Tuyết Hàm thông minh, lập tức nhận ra Nhị ca đang tính đoán gì trong đầu. Nàng nhìn mẹ cười tủm tỉm, trong lòng tội nghiệp Nhị ca. Ngoan ngoãn thành thật một chút, biểu hiện cho tốt sẽ được trở về sớm thôi, càng tính thì thời gian trở về càng muộn.
Trúc Lan thấy hơi mệt mỏi, bèn tổng cổ hai cô bé đi:
- Hai người các con có muốn đi dạo thì cứ đóng xe ra ngoài đi dạo, còn không muốn đi thì trở về viện đọc sách viết chữ gì đi, ta muốn đi ngủ một lát.
Tuyết Hàm và Ngô Ninh đưa mắt nhìn nhau, rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Về phần Ngọc Sương, Ngọc Sương đâu rồi? Ngọc Sương và Ngọc Lộ đang theo học nữ công với Hạnh Hoa, hai con bé này đã tò mò xong.
Trúc Lan nhanh chóng thiếp đi, ngủ tới giữa trưa, vừa mở mắt ra là thấy mẹ già ngồi bên cạnh mình. Trúc Lan ngồi dậy, hỏi:
- Mẹ, sao mẹ lại đến đây thế?
Tôn thị: - Chuyện lớn như vậy bảo sao mẹ không tự mình đến đây xem một cái chứ.
Trúc Lan đỏ mặt, nói:
- Đây cũng không phải chuyện gì to tát.
Tôn thị trừng mắt, nói:
- Mang thai mà không phải chuyện gì to tát hử? Ta con tưởng đâu các con đã sớm không còn suy nghĩ này nữa, nào ngờ các con lại có con nữa. Tuổi này không nhỏ, mẹ không tới xem thì trong lòng thấy không yên. Con cũng thật là, sức khỏe của con thế nào mà con không biết hay sao? Đừng nghĩ khỏe lên là không sao cả.
Trúc Lan nhìn thấy trên mặt mẹ toàn là lo lắng, vui mừng chẳng có bao nhiêu. Cô cảm nhận được ấm áp trong lòng, thân thiết tựa vào người mẹ:
- Mẹ, đại phu có tới khám rồi, cơ thể của con được điều dưỡng rất tốt cho nên chỉ cần cẩn thận một chút là không thành vấn đề.
Tôn thị thật sự lo lắng, bà cụ mất đi một người cháu rồi, nếu đứa con gái này lại có mệnh hệ gì thì bà và ông nhà không sống nổi nữa. Cũng may sắc mặt con gái hồng hào trông còn rất tốt, hy vọng đứa nhỏ này không hành người ta. Ông trời phù hộ, Phật tổ phù hộ!
Trúc Lan đứng dậy, hỏi:
- Mẹ, cha cũng tới cùng mẹ sao?
Tôn thị “hừ” một tiếng, đáp:
- Tới rồi, vào nhìn con xong thì đi đến vườn trái cây với Xương Lễ rồi.
Nhắc tới vườn trái cây, Tôn thị không khỏi nói:
- Mới mấy ngày trước mẹ cũng có đi tới vườn trái cây của các con, cây táo sáu năm thật sự cho sản lượng rất cao. Năm ngoái không kết quả nhiều, vậy mà năm nay cây sai trĩu quả. Một cây có thể bán được không ít bạc đấy, không giống cây táo bốn năm trong nhà, mặc dù nhiều hơn năm trước nhưng cũng không nhiều hơn bao nhiêu.
Trúc Lan lại không vui lắm, nói:
- Mẹ, năm ngoái ít quả nhưng quả bị sâu cũng ít. Năm nay con có đi ra thăm vườn, rất nhiều quả bị sâu ăn, cả một cái cây mà không được mấy quả tốt.
Nhà vườn được Trúc Lan thuê nghĩ đủ mọi cách, nhưng không hiệu quả cho lắm. Không biết có thuốc trừ sâu nào không, chứ cô nhìn thấy quả hư mà ruột đau như cắt.
Tôn thị thở dài, nói:
- Trái cây trong nhà cũng bị sâu ăn không ít.
Trúc Lan thở dài, nông dân cũng vậy, nhà vườn cũng vậy, thật ra đều không dễ dàng. Nếu không phải giấy quá đắt tiền, cô đã dùng túi giấy bọc toàn bộ quả lại.
Tôn thị vỗ đầu con gái, nói:
- Bây giờ con là người đang mang thai, đừng có lo lắng những chuyện này nữa. Con cũng có mấy đứa con, mẹ thấy mỗi đứa đều có năng lực, con cứ ngoan ngoãn ở nhà dưỡng thai dùm đi.
