Thi Khanh nhìn người con thứ tư của Chu đại nhân, hắn cụp mắt lại. Hắn thật sự rất ghen tị, Chu đại nhân ít nói ít cười với con, nhưng chỉ cần Xương Liêm tới hỏi thì chắc chắn Chu đại nhân sẽ kiên nhẫn giải đáp. Còn hỏi đã hiểu hay chưa, nếu vẫn chưa hiểu, Chu đại nhân sẽ chia nhỏ ra để giảng giải, cho đến khi nào Xương Liêm hiểu được mới thôi. Xương Liêm muốn xem sách gì có thể đi vào phòng lấy bất cứ lúc nào, hắn hâm mộ quá, càng hâm mộ càng khó chịu.
- Ngươi không nên biết thì hơn.
Xương Liêm chỉ muốn hỏi thử mà thôi, hỏi được thì là thu hoạch, không hỏi ra được thì thôi. Hắn biết, có vài điều tò mò nhưng không thể đào sâu.
- Đi thôi, Mạnh Kiệt đang chờ chúng ta.
Thi Khanh chỉ "ừ" một tiếng, hắn thoáng nhìn qua Xương Liêm. Khiến người ta phải ghen tị, có người cha giỏi, có sư phụ giỏi, mỗi một thứ đều là thứ mà hắn đã từng mong mỏi. Có người vừa mới sinh ra đã gặp may mắn.
*****
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt một cái đã đến thu hoạch vụ thu. Năm nay lại là một năm mưa thuận gió hoà cho nên được mùa, Chu gia không có nhiều ruộng mà vẫn thu được một khoản không nhỏ. Sau khi kết thúc thu hoạch vụ thu, Trúc Lan nhận được thư hồi âm của Ngô Minh. Trúc Lan xem xong, biết được tất cả mọi chuyện xảy ra lại càng thương xót Ngô Ninh. Mới vừa mất đi người thân quan trọng, tiếp tục hứng chịu đả kích to lớn, Ngô Ninh không tự sát đã là kiên cường lắm rồi. Có nhiều nữ tử cổ đại chịu không nổi đả kích tương tự mà lựa chọn cái chết.
Ngô Ninh cũng đang đọc thư của ca ca, ca ca báo cho nàng ấy biết rằng mọi người vẫn khoẻ, nàng ấy không cần lo cho trong nhà. Còn bảo nàng ấy ca ca đã nói với thẩm thẩm tình huống của nàng ấy trong bức thư hồi âm rồi. Ngô Ninh nắm chặt lá thư, sau đó lại thả lỏng ra. Nàng ấy nghĩ đến cái ôm của thẩm thẩm, từ từ buông lá thứ xuống, như vậy cũng tốt, tránh cho Tuyết Hàm đoán mò.
Trúc Lan lo lắng Ngô Ninh suy nghĩ linh tinh, sau khi xem thư xong thì lập tức tới tìm Ngô Ninh, cô vỗ vị trí cạnh mình và nói:
- Ninh Ninh, lại đây ngồi đi.
Ngô Ninh viết vì sao thẩm gọi nàng ấy tới, giọng điệu nàng ấy có vẻ nhẹ nhõm hơn hẳn:
- Dạ.
Trúc Lan không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề:
- Thẩm thẩm đã biết hết chuyện của con rồi.
Từ sự việc này, cô nhìn ra được con bé hết sức mạnh mẽ, Trúc Lan cũng yên tâm hơn một chút.
Ngô Ninh siết chặt đôi tay, nói:
- Để thẩm thẩm lo lắng rồi.
- Con là một đứa trẻ ngoan.
Ngô Ninh khẽ cười, đáp:
- Thẩm thẩm, thẩm muốn nói gì ta đều biết cả. Thẩm từng dạy chúng ta rằng, chuyện gì cũng phải nhìn về phía trước, ta vẫn luôn luôn ghi nhớ trong lòng.
Trúc Lan chuẩn bị một bụng lời nói mà không có dịp nói ra, cô còn đang định khơi thông, cuối cùng cô bé tự mình nghĩ thông không ít.
- Thẩm thấy vui vì con ghi nhớ hết, chẳng qua thẩm muốn nói thêm một câu, mong con cũng để trong lòng. Con phải yêu quý bản thân con trước, thì mới có thể trân trọng người thân và bạn bè hơn. Thẩm hy vọng con có thể trân trọng bản thân.
Ngô Ninh đáp lại bằng lời từ tận đáy lòng: - Dạ.
