Chu Thư Nhân đứng dậy, nói:
- Nửa canh giờ mỗi tối, sau giờ cơm chiều.
Thi Khanh kích động nói:
- Đồ nhi bái kiến sư phụ.
Chu Thư Nhân kéo Thi Khanh dậy, không cho Thi Khanh chào hỏi, nói:
- Ta chỉ dạy ngươi hai năm, trong vòng hai năm có thể học được bao nhiêu là phụ thuộc vào bản thân ngươi thôi. Về đi.
Thi Khanh sửng sốt:
- Sư phụ, tại sao?
Chu Thư Nhân ý nhị nói:
- Ta chỉ cho phép ngươi gọi ta là tiên sinh thôi, sau này cứ gọi tiên sinh đi.
Nói trắng ra là, Hoàng thượng chỉ hy vọng anh dạy dỗ Thi Khanh, chứ không phải thật sự muốn anh nhận Thi Khanh làm đệ tử.
Thi Khanh nhanh chóng hiểu ra, đúng là Hoàng thượng nói đi bái sư, nhưng bái sư như thế nào thì ngài lại chưa từng nói. Thi Khanh nhìn Chu đại nhân, trong lòng kiên định. Chu đại nhân có thể đoán được ý của Hoàng thượng, có được người thầy như vậy, khiến hắn có thêm niềm tin vào tương lai hơn.
Chu Thư Nhân không giữ Thi Khanh ở lại ăn cơm, mà bảo Đinh quản gia tiễn hắn xuất phủ.
*****
Chính viện
Trúc Lan chờ Chu Thư Nhân mà ngủ quên mất, lúc Chu Thư Nhân trở về đã thấy Trúc Lan ngủ say. Anh cười, rồi nựng khuôn mặt hơi hơi béo lên của cô, sau đó cởi giày rồi lên giường đất nằm theo. Giải quyết xong chuyện Thi Khanh, anh nghĩ Hoàng thượng sẽ hài lòng với quyết định của anh, tinh thần căng thẳng như được thả lỏng, anh ôm Trúc Lan một lúc rồi cũng chìm vào giấc ngủ.
Hôm sau, sau giờ cơm chiều Thi Khanh lập tức tới nhà họ Chu trình diện. Chu Thư Nhân chỉ dạy một mình Thi Khanh, anh không đốt cháy giai đoạn. Xương Liêm cũng vậy, Dung Xuyên cũng vậy, nội dung Chu Thư Nhân dạy Thi Khanh không thích hợp cho bọn họ học cùng.
Chu Thư Nhân không nói với Thi Khanh về tình huống bất lợi của thành Lễ Châu nữa, thay vào đó là viết tấu chương cho Hoàng thượng. Bây giờ thật sự không thích hợp thiết lập hệ thống giám sát, nhưng có thể thường xuyên báo cáo số liệu. Tham ô khó mà không làm giả sổ sách, chỉ cần ghi chép sổ sách rõ ràng minh bạch, cho dù tham ô cũng sẽ không đến nỗi nào. Chu Thư Nhân tập trung nói về những tai họa ngầm mà ngoại tộc có thể mang lại, Lễ Châu là thành trì nằm ở biên quan, Lễ Châu không những giàu có trong mắt bổn triều, cũng là miếng thịt ngon trong mắt ngoại tộc. Bây giờ đánh cho ngoại tộc tan tát, song, Chu Thư Nhân tin chắc không quá vài năm ngoại tộc có thể hồi sức, lúc đó chắc chắn Lễ Châu sẽ là châu thành đầu tiên bị ngoại tộc “ghé thăm”. Vì vậy, phòng thủ ở thành Lễ Châu cực kỳ quan trọng, tiếc là anh không thể tiếp tục ở Lễ Châu chờ đợi. Nếu như cho anh thêm hai năm nữa, anh hoàn toàn có thể xong cả chuyện phòng thủ cho thành Lễ Châu. Có điều Hoàng thượng sẽ không cho anh thời gian, hết cách, anh đành phải viết suy nghĩ của mình vào tấu chương thôi. Có điều Chu Thư Nhân không vội gửi tấu chương đi, anh còn đang chờ, chờ thánh chỉ thuyên chuyển đến. Sau khi nhận được thánh chỉ thuyên chuyển rồi mới gửi đi, tránh cho Hoàng thượng nhận ra anh đã đoán được phần nào tâm tư của ngài, bởi lẽ đây là tối kỵ.
