Trúc Lan đón lấy nước ấm Chu Thư Nhân đưa cho, nói:
- Tiếc là chỉ có thể nhìn thấy đứa nhỏ bò loạn khắp nơi, em nhìn kiểu gì cũng không thấy được là bé trai hay bé gái.
Nằm mơ mà làm cô mệt muốn chết luôn, cô cứ luôn phải đuổi theo mà không đuổi kịp.
Chu Thư Nhân ngồi ở bên cạnh Trúc Lan, hỏi:
- Muốn uống nữa không?
Trúc Lan lắc đầu, đáp:
- Không uống nữa.
Chu Thư Nhân đặt cái chung xuống, nói:
- Em hy vọng là bé trai hay bé gái?
Trúc Lan cong cong khoé môi, trả lời:
- Em rất thích con gái, tiếc là ở thời cổ đại, bé trai sẽ đỡ hơn một chút. Nó thích đi đâu là đi không bị điều gì trói buộc, còn con gái thì ngược lại hoàn toàn. Thành thật mà nói, nếu như sinh ra con gái rồi gả nó đi, em thật sự không chịu được. Bé trai được cái có thể cưới vợ vào nhà.
Chu Thư Nhân mỉm cười, nói:
- Anh cũng cảm thấy bé trai tốt hơn.
Anh thích con gái, cũng mong có được một đứa con gái trông giống Trúc Lan, thế nhưng cổ đại quá mức hà khắc đối với đàn bà con gái. Một khi gả đi, muốn trở về nhà mẹ đẻ cũng khó. Nếu con gái bị ức h**p, anh và Trúc Lan nhìn thấy sẽ đau lòng lắm.
Trúc Lan mân mê bàn tay của Chu Thư Nhân, nói:
- Anh dạy Thi Khanh đã được một thời gian rồi, cảm thấy thế nào?
Chu Thư Nhân: - Thứ Thi Khanh thiếu chẳng qua chỉ là tầm nhìn và cái nhìn tổng thể. Mỗi ngày anh đều dạy hắn một chút, hắn tiếp thu rất nhanh. Sao tự nhiên em lại hỏi về hắn vậy?
- Hôm nay em nhìn thấy hắn, cảm thấy hắn đã thay đổi không ít, cho nên mới hỏi thử xem.
Chu Thư Nhân áng chừng thời gian, nói:
- Anh đi ra vườn tản bộ cùng em.
- Đúng là em nên giải tỏa đầu óc một chút, đi thôi.
Chu Thư Nhân sợ Trúc Lan bị lạnh, bèn cầm áo choàng khoác lên cho Trúc Lan. Hai người ra vườn, Chu Thư Nhân đi được một hồi mới nói:
- Hình như lâu rồi anh không còn thấy Lý thị bám dính lấy em.
Trước kia, cho dù là ngày anh được nghỉ phép, Lý thị cũng bám riết bên cạnh Trúc Lan.
Trúc Lan cười phụt, nói:
- Từ lúc biết em mang thai, ánh mắt của anh có thể g**t ch*t người ta đó, làm sao Lý thị còn dám tới đây.
Chu Thư Nhân hừ hừ, nói:
- Sao trước kia không sợ đi, nàng ta sợ mình làm em bị thương rồi không gánh nổi trách nhiệm cho nên mới không dám tới đấy thôi.
Trúc Lan cong môi, đáp:
- Bây giờ em là đối tượng cần được bảo vệ trong nhà, đừng nói Lý thị, đến cả đám trẻ cũng không dám tới.
Chu Thư Nhân im lặng, hỏi:
- Em có cảm thấy chán không?
Trúc Lan lắc đầu:
- Không đâu, em thấy không đủ năng lượng, không có ai tới thì em đi ngủ cũng được.
- Vậy thì tốt rồi.
Anh thật sự sợ Trúc Lan sẽ thấy nhàm chán, Chu Thư Nhân nắm tay Trúc Lan, anh hơi hối hận, lúc trước lẽ ra anh nên đồng ý khi Trần đại nhân đề nghị san sẻ bớt quyền lực ở nha môn. Như vậy anh sẽ có nhiều thời gian ở cạnh Trúc Lan.
Trúc Lan và Chu Thư Nhân vừa đi vừa nói, Chu Thư Nhân cảm thấy không còn sớm, bèn đỡ Trúc Lan từ vườn trở về sân chính. Xương Liêm và Thi Khanh mới từ trong viện của mình bước ra, nhìn thấy bóng dáng cha đang đỡ mẹ, khoé môi Xương Liêm không khỏi nhếch lên. Tình cảm cha mẹ thật tốt, có điều nghĩ đến sắp sửa có thêm một người đệ đệ hoặc muội muội là lại có cảm giác mệt mệt, quá nhỏ.
Xương Liêm quay đầu lại nhìn, thấy Thi Khanh nhìn theo hướng cha mẹ đi mà ngẩn ngơ ra, nói:
- Tỉnh lại, ngươi chưa từng thấy cha ta dịu dàng cho nên còn hơi ngơ ngác. Sau này ngươi tới đây nhiều, sẽ quen dần thôi.