Trúc Lan bụm trán, mẹ đánh cô thật này! Cô cũng muốn yên ổn dưỡng thai nhưng vẫn không khỏi lo lắng. Năm nay dự định trông cậy vào vườn trái cây, bắt đầu từ đầu năm cho đến nay chi ra không ngừng, khoản thu lớn nhất nằm ở vườn trái cây cả. Ừ nhỉ, còn có khoai lang và khoai tây trồng ở mấy mẫu đất hoang. Những ngày này nên thu hoạch rồi, Trúc Lan trồng hơn 30 mẫu đất.
Buổi trưa, Chu Thư Nhân không chịu được việc không ai hỏi anh, đành phải tự mình khoe ra. Chu Thư Nhân ý nhị nói:
- Sau này có quá nhiều chỗ cần dùng đến bạc!
Tiếc thay, Chu Thư Nhân mở màn kiểu này quá nhiều, mấy vị đại nhân đang ăn cơm chung chỉ muốn ăn nhanh cho xong rồi chuồn.
Chu Thư Nhân: - … Haiz, sang năm lại có thêm một đứa con gái hoặc một đứa con trai rồi.
Trần đại nhân bị sặc, Trần cũng phải đến tuổi tứ tuần mới có đứa con, thế nhưng tiền đề là tiểu thiếp sinh con cho Trần mời hơn 20 tuổi thôi. Chu đại nhân không có tiểu thiếp, nhưng mà nương tử của Chu đại nhân trông còn rất trẻ nhỉ. Không biết nương tử của Chu đại nhân bao nhiêu tuổi rồi.
Hà đại nhân nhanh chóng lấy lại tinh thần:
- Chúc mừng, chúc mừng.
Làm Hà đại nhân sợ chết khiếp, hồi nãy Chu đại nhân nói xong câu đầu, Hà còn cho rằng Chu đại nhân lại nảy ra ý gì nữa rồi.
Chu Thư Nhân nghe được một câu chúc mừng thì thấy hài lòng, cả buổi sáng nay làm anh tức chết.
*****
Buổi tối, quan quyến toàn thành Lễ Châu đều biết Trúc Lan có thai. Sau đó Trúc Lan lại bị người ta ghen ăn tức ở thêm một đợt nữa. Đám phu nhân đó nào có lo lắng sức khỏe của Trúc Lan sẽ ra sao, chỉ biết đố kỵ. Chu đại nhân chỉ có một người vợ thôi, lớn tuổi như vậy mà còn ân ái.
Nương tử Hoa thị của Trần đại nhân thấy thật đau tim, nhất là nghĩ đến tiểu nhi tử của lão gia cũng là do tiểu thiếp sinh, trong lòng càng thêm khó chịu. Thị xoay người đi, không thèm ngó ngàng tới lão gia nữa. Trần đại nhân biết ngay là sẽ như vậy mà, nhưng vẫn phải cắn răng chịu đựng. Nếu không, nương tử sẽ làm ầm lên, tiểu thiếp khóc lóc nỉ non, cuối cùng người đau đầu nhất vẫn là Trần thôi.
Ban đêm, Chu Thư Nhân không dám ôm Trúc Lan ngủ. Anh cẩn thận cầm tay Trúc Lan rồi chìm vào giấc ngủ, Trúc Lan vừa động đậy thì Chu Thư Nhân cũng cảm nhận được và tỉnh lại ngay.
*****
MỚi đó mà đã bảy ngày, Chu Thư Nhân được nghỉ phép. Trong bảy ngày này, Trúc Lan có gặp Hoa thị, Miêu thị và người nhà của các vị quan khác. Người tới không dứt, thời gian nghỉ ngơi của Trúc Lan cũng ít đi. Sau đó Chu Thư Nhân không vui, anh không vui là bắt đầu hành người. Cuối cùng nhóm quan quyến không tới nữa, Trúc Lan thảnh thơi, Chu Thư Nhân mới vui trở lại.
Trúc Lan và Chu Thư Nhân đang định đi dạo trong vườn thì Đinh quản gia chạy tới, nói:
- Chủ mẫu, Ngô tiểu thư té đập đầu rồi.
Trúc Lan sửng sốt: - Té ngã?
Ở nhà sao lại bị té?
Đinh quản gia mấp máy khóe môi, nói:
- Vâng, Ngô tiểu thư ngã từ trên cây xuống.
Trúc Lan: “...”
Cô nghi ngờ lỗ tai mình nghe nhầm, Ngô Ninh ngoan mà, con bé ngoan ngoãn như thế sao lại đi trèo cây trời?
Trúc Lan cũng không rối rắm, vội hỏi:
- Người không sao chứ?
Đinh quản gia tằng hắng một tiếng, đáp:
- Ngô tiểu thư không sao, nhưng mà… nhưng mà…
Trúc Lan: - Ngươi định làm ta lo chết đấy à!