Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 418:



Đinh quản gia cũng không muốn làm chủ mẫu lo lắng, nhưng mà lời này khó nói, nó có liên quan đến danh dự của Ngô tiểu thư.

- Chủ mẫu, người tự ra xem thì hơn.

Trúc Lan nghe vậy lại càng nóng nảy, kéo Chu Thư Nhân:

- Chúng ta đi xem thế nào.

Hai người nhanh chóng đi qua cửa ở vườn qua để đến sân trước, Trúc Lan thật sự muốn biết vì sao Ngô Ninh lại đi trèo cây, mà còn là cây ở ngoài sân trước. Lúc Trúc Lan tới, Tuyết Hàm và Ngô Ninh đang đứng thẫn thờ. Ánh mắt Trúc Lan dừng lại trên cây, thân cây rất cao, vả lại còn rất không dễ trèo lên. Trúc Lan mím môi, Tuyết Hàm và Ngô Ninh vốn dĩ vẫn luôn rất có phép tắc, sân trước là nơi Chu Thư Nhân tiếp khách, vì sao hai con bé này lại tới sân trước leo cây cơ chứ?

Trúc Lan nhìn sang hướng khác, thấy Thi Khanh đang đứng một bên. Quần áo trên người Thi Khanh hơi lộn xộn, hôm qua trời vừa mới mưa, khoảng sân phía trước không được lát gạch toàn bộ, bộ đồ màu sáng của Thi Khanh bị bẩn, còn nhìn thấy được dấu giày của con gái nữa. Trúc Lan cau mày, nói với Đinh quản gia:

- Phòng may vừa mới làm xong quần áo mới mà chưa phát cho các phòng, ngươi lấy quần áo của Tứ gia cho Thi công tử thay. Còn bộ quần áo này của Thi công tử thi mang xuống giặt sạch đi.

Trên mặt Thi Khanh không có bất kỳ cảm xúc dư thừa nào, nhưng trong lòng lại buồn bực. Hắn không phải kiểu người sẽ ra tay cứu người, có điều đang ở Chu phủ, bên cạnh lại không có tôi tớ, hắn đâu thể trơ mắt nhìn khách của Chu phủ té ngã, hắn còn chưa bái sư mà. Hắn thật sự không có ý nghĩa xấu xa, hắn chưa nghĩ tới chuyện thành thân.Tất nhiên, cũng chẳng có ai đồng ý gả con cho hắn, thế nhưng hắn cũng sẽ không hãm hại khách của Chu phủ trong lúc chuẩn bị bái sư. Không sai, đúng là khách của Chu phủ. Trí nhớ của hắn rất tốt, cho dù mấy năm chưa từng nhìn thấy tiểu thư Chu gia, ấy vậy mà hắn vẫn nhận ra được.

Thi Khanh điều chỉnh lại trạng thái, nói:

- Học trò xin phép lui xuống.

Chu Thư Nhân nhìn Thi Khanh, nói:

- Đi thay quần áo trước đi, rồi Đinh quản gia dẫn Thi công tử tới thư phòng.

Đinh quản gia buộc phải nhìn Thi công tử nhiều hơn một lần. Lần đầu, Thi công tử bị nhốt ngoài cửa. Lần này suôn sẻ tiến vào, mà còn được chính lão gia dặn dò từ trước. Bây giờ có thể bước vào thư phòng của lão gia, ông ấy cần khách khí một chút.

- Vâng.

Thi Khanh miên man suy nghĩ, hắn đi lòng vòng trong thành Lễ Châu bảy ngày, không biết lát nữa Chu đại nhân muốn kiểm tra hắn thế nào, trong lòng càng lúc càng thấy không chắc chắn lắm.

Trúc Lan chờ Chu Thư Nhân đi đến thư phòng rồi, cô ấn vào giữa đôi mày, nói:

- Hai đứa các con theo ta về phòng.

Tuyết Hàm cúi đầu, chuyện hôm nay đều do nàng mà ra, hai mắt nàng bỗng đỏ hoe. Ngô Ninh đã bình tĩnh lại, nàng ấy siết chặt khăn tay rồi kéo lấy tay Tuyết Hàm, lí nhí nói:

- Không liên quan gì tới muội, ta không sao rồi.

Tuyết Hàm lắc đầu, nói:

- Là lỗi của muội, muội không nên quá giới hạn, dẫn tỷ đi ra sân trước.

Ngô Ninh nhỏ giọng, nói:

- Muội cũng chỉ muốn giúp ta thôi mà.

Nàng ấy và Tuyết Hàm cùng ăn cùng ở, Tuyết Hàm cảm nhận được trong lòng nàng ấy có khúc mắc, Tuyết Hàm chỉ muốn giúp đỡ nàng ấy thoát khỏi trói buộc cho nên mới đuổi hết người hầu và dẫn nàng ấy đi leo cây. Tuyết Hàm hy vọng nàng ấy có thể khắc phục nỗi sợ của mình, chẳng qua không ngờ hôm nay sẽ có người tới.

