Sáng nay Trúc Lan dậy hơi muộn, Chu Thư Nhân đã rửa mặt và thay quần áo rồi. Trúc Lan vừa dậy đã thấy Chu Thư Nhân ngồi ở trên ghế ngắm cô, hôm nay tinh thần của cô không tệ, bèn chạm lên mặt:
- Em có chỗ nào không ổn sao?
Chu Thư Nhân nhìn kỹ Trúc Lan, sắc mặt Trúc Lan hồng hào, ánh mắt có thần. Nhớ lại tối qua Trúc Lan ngủ rất ngon giấc, anh cũng bớt lo:
- Không có gì, anh thấy dạo này khí sắc của em không tệ.
Trúc Lan cười nói:
- Em cũng thấy vậy, có lẽ là dạo này được nghỉ ngơi tốt.
Chu Thư Nhân còn định bận bịu chuyện đê đập xong sẽ dẫn Trúc Lan đi dạo xung quanh, bây giờ có thêm một tên Thi Khanh buộc anh phải suy nghĩ xem nên làm thế nào để khiến Hoàng thượng hài lòng. Chu Thư Nhân nhịn không được mà sờ lên mái đầu, anh cảm thấy mấy năm nay tình trạng rụng tóc của mình càng trở nên nghiêm trọng hơn.
Chu Thư Nhân đến nha môn không bao lâu, Thi Khanh đã tự mò tới. Chu Thư Nhân để kệ Thi Khanh một lúc, mới đi ra sảnh ngoài gặp Thi Khanh.
Thi Khanh ăn mặc rất khác trước kia, ngày xưa trông hắn y như công tử của nhà quyền quý, bây giờ khiêm tốn hơn nhiều. Hắn ăn mặc đơn giản và mộc mạc, thứ duy nhất có thể mang đến khác biệt là ngọc bội trên người.
Chu Thư Nhân đánh giá Thi Khanh, Thi Khanh cũng đang thăm dò Chu đại nhân. Trước kia hắn chưa từng để ý đến Chu đại nhân này, thành ra ký ức đã sớm mờ nhạt. Lần này gặp lại, Chu đại nhân đã để lại ấn tượng sâu sắc trong hắn. Chu đại nhân mặc quan phục vào ít khi nói cười, mặc dù trong mắt không có khinh thường, nhưng rất lạnh nhạt. Chu đại nhân hững hờ nhìn hắn, khiến hắn càng áp lực hơn gấp bội. Đây là uy nghiêm của người làm quan, lòng hắn như có ngọn lửa cháy bùng.
Thi Khanh cung kính đứng dậy chào hỏi:
- Học trò Thi Khanh ra mắt Chu đại nhân.
Chu Thư Nhân chỉ “ừ” một tiếng, nói:
- Mời Thi công tử ngồi.
Thi Khanh ngậm ngùi, người mà trước kia hắn không thèm ghé mắt nhìn, chớp mắt một cái, không những hắn phải cung kính mà còn đang muốn lấy lòng. Thi Khanh tiếp tục cung kính:
- Học trò và Chu đại nhân cùng xuất thân từ Bình Châu, năm nay thi đồng sinh được hạng năm. Học trò xuất thân từ Bình Châu, trong lòng ngưỡng mộ và rất kính trọng Chu đại nhân cho nên mới mặt dày tìm tới đây xin được bái sư.
Thi Khanh nghĩ đến thành tích thi phủ, cười nhạo trong lòng. Lẽ ra hắn đã có thể vào ba hạng đầu, đơn giản là vì hắn được sinh ra trong nhà thương nhân, cho nên thành tích chỉ có thể đứng thứ năm. Nếu không phải hắn chịu chi tiền thì e rằng hạng năm cũng không giữ được.
Chu Thư Nhân cân nhắc rồi nói:
- Mặc dù ta đã có tuổi, nhưng chưa tới mức hồ đồ. Hôm qua Thi công tử không có viết vậy trong thư.
Hôm qua Thi Khanh suy nghĩ cả đêm, cảm thấy nên thẳng thắng và chân thành tốt hơn. hắn càng toan tính càng khiến người ta chán ghét. Hắn không hiểu được Hoàng thượng, chỉ từng nhìn thấy một mặt của Hoàng thượng mà thôi. Đối với tâm phúc của Hoàng thượng - Chu đại nhân, hắn cũng không hiểu bao nhiêu, thế nhưng hắn biết, giữa hắn và Chu đại nhân thì hắn không là cái thá gì trong lòng Hoàng thượng cả.
Thi Khanh vẫn giữ nguyên thế khom người, nói:
- Kính mong đại nhân sẽ không so đo với học trò, học trò cũng có nỗi khổ…
Chu Thư Nhân híp mắt, Thi Khanh phản ứng nhanh nhạy, gần như đã kể ra hết những gì xảy ra lúc ở Kinh Thành, còn loáng thoáng nói Hoàng thượng cho hắn một bài toán khó. Tỏ ra đầy đủ thành khẩn và thẳng thắng với anh, mà cũng đá bài toán khó này qua cho anh. Chu Thư Nhân nói:
- Ngươi rất thông minh.
Thi Khanh cúi đầu, hắn không thông minh không được, không thông minh thì đã chết đi từ đời nào rồi.
- Mong rằng Chu đại nhân có thể nhận lấy học trò.
Chu Thư Nhân sẽ không thu nhận Thi Khanh một cách đơn giản như vậy, đôi lúc anh cảm thấy bản thân mình cũng rất ấm ức, mặc dù suốt hai năm qua ở thành Lễ Châu gần như chỉ có anh khiến người ta phải ấm ức thôi, thế nhưng đứng trước hoàng quyền tuyệt đối thì anh vẫn không thể cãi lời Hoàng thượng. Khó khăn lắm mới có một chút tiếng nói, song còn chưa đủ chống lại quyền thế của nhóm quý tộc trong kinh. Bây giờ người ta tôn xưng anh là Chu đại nhân, ngoài bá tánh ra, quý nhân Kinh Thành còn hơi khách khí với anh là do Hoàng thượng cho anh. Một khi không có ân sủng của Hoàng thượng thì kết cục của anh cũng chẳng ra làm sao cả.