Cho nên cần có ân sủng của Hoàng thượng, cũng cần phải nắm bắt cơ hội giành lấy nhiều quyền lợi hơn. Chỉ cần bản thân đủ mạnh, mới có thể bớt được vài phần ấm ức và tồn tại thoải mái một chút. Chu Thư Nhân vuốt râu, anh nheo mắt lại, Ngô Minh là đường lui mà anh chuẩn bị cho mình, thanh kiếm tự dâng tới cửa thế này, mài tốt không những dành cho Hoàng thượng, mà còn là đồng minh anh cần. Nhất là nhìn thấy bản thân sắp sửa nhảy vào vòng xoáy, ngoài ân sủng của Hoàng thượng ra, lợi thế của anh quá ít. Giang Minh - tỷ phu của Xương Liêm muốn được thăng tiến là chuyện của vài năm sau đó, nếu không gặp may thì chính Giang Minh cũng sẽ gặp phải khó khăn. Chu Thư Nhân không thể trông chờ vào Giang Minh được.
Chu Thư Nhân không bảo Thi Khanh đứng lên, cứ nhìn Thi Khanh toan tính như vậy. Anh không cần bắt lấy thanh kiếm này, chỉ cần lợi dụng là được. Chu Thư Nhân nghĩ xong còn thấy nhiệt huyết dâng trào, anh đang nẫng tay trên của Hoàng thượng đấy.
Thi Khanh thấy hơi mỏi eo, hai chân tê rần. Hắn đã quen với tư thế khom lưng kiểu này rồi, nhưng cho tới bây giờ cũng chưa từng đứng lâu như vậy. Có điều hắn không tức giận, hắn không có quyền tức giận.
Chu Thư Nhân tính thời gian từng chút một, anh muốn xem thử giới hạn của Thi Khanh là ở đâu. Xương Liêm cũng đã từng rèn luyện tư thế này nhưng so với Thi Khanh thì Xương Liêm chẳng là cái thá gì cả. Mười lăm phút rồi, Thi Khanh vẫn không nao núng chút nào. Thêm mười lăm phút, hai chân Thi Khanh chưa từng loạng choạng. Nhìn là biết ngay Thi Khanh mới thật sự từng luyện tập, người này tương đối hà khắc với bản thân mình.
Chu Thư Nhân lên tiếng:
- Đứng lên đi.
Trong miệng Thi Khanh đã bắt đầu rỉ máu, hắn lại tự cắn bản thân một cái thật mạnh rồi mới chậm rãi đứng thẳng người lên:
- Đa tạ đại nhân.
Chu Thư Nhân quan sát sắc mặt Thi Khanh, sắc mặt tái nhợt, nhưng nhịp thở thì khôi phục nhanh chóng. Chu Thư Nhân híp mắt nói:
- Thành thật mà nói, ta cũng không thích ngươi.
Ánh mắt Thi Khanh dao động, Chu đại nhân đúng là thẳng thắn. Chính xác, bây giờ không ai thích hắn.
Chu Thư Nhân suy tư nói tiếp:
- Không muốn biết vì sao à?
Thi Khanh mím môi, đáp:
- Học trò đã biết.
Chu Thư Nhân: - Không, ngươi không biết đâu. Ta không thích ngươi bởi vì ngươi là một người tàn nhẫn, ai biết ngày sau ngươi có dùng sự tàn nhẫn này lên người ta không.
Thi Khanh sửng sốt, muốn hắn thề sao? Thế nhưng hắn chẳng có quyền thề thốt, hiện tại hắn không có một chút quyền lợi nào cả. Thi Khanh ngậm chặt miệng mình.
Chu Thư Nhân đứng dậy, anh không cho rằng có thể cậy được điều gì từ miệng Thi Khanh. Có điều, Chu Thư Nhân híp mắt tỏ vẻ không vội:
- Ngày mai sắp xếp xong, ta cho ngươi thời gian là bảy ngày, để ngươi đi hết một vòng toàn bộ Lễ Châu. Nhớ kỹ, chỉ có bảy ngày thôi đấy.
Thi Khanh biết đây là thử thách, hắn cau mày muốn hỏi Chu đại nhân cho hắn bảy ngày để xem thứ gì? Tuy nhiên hắn không thể hỏi, đầu óc có chút mông lung, mà Chu đại nhân thì đã đi rồi.
Chu Thư Nhân vừa ra ngoài đã đụng trúng Hà đại nhân, Hà đại nhân tươi cười:
- Đại nhân, dừng lại nói chuyện một chút.
Chu Thư Nhân mỉm cười, gật đầu: - Được.
Hà đại nhân là người sáng suốt, tuổi cũng còn trẻ. Chu Thư Nhân quan sát Hà đại nhân suốt hai năm qua, Hà đại nhân cố ý dựa vào bản thân tự lập chứ không ỷ lại vào nhà nhạc phụ. Anh đã từng thử thu phục, xem ra, hôm nay Hà đại nhân đã hạ quyết tâm.
Buổi tối, Trúc Lan nhìn một cái là biết tâm trạng của Chu Thư Nhân không tệ:
- Giải quyết xong hết rồi à?
Chu Thư Nhân cười, đáp:
- Cũng gần như thế.
Trúc Lan ngáp, Chu Thư Nhân cau mày tỏ vẻ vô cùng lo lắng:
- Giờ này còn chưa ăn cơm tối mà, sao đã mệt rồi? Ngày mai mời đại phu tới khám đi!
Trúc Lan cũng thấy dạo này cô thường buồn ngủ, đáp:
- Ừm, hôm nay muộn quá, ngày mai mời Trương đại phu đến xem.
Chu Thư Nhân mà khóc nói tới thì Trúc Lan thật sự không cảm thấy mình có chỗ nào không ổn. Cô không cho rằng bản thân sinh bệnh, hôm nay ăn uống rất ngon miệng mà. Buổi trưa có món bánh bao, một mình cô ăn hết ba cái bánh bao đấy.