Sáng sớm hôm sau, Chu Thư Nhân dậy từ lúc trời còn chưa sáng. Tối qua anh không ngủ được cả đêm, trong lòng toàn là lo lắng. Bởi vì trước khi đi ngủ anh đã nghĩ tới một trường hợp có thể xảy ra, chờ Trúc Lan ngủ say, anh bèn ngồi dậy và cứ nhìn Trúc Lan mãi như vậy, cho dù màn đêm đen kịt chẳng nhìn rõ được thứ gì. Có mấy lần anh tính chạm vào bụng Trúc Lan, nhưng mỗi lần đều sợ sệt mà rụt tay lại. Trằn trọc cả đêm, ánh mắt đờ đẫn, trong mắt chứa đầy tơ máu, ngay cả chòm râu ở cằm cũng dài ra thêm.
Chu Thư Nhân cẩn thận mặc quần áo vào, gọi quản gia tới và kêu đi mời đại phu. Anh phải biết được tin tức chính xác, nếu không anh không có tâm trạng đến nha môn. Được rồi, cho dù biết được tin tức, có lẽ anh cũng không có tâm trạng mà đến nha môn.
Lúc Trúc Lan dậy thì đại phu cũng vừa đến, Trúc Lan thay quần áo và nói với Chu Thư Nhân:
- Sao anh lo lắng dữ vậy, anh nhìn xem em đang rất khỏe còn gì? Em không cảm thấy có chỗ nào không thoải mái.
Hai mắt Chu Thư Nhân nhìn chằm chằm vào bụng Trúc Lan, đôi tay nắm chặt, hồi lâu mới vươn tay ra kéo tay Trúc Lan:
- Đại phu đang chờ bên ngoài, để đại phu khám thử xem.
Chu Thư Nhân không cho Trúc Lan cơ hội phản bác, dứt khoát kéo Trúc Lan đi ra ngoài. Trúc Lan còn chưa rửa mặt cơ mà, người này không chịu chờ dù chỉ là một giây thôi. Có điều nhìn thấy quầng thâm mắt của Chu Thư Nhân, Trúc Lan lại hơi đau lòng, chắc chắn tối qua Chu Thư Nhân không ngủ cả đêm.
Y thuật của Trương đại phu không tệ, mấy năm gần đây nhà Trúc Lan toàn mời Trương đại phu. Trương đại phu bắt mạch, sửng sốt, rồi cẩn thận bắt mạch lại lần nữa. Sau khi chẩn đoán chính xác, ông ấy suy nghĩ không biết nên nói chúc mừng thế nào. Ông ấy từng gặp không ít thai phụ hơn 40 tuổi, nhưng chỉ có một số ít là lạc quan thôi. Đại phu nghĩ đến điều kiện nhà Chu Thư Nhân, khám kỹ thêm một lần cuối, trong lòng đã có tính toán, chăm sóc chu đáo một chút chắc là vẫn được.
- Chúc mừng đại nhân, phu nhân có thai, đã được một tháng rưỡi rồi.
Trúc Lan sửng sốt, từ lúc bước sang mùa thu, thời hạn một năm chẳng còn lại nhiều, cô thật sự đã từ bỏ. Mấy ngày nay cô đã từ từ suy nghĩ thông suốt, không có thì thôi, mặc dù hơi tiếc nhưng vẫn an ủi bản thân được là cuộc đời không có tiếc nuối sẽ không trọn vẹn. Ấy vậy mà bây giờ nói với cô rằng, cô có thai rồi?
Chu Thư Nhân đã có chuẩn bị tâm lý trước, nhưng đầu óc bỗng trống rỗng. Anh sắp làm cha, sức khỏe Trúc Lan có chịu nổi không?
- Đại phu, tình hình sức khỏe của thê tử ta thế nào? Mấy ngày nay vẫn luôn ngủ không đủ giấc.
Trương đại phu đã từng thăm khám đủ loại phản ứng của người mang thai, Trương đại phu nói:
- Trong những năm qua phu nhân luôn luôn bồi bổ cơ thể, sức khỏe của phu nhân không kém. Thích ngủ là một dấu hiệu thường thấy ở người mang thai, có thai phụ sẽ nôn mửa, có thay phụ sẽ biếng ăn, có rất nhiều dấu hiệu của việc mang thai. Đại nhân không cần lo lắng quá mức.
Chu Thư Nhân thờ phào nhẹ nhõm, anh chỉ sợ cơ thể Trúc Lan xảy ra chuyện gì. Anh thậm chí đã nghĩ tới chuyện phá thai, nhưng cũng lo lắng phá thai không tốt cho sức khỏe của cô. Tối qua anh thật sự sợ tới phát điên.