Thi Khanh nhìn theo bóng dáng của Chu đại nhân và nương tử, hắn có điều không hiểu được. Hắn từng nghe đến lời thề của Chu đại nhân, hắn cảm thấy Chu đại nhân là người mưu mô, càng tiếp xúc và nhận ra lòng dạ Chu đại nhân thâm sâu khó lường lại càng cho rằng lời nói đầu môi của Chu đại nhân toàn là gạt người, chứ không hề nghĩ giữa hai phu thê Chu đại nhân có tình yêu thật. Thế nhưng vừa chứng kiến xong, Thi Khanh biết mình đã sai rồi. Chu đại nhân ngưỡng mộ thê tử của mình, hắn chưa từng thấy Chu đại nhân mỉm cười dịu dàng đến vậy, trong mắt trong tim toàn là Chu phu nhân, đó là tình yêu sao?
Hắn không tin vào tình yêu, phụ thân đã dạy hắn rằng chỉ cần có giá trị thì hắn có thể lợi dụng tất cả. Từ nhỏ hắn cũng hiểu được lợi ích là trên hết, phụ thân thích mẫu thân ở chỗ xinh đẹp, chính thất hại chết mẫu thân của hắn, rõ ràng cha biết nhưng lại không nói, bởi lẽ lợi ích mà mẹ mang đến ít hơn chính thất. Hồi nhỏ hắn bị bạc đãi, cha chớ hề quan tâm. Vậy lại hay, hắn lập mưu hại chết ca ca con của chính thất mà cha cũng chẳng nói gì, là vì cha đã nhìn thấy năng lực của hắn.
Hắn từng giao thiệp với nhiều nhà quan, gặp gỡ không ít đôi phu thê. Hắn chưa từng thấy tình cảm giữa họ, chủ yếu là móc nối vì lợi ích giữa những gia tộc thôi. Ấy vậy mà hôm nay hắn lại nhìn thấy cái tình, hắn hơi mông lung, giữa phu thê có tình cảm thật sự sao, không phải là ích lợi sao?
Xương Liêm đi được hai bước thì quay đầu nhìn lại, thấy Thi Khanh còn đang đứng đó, bảo:
- Nghĩ cái gì vậy? Tỉnh táo lại coi.
Thi Khanh nhanh chân bước tới, một bước dài bằng hai bước:
- Chu đại nhân… không, tiên sinh ở nhà vẫn luôn như thế này sao?
Xương Liêm bật cười, xem ra cha khiến học trò của mình bàng hoàng mất rồi.
- Phải, để ta nói cho ngươi nghe, trước giờ cha ta được nghỉ sẽ không có ai dám tới nhà thăm hỏi, bởi vì mọi người đều biết cha ta muốn bầu bạn với mẹ. Còn nữa, đám con cái như bọn ta giống như được nhặt về vậy, bình thường không thấy cha ta tươi cười thì thôi, một khi cha nhoẻn miệng cười thì chắc chắn bọn ta sẽ gặp xui xẻo. Chẳng qua mấy năm gần đây cha không ngó ngàng tới bọn ta nữa thôi.
Xương Liêm đánh giá Thi Khanh, vị Thi công tử trước mặt là con cái nhà thương nhân. Hắn không muốn biết vì sao Thi công tử được hưởng đặc ân trở thành tú tài, hắn chỉ muốn biết vì sao cha nhận Thi Khanh. Hắn ngầm xem Thi Khanh là đối thủ của mình, nhớ lại những lời đánh giá của sư phụ mình, hắn liền thấy không thoải mái trong lòng, hắn kém cỏi tới vậy sao?
Xương Liêm quay đầu không thèm nhìn Thi Khanh thêm nữa, hắn đi lên trước hai bước, rồi nói:
- Tính ra hôm nay cha đã phá lệ vì ngươi rồi đấy. Ngày nghỉ mà không bầu bạn với mẹ, thậm chí còn dẫn ngươi đi gặp sư phụ ta.
Xương Liêm ngừng lại một nhịp, giọng điệu như thể bâng quơ:
- Cha ta không cho phép ngươi bái sư giống như Mạnh Kiệt, cũng chỉ cho ngươi gọi là tiên sinh. Ta thật tò mò, vì sao cua ta lại chịu dạy ngươi?
Bây giờ cha rất có tiếng, không nói tới chuyện Bảng Nhãn hàng thật giá thật, chỉ đề cập đến thanh danh trong mấy năm qua. Người muốn trở thành môn hạ của cha không ít, cách một khoảng thời gian lại có ai đó tới cửa chào hỏi, và gia thế đều không tệ, có người danh gia vọng tộc, có người thiên bẩm rất cao, mà cha chưa từng nhận trò. Sao lại nhận con trai của một thương nhân chi vậy?
Thi Khanh cảm thấy bản thân vừa chịu đả kích không nhỏ, Chu đại nhân trong lời Xương Liêm là Chu đại nhân mà hắn quen biết hay sao? Hắn nhớ lại cảnh Chu đại nhân dạy hắn, Thi Khanh không khỏi chạm vào cánh tay mỏi nhừ, hắn thật sự phải từ bỏ cái tay này sao?