Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 419: Là Người Thông Minh



Trúc Lan, ngô ninh, chu thư nhân, thi khanh, chu đại nhân, hoàng thượng

Trúc Lan vẫy tay, chờ hai cô bé tới trước mặt mình, cô ôm lấy hai cô bé:

- Các con đều làm rất tốt, được rồi, không cần lo lắng, chuyện hôm nay sẽ không bị truyền ra ngoài đâu. Các con cũng trở về thay quần áo đi, nhìn xem trên người bẩn hết rồi kìa.

Ngô Ninh nắm lấy quần áo thẩm thẩm, lần đầu thẩm ôm nàng ấy, đôi mắt nàng ấy không khỏi đỏ lên. Nàng ấy chào đời không lâu thì cha mẹ đã qua đời, nàng ấy vẫn còn thơ dại, chưa từng cảm nhận cái ôm của mẹ dành cho nàng ấy. Hôm nay thẩm ôm nàng ấy, nàng ấy thấy ấm áp lắm. Nàng ấy nghĩ rằng nếu mẹ con trên đời này, chắc cũng sẽ ôm nàng ấy giống như thế này.

Ngô Ninh cố nhịn không khóc, nói:

- Thẩm thẩm, ta sợ công tử hồi nãy sẽ nói cứu Tuyết Hàm thay vì cứu con, chuyện này có thể làm ảnh hưởng đến thanh danh của Tuyết Hàm.

Trúc Lan cúi đầu nhìn Ngô Ninh, không thể không có lòng phòng bị người, nhưng mới đó mà Ngô Ninh đã nghĩ ra được tình huống xấu nhất. Trúc Lan thương Ngô Ninh làm sao, không biết rốt cuộc đứa nhỏ này đã trải qua những gì, mà có xu hướng nghĩ xấu về tất cả nam nhân.

Trúc Lan thật sự không lo những gì Ngô Ninh suy đoán trở thành sự thật, bởi vì Thi Khanh sẽ không nói ra. Thi Khanh hết sức rõ ràng, nếu hắn muốn có tương lai thì tạm thời không được tính kế Chu gia. Chu gia đang đi từng bước vững vàng, còn Thi Khanh thì chẳng khác nào đi trên sợi dây, bước sai một bước là Thi Khanh sẽ mất mạng. Thi Khanh là người thông minh, cho nên chắc chắn coi chuyện hôm nay như chưa từng xảy ra. Vả lại, hôm nay Thi Khanh cứu người không phải xuất phát từ có lòng tốt, Thi Khanh chỉ không muốn để Chu gia cảm thấy hắn máu lạnh thôi.

Trúc Lan vuốt mặt Ngô Ninh, nói:

- Cứ yên tâm đi, tình huống con nghĩ sẽ không xảy ra. Con cũng yên tâm, Thi không tử không nói bậy đâu. Hôm nay coi như không có xảy ra chuyện gì, các con về thay quần áo đi.

Ngô Ninh nhìn kỹ thẩm thẩm, xác định thẩm thẩm không có lừa mình, nàng ấy như trút được gánh nặng:

- Thẩm thẩm, ta lui xuống trước.

Tuyết Hàm hoàn hồn, tiếp lời:

- Mẹ, con cũng ra ngoài đây ạ.

- Đi đi.

*****

Sảnh trước

Thi Khanh đã thay quần áo xong và đang đứng ở thư phòng, mắt hắn nhìn thẳng, chào hỏi:

- Chu đại nhân.

Chu Thư Nhân thả sách trong tay xuống, nói:

- Hôm nay có gã đầy tớ đụng trúng Thi cổng tử, là do Chu mỗ quản người không nghiêm, để Thi công tử bị thiệt.

Thi Khanh nói theo lời này:

- Đại nhân, một phần cũng do học trò kích động quá không nhìn rõ đường, nhất thời đứng không vững.

Thi Khanh thầm nghĩ, Chu đại nhân không đề cập tới thì hắn cũng sẽ không nói một chữ.

Chu Thư Nhân thích người thông minh, bởi vì từ trước đến giờ người thông minh luôn biết bản thân muốn gì. Chu Thư Nhân nói:

- Ngồi đi.

Thi Khanh cho rằng hôm nay đến đây sẽ làm khó hắn, không ngờ lại cho hắn ngồi một cách dễ dàng thế này. Hắn không cho rằng bởi vì hắn đã cứu người cho nên Chu đại nhân khách khí với mình. Hắn không hiểu nhiều về Chu đại nhân thật, nhưng Chu đại nhân có thể dùng thời gian hai năm ngắn ngủi biến Lễ Châu như củ khoai lang nóng tới bỏng tay thành miếng thịt ngon lành thì cả lòng dạ và thủ đoạn của Chu đại nhân đều rất cao cường. Từ những lời Liễu công công nói với hắn, có thể thấy được Hoàng thượng rất coi trọng Chu đại nhân.

Chu Thư Nhân vuốt râu, anh rất tán thưởng Thi Khanh:

- Nếu ngươi muốn bái ta làm thầy, hôm nay chỉ cần ngươi đưa ra câu trả lời khiến ta hài lòng, thì ta sẽ dạy ngươi.

Tim Thi Khanh như thắt lại, hắn không hào hứng, mà trực giác nói cho hắn biết câu hỏi chắc chắn không hề đơn giản.

- Mời Chu đại nhân hỏi.