Ba ngày sau, Hoàng thượng đã có trong tay tất cả tin tức Thi Khanh bái sư thế nào và Chu Thư Nhân xử lý tình huống ra sao. Sau khi Hoàng thượng xem xong, lần này ngài không đưa cho Thái tử, mà Thái tử cũng chẳng tò mò Hoàng thượng nhận được tin tức gì. Ngài cất thư vào, ánh mắt thâm trầm. Đúng là cáo già, chừa lại đường lui hết sức trơn tru. Lần này để cho thời gian hai năm, cáo già cũng thành tinh rồi. Hoàng thượng nói đầy ẩn ý:
- Nếu như ai cũng biết tiến lùi đúng lúc như Chu đại nhân thì trẫm cũng không cần phí nhiều tâm tư.
Đáng tiếc, lúc ngài còn sống thì không sao hết, một khi Hoàng thượng băng hà, những kẻ tạo phản chung với Hoàng thượng còn sống toàn là những người có dính máu người trên tay, có bao nhiêu người chịu thần phục nhi tử của ngài chứ? Có một số người, không thể cáo lão hồi hương một cách bình thường, cứ phải mưu cầu được nhiều quyền lực hơn mới được.
Thái tử cúi đầu, y biết cơn thịnh nộ của phụ hoàng sắp kìm không nổi. Thái tử trộm nghĩ, ai bảo lúc đó ngài cưới nhiều thê tử quá chi, quyền lợi ban ra khó mà thu về. Thái tử thật sự hy vọng phụ hoàng có thể sống lâu trăm tuổi, thiệt đó. So với mấy người đệ đệ, y hoàn toàn không vội lên ngôi chút nào. Cục diện rối rắm hiện tại nên để phụ hoàng xử lý thì hơn.
Hoàng thượng ra hiệu cho Thái tử lui ra, chờ Thái tử đi rồi, sắc mặt Hoàng thượng trở nên rất lạnh. Lòng tham quá nhiều không tốt, không tốt!
*****
Thời gian trôi qua rất nhanh, lại tới ngày Chu Thư Nhân được nghỉ phép. Thi Khanh không chờ tới tối, mà đến ngay từ ban sáng. Trùng hợp là Trúc Lan muốn đến nhà mẹ một chuyến, năm nay hiếm khi Võ Xuân được dịp trở về. Trúc Lan dẫn cả Ngô Ninh và Tuyết HÀm đi cùng, đụng phải Thi Khanh ở cửa.
Thi Khanh chào hỏi: - Nghi nhân!
Trúc Lan ra hiệu cho Thi Khanh đứng dậy, Tuyết Hàm và Ngô Ninh cùng cúi đầu chào. Sau đó Trúc Lan thúc giục hai cô bé nhanh chóng lên xe ngựa.
Thi Khanh đi được hai bước thì quay đầu lại, chờ xe ngựa đi khuất bóng mới tiếp tục đi. Hắn nhớ lại hai cô nương leo cây, mấy ngày nay đến Chu phủ, chuyện gì nên biết hắn đều đã biết. Ngô Ninh - một cô nương có thanh danh không tốt, không dễ gả đi. Hắn có khác gì, muốn cưới một cô nương nhà lành cũng chẳng dễ dàng, cưới cô nương nhà bình thường chỉ tội người ta mà thôi. Thi Khanh cụp mắt, lúc hắn đỡ được Ngô tiểu thư… nàng ấy gầy lắm, cả người toàn là xương cốt. Thi Khanh cười nhạo một tiếng, hắn còn tâm trạng thương hại người ta cơ đấy. Ít ra Ngô tiểu thư có ca ca che chở, có Chu gia che chở, hắn thì ngược lại, phải dựa vào bản thân mình mà thôi.
Buổi trưa, Trúc Lan ăn cơm trưa xong mới trở về phủ. Đinh quản gia tới nói:
- Chủ mẫu, lão gia dẫn Thi công tử tới Mạnh phủ rồi.
Trúc Lan: - Ta đã biết rồi, ngươi lui xuống đi.
Trúc Lan định ngủ, cô lại buồn ngủ, vốn dĩ muốn ở bên nhà mẹ đẻ lâu một chút, nhưng mà thật sự không chịu nỗi nữa. Rất ít khi Trúc Lan nằm mơ giữa ban ngày, hôm nay là lần đầu tiên cô mơ trong lúc ngủ trưa. Lúc Trúc Lan thức, Chu Thư Nhân đã về. Trúc Lan hỏi:
- Bây giờ là giờ nào rồi?
Chu Thư Nhân: - Sắp bốn giờ rồi, em nằm mơ hả? Ngủ mà cũng cười thành tiếng.
Trúc Lan cong cong đôi mắt, nói:
- Bởi vì mơ đẹp quá đó, em mơ thấy một đứa con nít gọi em là mẹ.
Chu Thư Nhân khẽ cười:
- Đúng là một giấc mơ đẹp.