- Không sao thì tốt, không sao thì tốt.
Trương đại phu nhìn Chu đại nhân, nói:
- Lát nữa ta sẽ viết hết những điều thai phụ nên để ý, đại nhân yên tâm.
Chu Thư Nhân biết cả Trúc Lan và đứa trẻ đều đang an toàn, rốt cuộc cũng nở nụ cười:
- Ta sắp được làm cha rồi.
Trương đại phu lén nhìn Chu đại nhân với vẻ kỳ quái. Ông ấy có biết Chu đại nhân có sáu đứa con, sao Chu đại nhân còn nói mình sắp được làm cha thế nhỉ? Chu đại nhân phải nói mình lại được làm cha mới đúng. Sau đó nghĩ lại, chắc là vui tới điên rồi, đây là đứa con tới lúc tuổi già cơ mà.
Trúc Lan hoàn hồn, cô thật sự mang thai rồi, cô sắp làm mẹ rồi ư? Đây là đứa trẻ của cô và Chu Thư Nhân, ý nghĩa rất khác. Trúc Lan mỉm cười ngây ngô, cô nắm chặt tay Chu Thư Nhân, nói:
- Em sắp được làm mẹ rồi.
Chu Thư Nhân: - Đúng vậy, còn anh thì sắp được làm cha.
Liễu Nha chết lặng ngước nhìn trời cao, thị thật sự không cảm nhận được lão gia để ý mấy vị chủ tử trong nhà bao nhiêu. Không ngờ tiểu chủ tử còn chưa chào đời đã được lão gia yêu thích thế này, hoàn toàn không còn giữ được điệu bộ nghiêm túc và sắc sảo giống như trước giờ, còn hưng phấn hơn cả tướng công của thị hồi mới được làm cha lần đầu đấy.
Chu Thư Nhân lấy lại bình tĩnh, tằng hắng một tiếng, ra hiệu cho Liễu Nha dẫn đại phu đi ra ngoài ghi lại những điều cần phải lưu ý. Trúc Lan vội gọi Trương đại phu lại, hỏi:
- Sức khỏe của ta không có vấn đề, vậy đứa trẻ thì sao? Ta có cần uống thuốc dưỡng thai gì không?
Cô đã bước sang tuổi này rồi mà! Nếu như là cơ thể cô ở thời hiện đại, cô thật sự không cần phải lo lắng. Thế nhưng bây giờ không được, cho dù cô cố hết sức điều dưỡng cơ thể suốt bốn năm qua, cô vẫn không yên tâm lắm.
Trương đại phu hiểu được thê tử của Chu đại nhân đang rất căng thẳng, có tuổi rồi mà.
- Tạm thời phu nhân không nên dùng thuốc, đứa trẻ vẫn khỏe, mỗi tháng ta sẽ… không, mỗi nửa tháng ta sẽ tới đây bắt mạch một lần.
Ánh mắt của Chu đại nhân có chút đáng sợ, may mà ông ấy sửa lời kịp thời.
Trúc Lan cũng khá tin tưởng y thuật của Trương đại phu, Lý thị là do một tay Trương đại phu phụ trách, và sức khỏe của Tôn thị cũng là Trương đại phu điều dưỡng.
- Làm phiền Trương đại phu rồi.
Trương đại phu: - Không có việc gì, không có việc gì.
Trong hai năm qua, Chu phủ chỉ mời ông ấy, mang lại không ít người bệnh cho y quán của ông ấy. Nhờ có sự tín nhiệm của nhà Chu đại nhân mà ông ấy mới có tiếng ở thành Lễ Châu.
Chu Thư Nhân vui vẻ cho Trương đại phu không ít tiền thưởng, thậm chí còn vung tay lên, lần đầu tiên anh cực kỳ hào phóng thưởng cho đám nô bộc hai tháng tiền tiêu vặt. Được đó Chu Thư Nhân, còn chưa ăn sáng, các viện đều biết được tin Trúc Lan mang thai.
*****
Chính viện, Trúc Lan cho đám người ở ra ngoài, cô ôm Chu Thư Nhân nói:
- Em sắp được làm mẹ rồi, he he, làm mẹ rồi đó.
Chu Thư Nhân trông thấy Trúc Lan vui vẻ, may mà ông trời giúp họ một tay, nếu không trong lòng Trúc Lan vẫn còn tồn đọng tiếc nuối. Chờ đến khi thật sự già, tiếc nuối trong lòng Trúc Lan sẽ càng lúc càng lan rộng, nhỡ đâu cuối cùng trở thành tâm bệnh thì sao.