Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 416: Có Mục Tiêu Phải Khác Chứ



Chu Thư Nhân chạm lên bụng của Trúc Lan, đứa nhỏ này xuất hiện cũng đúng lúc. Có đứa nhỏ này, Trúc Lan và anh sẽ cố gắng sống, sống càng lâu càng tốt. Bọn họ muốn nhìn thấy đứa trẻ thành gia lập thất hoặc đi lấy chồng, phải làm chỗ dựa cho nó. Cổ đại là thời đại nổi bật cho những trường hợp đời cha phấn đấu - đời con hưởng phước, chỉ cần nhà mẹ đẻ mạnh thì nhà chồng cũng chỉ có thể đối đãi với con gái anh thật tốt mà thôi. Nếu là con trai, anh sẽ dạy dỗ bằng cả tấm lòng. Đứa trẻ của anh và Trúc Lan nhất định là đứa trẻ tuyệt nhất.

Chu Thư Nhân cảm thấy rất lạ, hoàn toàn không giống trước kia. Trước kia anh làm gì cũng rất tùy tiện, nói thật, anh phấn đấu chẳng qua là vì cuộc sống tốt hơn, sẵn tiện chuẩn bị đường lui cho mấy đứa con ngang xương. Thế nhưng bây giờ, anh nghĩ cả người mình như sống dậy, tràn ngập ý chí chiến đấu. E hèm, có thể thay đổi một số kế hoạch lên sẵn.

Trong phòng chính viện, hai con người sắp làm cha mẹ mỉm cười ngu ngơ, mới có một lúc mà đã bắt đầu thảo luận nên đặt tên gì cho đứa trẻ rồi.

*****

Đại phòng

Lý thị nhận được tin tức, suýt nữa ôm không chắc chắn đứa trẻ trong tay. May mà Quyên Hoa nhanh tay đón lấy, làm đứa nhỏ sợ khóc toáng, Lý thị và Chu lão đại cũng hoàn hồn lại. Lý thị thấy đứa trẻ không sao, đánh mạnh lên tay nàng ta một cái. Nàng ta bị sốc không nhẹ, suýt nữa làm rớt đứa con. Thằng bé cứ khóc mãi thôi, nàng ta phiền lòng ra hiệu cho Quyên Hoa bế thằng bé ra ngoài đi dạo.

Lý thị chờ Quyên Hoa bế đứa trẻ đi, thốt lên:

- TƯỚNG CÔNG, MẸ MANG THAI HẢ?

Chấn động hú hồn, sau đó nàng ta lại nghĩ mang thai mới đúng. Cha mẹ chồng quấn quýt thế kia mà, nàng ta còn tưởng cha mẹ không muốn cho nên nhiều năm như thế mới không có động tĩnh gì. Lý thị nhớ ra Nhị thẩm của mình cũng sinh một đứa vào lúc hơn 40 tuổi, không bị gì hết, trong thôn có không ít trường hợp tương tự rồi, có điều vẫn có một vài người sinh con xong chết luôn.

Lý thị lo lắng, sau đó ngẫm lại Chu gia có mời đại phu đến mà, không thiếu các loại dược liệu quý hiếm, chắc là sẽ không sao đâu.

Chu lão đại ngẩn ngơ nói:

- Chúng ta thật sự sắp có tiểu đệ hoặc tiểu muội rồi.

Nói xong, Chu lão đại cảm thấy ê răng. Hắn bao nhiêu tuổi rồi? Chờ thêm vài năm đến cả đại nhi tử cũng sắp đính ước, thế mà hắn còn được làm huynh. Hay lắm, cha quá sung sức.

Lý thị và Chu lão đại đưa mắt nhìn nhau, hai người thở dài. Ly thở dài bởi vì nàng ta và con trai sẽ bị thất sủng, con trai út và cháu trai cả đều là bảo bối của người già.

*****

Tam phòng

Đổng thị giật giật khóe môi, mẹ chồng mang thai? Lúc mẹ nàng ta sinh nàng ta là hơn 30 tuổi rồi, mẹ chồng lợi hại! Tưởng tượng đến cảnh một năm sau nàng ta sẽ có một người đệ đệ hoặc một người muội muội, nàng ta lại chua xót, nàng ta còn chưa được viên phòng đây.

Xương Liêm cũng nghẹn họng nhìn trời cao, hắn cho rằng theo như mức độ chán ghét bọn họ của cha thì chắc thấy đủ con rồi, nào ngờ, thật sự không đoán trước được.

*****

Tuyết Hàm là con gái, tới tuổi quán xuyến trong nhà thì thôi, nhưng chuyện gì nên hiểu nàng cũng hiểu hết. Tuyết Hàm lo cho sức khỏe của mẹ, nàng vẫn còn nhớ mới mấy năm trước sức khỏe của mẹ không tốt cho lắm.

