thở dài, đáp:

- Nên anh mới nói anh đau đầu đó, vả lại… Hoàng thượng cũng không còn trẻ trung gì, hầu hết quyền lợi trên triều đều nằm trong tay nhà mẹ của các vị hoàng tử cả, đâm ra Hoàng thượng không thể tránh khỏi đa nghi.

Trúc Lan hiểu rõ, Chu Thư Nhân quá có uy tín, bây giờ thành Lễ Châu giống như một miếng thịt ngon. Hiện tại, thành lễ châu có đến mấy hạng mục có thể góp thu nhập từ thuế, không chỉ trông chờ vào việc đánh thuế bá tánh và một số thương nhân, năm nay có thêm rất nhiều hầm băng và xây dựng được khu giao dịch, tính riêng hai hạng mục này đã có thu nhập rất cao rồi.

Nước đá cực kỳ có giá vào mùa hè ở cổ đại, còn rất hiếm thấy, tiền thuê cũng sẽ không ít. Vì sao Chu Thư Nhân muốn đào hầm băng ngay sau năm mới, còn không phải là tranh thủ tích trữ băng trong hầm trước khi băng tan hay sao. Mặc dù băng của mỗi hầm băng không đầy, nhưng vẫn có tác dụng đông lạnh. Khoản tiền thuê đó sẽ được sung vào quỹ của nha môn, cộng thêm trong tay bá tánh có chút tiền của, thu nhập từ thuê cũng tăng theo đó. Tuy thành Lễ Châu còn chưa sánh bằng một số châu thành ở Giang Nam, song hoàn toàn có thể nằm trong nhóm hạng đầu, do có nhiều chỗ bòn rút.

Trúc Lan ngáp một cái rồi dựa vào Chu Thư Nhân, nói:

- Không có ý gì đâu nhưng mà nhà ngoại của mấy vị hoàng tử gây ra quá nhiều động tĩnh, không chịu yên thân chút nào.

Chu Thư Nhân không nói với Trúc Lan chuyện này là vì sợ rằng Trúc Lan sẽ lo. Anh đã từng tiếp xúc với nhà ngoại của mấy vị hoàng tử rồi, tâm phúc của Hoàng thượng như anh lộ ra trước mặt người ta, bây giờ ai cũng muốn lợi dụng anh. May nhờ hành động thần thánh của anh, những con người đó sợ anh không ra bài theo lẽ thường, thành ra vẫn luôn chỉ dùng lời nói hòng thu phục anh.

Chu Thư Nhân thầm nghĩ, thành Lễ Châu là khoảng thời gian yên ổn cuối cùng. Một khi rời khỏi Lễ Châu, ôi chao, cuộc sống sau này chắc chắn sẽ tưng bừng lắm. Chu Thư Nhân cúi đầu thì thấy Trúc Lan đã ngủ trong lòng anh rồi, Chu Thư Nhân cau mày, dạo này Trúc Lan hay đi ngủ sớm ghê.