Tuyết Hàm cúi đầu, trong lòng chửi rủa Thi công tử. Hôm nay cha được nghỉ phép, sẽ không có ai tới nhà. Hừm, hừm, trước kia cũng có, nhưng mà chỉ cần là ngày nghỉ phép thì cha chưa từng gặp mặt. Từ từ mọi người đều biết, ngày nghỉ đừng hòng nhìn thấy Chu đại nhân. Chính vì biết chắc sẽ không có người nào tới, nàng mới dẫn Ngô Ninh tỷ tỷ ra sân trước. Ai có mà dè trùng hợp đến vậy, vả lại còn là kiểu khách không cần thông báo, bực mình quá đi. Tuyết Hàm lén lúc nhìn mẹ đang đi ở trước, gương mặt đỏ lên. Mấy năm vừa qua, nàng rất khuôn phép, trong giới tiểu thư trong thành Lễ Châu, nàng cũng chưa từng lầm lỗi điều gì. Hôm nay thật sự quá trớn, mà còn ở ngay sân trước và trước mặt người ngoài.

Về tới chính viện, Tuyết Hàm nôn nóng:

- Mẹ, mẹ có phạt con thế nào cũng được, nhưng mà mẹ nhớ nói với cha con một tiếng, tuyệt đối không được để Thi công tử nói bậy nha.

Thanh danh của Ngô Ninh tỷ tỷ vốn đã không tốt, còn truyền ra ngoài chuyện được nam nhân cứu thì Ngô Ninh tỷ tỷ biết phải làm sao bây giờ. Tuyết Hàm sốt ruột muốn rớt nước mắt!

Ngô Ninh mím môi, điều duy nhất khiến nàng ấy âm thầm thấy may chính là nơi này là thành Lễ Châu chứ không phải ở nhà mình, nàng ấy chưa gây thêm rắc rối cho các ca ca. Ngô Ninh lau nước mắt cho Tuyết Hàm, nói:

- Thẩm thẩm, chuyện hôm nay là lỗi của con hết, không liên quan đến Tuyết Hàm muội muội. Con không nên rủ muội muội đi ra sân trước, là do con muốn trèo cây.

Tuyết Hàm sửng sốt, vội vàng phản bác:

- Mẹ, là lỗi của con. Ngô Ninh tỷ tỷ là khách, chính con đã đuổi người hầu đi hết, tất cả là tại con, là con xúi giục tỷ tỷ leo cây.

Ngô Ninh muốn che miệng Tuyết Hàm lại, chuyện này cứ để một mình nàng ấy gánh vác là đủ, ít nhất sẽ không ảnh hưởng đến Tuyết Hàm. Nha đầu chết tiệt sao không hiểu ý gì cả! Nàng ấy không phải người thành Lễ Châu, công tử lúc nãy không biết nàng ấy là ai, nàng ấy chỉ sợ vị công tử đó âm mưu hãm hại Tuyết Hàm mà thôi, nhỡ đâu nói là cứu Tuyết Hàm là coi như tiêu tùng. Từ sau khi nàng ấy chứng kiến lòng người hiểm ác, nàng ấy thật sự rất sợ nam nhân. Cho dù công tử lúc nãy cứu nàng, nàng cũng không tin tưởng lắm.

Trúc Lan nghe hai tỷ muội giành hết trách nhiệm về mình, khuôn mặt nghiêm túc lộ ra ý cười. Cô không sợ Thi Khanh nói bậy, bởi vì Thi Khanh không dám và hắn cũng sẽ không làm như thế. Trái lại, Thi Khanh sẽ càng ngậm chặt miệng hơn, hắn sợ chuyện bị lan truyền ra ngoài khiến Chu gia hiểu lầm là do hắn nói. Bây giờ cả Tuyết Hàm và Ngô Ninh đều nghĩ cho nhau, Trúc Lan vui mừng:

- Được rồi, đừng ôm hết trách nhiệm về mình nữa. Nói xem, vì sao các con phải đi leo cây?

Trong vườn cũng có cây mà, sao cứ phải ra sân trước… à ừ, cây ở trong vườn quá thấp, trèo không thú vị gì cả.

Ngô Ninh giành trả lời trước những chuyện xảy ra, lúc này Ngô Ninh không dám giấu giếm. Mặc dù thời gian không dài, nhưng nàng ấy biết, không có chuyện gì qua mặt được thẩm. Vả lại chuyện hôm nay còn phải trông cậy thẩm thẩm giải quyết.

Trúc Lan nghe hết đầu đuôi câu chuyện, Tuyết Hàm có ts tốt, Ngô Ninh trèo lên trên cây cũng là mong muốn tháo gỡ trói buộc trong lòng. Trúc Lan nhìn Ngô Ninh, tuy mấy ngày nay Ngô Ninh béo lên nhưng còn gầy lắm. Chẳng qua vào thu mặc quần áo dày cho nên trông không tới nỗi mong manh, chứ trên người Ngô Ninh không được bao nhiêu thịt. Trong lòng vẫn còn suy nghĩ chưa thông, cơ thể cũng đừng hòng khá lên.