Lúc ăn cơm sáng, Trúc Lan nhận được ánh mắt quan tâm của tất cả mọi người. Tuy rằng không dám nhìn thẳng, song Trúc Lan có thể cảm nhận được ai ai cũng đang quan sát bụng cô. Lý thị không dám sáp lại gần mẹ chồng nữa, nàng ta đã tăng cân lại, còn tròn trịa hơn trước kia, nàng ta sợ sẽ đụng trúng mẹ chồng. Lý thị không khỏi cách mẹ chồng xa một chút, ánh mắt cha chồng thấy ghê quá chừng, giống như chỉ cần nàng ta dám dựa một cái là lập tức ném nàng ta ra ngoài ngay.

Trúc Lan vẫn còn lâng lâng trong lòng, nhưng thấy đám trẻ đều đang nhìn cô, mặt già của cô không khỏi đỏ lên. Tuổi tâm lý của cô là 30 tuổi, ấy vậy mà cơ thể này đã 40 rồi. Lúc này lại còn mang thai, thật sự là già không nên nết. Trúc Lan nghĩ vậy, tới cả lỗ tai cũng đỏ lựng lên, trên đầu như muốn bốc khói.

Chu Thư Nhân tằng hắng một tiếng, nói:

- Được rồi, ăn cơm cả đi.

Chu Thư Nhân vừa nói dứt lời, người Chu gia cũng không dám nhìn thêm nữa, cúi đầu ăn cơm.

Ăn cơm sáng xong, Chu Thư Nhân bước đi từng bước nhẹ tên, ai cũng nhìn ra tâm trạng của Chu Thư Nhân rất vui. Chu Thư Nhân còn làm ra vẻ chờ mọi người tới hỏi anh. Trần đại nhân không muốn vào tròng, Trần bị Chu đại nhân hại thảm quá nhiều lần rồi. Trong hai năm qua, lâu lâu Chu đại nhân lại lừa lấy không ít sách mà Trần cất giấu. Trần kiên quyết không hỏi, hờ hững đi ra chỗ khác. Thật ra Hà đại nhân muốn hỏi, nhưng những lần trước đó không quá tốt đẹp. Vì sao sắc mặt của Hà không thể đen được, ít nhiều nhờ có Chu đại nhân đấy. Hà đại nhân gật đầu, tỏ vẻ mình còn có chuyện đi gấp.

Chu Thư Nhân: “...”

Không, đừng sợ, hôm nay anh thật sự không muốn gài người nào, anh có chuyện vui thôi mà!

*****

Chu gia

Trúc Lan bảo Liễu Nha tới nhà mẹ đẻ thông báo một tiếng. Trúc Lan nói mà mặt đỏ bừng, cô không biết nhà mẹ đẻ sẽ nghĩ thế nào về cô.

Tuyết Hàm cẩn thận v**t v* bụng cô, nói:

- Mẹ, mẹ thật sự không thấy có chỗ nào không thoải mái sao?

Trúc Lan lắc đầu:

- Không có, mẹ cảm thấy mình rất khỏe. Con nhìn lượng cơm sáng nay mẹ ăn là biết.

Hai chén cháo trắng, một cái bánh bao và một chén canh trứng.

Ngô Ninh xem qua những điều thai phụ cần tránh do đại phu viết, nàng ấy nhìn thấy có cua, bèn hỏi:

- Thẩm thẩm, chúng ta vừa mới ăn cua, thật sự không sao đúng không?

Tuyết Hàm sốt ruột: - Mẹ…

Trúc Lan vuốt bụng, cười nói với Tuyết Hàm rằng:

- Lúc Nhị tẩu con buồn nôn, mẹ cũng thấy buồn nôn theo, sau đó chỉ ăn một chút nên sẽ không có việc gì. Nếu như có thì đã sớm có phản ứng rồi.

Lúc này hai nha đầu Tuyết Hàm và Ngô Ninh mới thoáng yên tâm, Tuyết Hàm cười nói:

- Vậy thì con còn phải cảm ơn Nhị tẩu đấy.

Trúc Lan cong cong khóe môi, đúng là nên cảm ơn Triệu thị nhỉ! Triệu thị và Chu lão nhị chưa từng ngừng nghỉ toan tính:

- Liễu Nha, ngươi bảo Đinh quản gia sắp xếp ai đó đi tới Xuyên Châu báo cho Nhị gia biết tin vui một tiếng đi.

Lúc này hai vợ chồng Nhị phòng nên nghỉ toan tính là vừa, cho dù sinh được đứa trẻ trông giống như cô thì sao? Cô và Chu Thư Nhân đã có đứa con do chính mình sinh ra, được rồi, cho dù không có tự mình sinh ra, cô cũng sẽ không cho phép hai vợ chồng Chu lão nhị trở về chỉ vì đứa bé đâu.