Chu Thư Nhân: - Ta đã bảo ngươi lượn lờ ở Lễ Châu, câu hỏi của ta rất đơn giản. Ngươi cảm thấy thành Lễ Châu có chỗ hỏng gì?

Thi Khanh sửng sốt, vấn đề này thật sự nằm ngoài dự kiến của hắn. Hắn từng nghĩ đến đủ loại khảo nghiệm, nhưng lại không ngờ Chu đại nhân bảo hắn tìm ra chỗ hỏng của thành Lễ Châu. Lễ Châu là nơi Chu đại nhân cai trị, cho nên chắc chắn Chu đại nhân đã nhìn thấy chỗ không được. Trong khoảnh khắc đó, Thi Khanh nhanh chóng nhớ lại. Câu hỏi đưa ra thật sự rất khó, hắn thấy Lễ Châu không tệ, còn về mặt trái… trên trán Thi Khanh rịn ra một tầng mồ hôi.

Chu Thư Nhân không vội, anh cho Thi Khanh thời gian suy nghĩ, mình cầm sách lên xem tiếp. Mười lăm phút sau, Thi Khanh đã lên một bản nói nháp trong đầu, tự cổ vũ bản thân và nói:

- Đại nhân.

Chu Thư Nhân đặt sách xuống, hỏi:

- Nghĩ kỹ rồi à?

- Vâng.

- Ngươi cứ nói đi, ta đang nghe đây.

Chu Thư Nhân nhìn Thi Khanh với vẻ hứng thú, mong là không làm cho anh thất vọng.

Thi Khanh có chút căng thẳng, hắn vẫn luôn tiếp xúc với thương nhân, hắn đã quá quen cái chuyện ngươi lừa ta gạt trong giới mua bán, đây là lần đầu hắn được tiếp xúc với việc nhà nước. Thi Khanh hít vào một hơi thật sâu, nói:

- Học trò hiểu biết không nhiều, bởi vì học trò xuất thân từ nhà thương nhân cho nên học trò sẽ nói ra những bất lợi phát sinh từ mặt tiền của. Thu nhập từ thuế của thành Lễ Châu càng ngày càng tăng, Chu đại nhân còn ở đây thì đỡ, một khi Chu đại nhân rời đi, sẽ xảy ra vấn đề liên quan đến tiền bạc.

Thi Khanh không nói quá rõ, hắn biết Chu đại nhân hiểu được ý hắn.

Đúng là Chu Thư Nhân hiểu được ý của Thi Khanh, đây chính là chuyện mà anh đang lo. Có anh canh cửa, mọi người đều rất thành thật. Mặc dù cũng có người tới đút lót, có điều anh ở Lễ Châu, nhận bạc thì nhận chứ không dám làm gì nghiêm trọng. Thế nhưng một khi anh đi…

Địa phương do anh vất vả dựng xây lập tức trở thành mảnh đất cho các thế lực vơ vét của cải, người khổ lụy cuối cùng chỉ có bá tánh mà thôi.

Chu Thư Nhân nhìn Thi Khanh, anh cong khoé môi. Thi Khanh khéo léo nịnh bợ anh là vị quan thanh liêm đây mà.

- Ngươi có nghĩ ra được cách gì không?

Thi Khanh sửng sốt, cách ư, y thử trả lời:

- Giám sát. Nếu như thành lập những người giám sát, thì cho dù có tham ô cũng sẽ không đến nỗi nào.

Chu Thư Nhân suy nghĩ sâu xa, vấn đề vẫn là tầm nhìn. Thi Khanh không có thầy dạy, hắn chỉ nhìn thấy tiền bạc, chứ không có được cái nhìn tổng thể. Giám sát không thích hợp lắm, đối với triều đại vừa mới thành lập, hoàng quyền phân tán, cho nên Hoàng thượng thật sự không dám thực thi. Triệu đại hiện tại đã đi được 15 năm, Hoàng thượng không thể nói chuyện bằng dao như lúc ngài mới lên ngôi. Vả lại ngài cũng không còn trẻ nữa, ngài sợ một ngày đột nhiên qua đời, Thái tử hơn 20 tuổi trẻ người non dạ không thể khống chế đám quan đại thần bịp bợm và cao ngạo. Bây giờ Hoàng thượng không những muốn diệt trừ tận gốc thế lực nhà ngoại hống hách của các vị hoàng tử, mà còn là vì sự luân phiên lâu dài và ổn định của hoàng quyền. Đối phó với một số đại thần không chịu an phận, Hoàng thượng đang chơi một ván cờ, lúc này ngài sẽ không sử dụng giám thị để bứt dây động rừng đâu. Đương kim hoàng thượng không dùng, thế nhưng đời vua kế tiếp thì chưa thể nói trước được điều gì.

Thi Khanh thấy Chu đại nhân không nói gì, trong lòng cảm thấy bất an.

Chu Thư Nhân không trông chờ vào Thi Khanh có thể nhìn thấy rõ ràng, nói:

- Suy nghĩ của ngươi cũng tốt, có điều không đúng thời điểm.

Thi Khanh cúi đầu, đáp:

- Học trò không được dạy bảo cho nên đầu óc thiển cận, kính mong Chu đại nhân hãy dạy bảo học trò.

Lúc nãy suy ngẫm câu hỏi của Chu đại nhân, hắn ý thức sâu sắc rằng tầm nhìn của mình hạn hẹp cỡ nào. Hắn càng nhận ra thầy giỏi khó tìm, hắn không thể để vuột mất cơ hội lần này.