Thời gian nàng ấy sống ở Chu gia không ngắn, nàng ấy vẫn luôn quan sát cẩn thận. Từ chỗ Đại tẩu, nàng ấy học được con người cần được thư giãn mới hạnh phúc hơn. Từ chỗ Tứ tẩu, nàng ấy học được tiến lùi vừa phải. Từ chỗ Tuyết Hàm muội muội, nàng ấy học được cách làm tiểu thư nhà quan, và học được sự điềm tĩnh từ trên người thẩm thẩm. Vả lại nàng ấy vẫn còn nhớ rõ Thi công tử từng cứu nàng ấy, nàng ấy đã biết thân thế của Thi Khanh trong lúc trò chuyện cùng Đại tẩu. Thi Khanh là con thiếp thất, sinh ra trong nhà thương nhân. Nàng ấy rất sốc, Thi công tử đi được tới đây thật không dễ dàng. Nàng ấy trải qua nhiều chuyện, có cái nhìn sâu sắc về sự chênh lệch giữa Sĩ - Nông - Công - Thương. Thi công tử phải đối mặt với nhiều trớ trêu và châm chọc hơn, thế nhưng Thi công tử vẫn nỗ lực chiến thắng vận mệnh của mình. Từ con trai nhà thương nhân đến tú tài, vượt qua sự chênh lệch tưởng chừng không thể vượt qua. Nàng ấy cảm thấy những gì xảy đến với mình chẳng là gì cả, ít ra nàng ấy còn có ba người ca ca chống lưng, có Chu gia che chở.
*****
Buổi tối Chu Thư Nhân trở về, Trúc Lan đưa thư của Ngô Minh cho Chu Thư Nhân:
- Anh xem thử đi.
Chu Thư Nhân lấy đọc rồi thả thư xuống, Ngô Minh biết làm thế nào là được. Anh cười hỏi Trúc Lan:
- Con có ngoan không em?
Trúc Lan xoa bụng, đáp:
- Đứa nhỏ này ngoan tới nỗi không thể ngoan hơn.
Chỉ cần không làm cô thấy buồn nôn hay ăn uống không vô thì tốt rồi. Đến đã gần ba tháng, cô chưa từng ốm nghén lần nào, thậm chí ăn uống rất ngon miệng.
Chu Thư Nhân nở một nụ cười ngu ngơ, nói:
- Đây mới là con trai của anh, chưa chào đời đã biết thương mẹ.
Trúc Lan nghe xong lời này, khẽ cười một tiếng:
- Đúng là nó rất thương em.
Trúc Lan kéo tay Chu Thư Nhân, nói:
- Bây giờ đã thu hoạch vụ thu xong, chỉ còn chờ bán hết táo và có tiền, em sẽ bảo Lão Đại đi đưa quà mừng năm mới sẵn tiện mua luôn thôn trang.
Chu Thư Nhân: - Được.
Trúc Lan nói tiếp:
- Chờ thu lại bạc từ hai thôn trang ở Giang Nam, em muốn mua nhà.
Chu Thư Nhân bắt đầu quan tâm, bây giờ đa số của cải của nhà họ Chu là do Trúc Lan đầu tư bất động sản kiếm được, anh hỏi:
- Em định mua nhà ở đâu?
Trúc Lan cong mắt, đáp:
- Em định mua ở Giang Nam, lần này chỉ mua nhà ở châu thành phồn hoa nhất thôi.
Chu Thư Nhân nhướng mày:
- Tại sao?
Trúc Lan nhếch khóe môi cười, nói:
- Triều đại đã được mười mấy năm rồi, nguyên khí khôi phục không ít. Anh có thể thấy được điều này qua tỉ lệ sinh nở ở thành Lễ Châu trong mấy năm nay. Dân cư đông đúc, dẫn đến giá trị của nhiều toà nhà tăng lên, nhất là nhà ở châu thành phồn hoa, lại càng tăng vọt đều đều. Mua toà nhà ở nơi có vị trí đắc địa không những đảm bảo giá trị, mà khi cần dùng bạc gấp cũng bán sang tay lại nhanh, không sợ bị ép giá.
Chu Thư Nhân tiếp lời:
- Cho thuê tòa nhà cũng không cần phải nhọc lòng.
Chu Thư Nhân biết, Trúc Lan vốn định chơi lớn một trận, chẳng qua là đang mang thai, Trúc Lan muốn đảm bảo cho bản thân và đứa trẻ đều bình an nên mới thay đổi kế hoạch.
Trúc Lan mỉm cười gật đầu:
- Đứa nhỏ này đã đến đây, thai phụ lo âu quá nhiều không tốt, mấy năm sắp tới em sẽ dồn hết tinh thần và sức lực vào nó.
Chu Thư Nhân ôm Trúc Lan, Trúc Lan nghĩ vậy cũng vì không muốn khiến anh lo âu thôi.
Thời gian trôi qua quá nhanh, nhoáng cái đã đến thời điểm bán táo. Năm nay táo bị sâu nhiều, nhưng kết quả cũng không ít. Một số quả táo ít sâu có thể bán đi với giá cực rẻ.