Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 423: Thích Không



Một mảnh vườn trái cây lớn, Trúc Lan bỏ túi gần 4,000 lượng, Dương gia cũng thu được không ít bạc - gần 1,500 lượng.

Chu gia đã thu về được khoản bạc lớn nhất, Trúc Lan bắt đầu kiểm tra các khoản tiêu dùng trong một năm qua. Năm ngoái cầm 10,000 lượng đến Cẩm Châu, để lại 2,000 lượng chi tiêu trong nhà. Chi phí tiêu dùng - ăn - mặc - ở - đi lại một năm không phải quá nhiều, hơn 300 lượng thôi, chủ yếu là chất liệu may mặc đắt. Khoản chi lớn nhất vào việc quà cáp, nhà Trần đại nhân giàu có cho nên toàn biếu quà quý, Chu gia cũng không thể nào tặng quà đáp lễ xoàng xĩnh. Thường xuyên có qua có lại, đâm ra tiền mua quà cáp năm nay hơn 700 lượng. Ngoài ra, còn có một số khoản chi mua sắm trang sức, mỗi lần giao mùa đều sẽ mua thêm hai món trang sức. Tk đặt cho mấy cô con dâu vòng ngọc nữa, đây cũng là một khoản chi lớn. Bên cạnh đó, bắt gặp da hoặc đồ gỗ tốt, Trúc Lan lập tức mua về làm của hồi môn cho các con gái. 2,000 lượng bạc gần như đã sắp chạm đáy, bây giờ trong sổ chỉ còn số bạc thu được từ thu hoạch vụ thu và bán táo thôi.

Chu lão đại đứng bên cạnh mẹ, thấy được con số tính ra cuối cùng không khỏi xuýt xoa một hơi.

- Mẹ, một năm nhà ta tiêu hơn 2,000 lượng bạc ư?

Mới mấy năm trước, hắn cảm thấy xài 10 lượng một năm đã là hoang phí lắm rồi, bây giờ mới có bao lâu đâu chứ.

Trúc Lan cúi đầu, đáp:

- Cũng không nhiều lắm.

Trúc Lan thật sự không cảm thấy nhiều, mặc dù có ra nhưng cũng có vào, nhất là một số lông thú. Bây giờ tất cả những thứ mà cô thu mua đều đã sinh lợi, dân số tăng lên, kinh tế phát triển, da và lông thú cũng như vật liệu gỗ đều sẽ tăng giá, thậm chí là tăng lên gấp mấy lần. Mới mở cửa giao thương đường biển chưa đầy hai năm, giá cả lông thú đã tăng lên 10% so với năm ngoái rồi.

Chu lão đại bụm ngực, thế mà "cũng chưa nhiều lắm". Mẹ giúp Đại phòng mua sản nghiệp và đất đai, năm nay Đại phòng chỉ mới thu được hơn 100 lượng thôi. Nhắc đến thu nhập, Đại phòng ít bạc, thật sự không bằng Nhị phòng. Chu lão đại đã thử tính của Nhị phòng, thu nhập từ vườn trái cây và vườn táo của Nhị đệ trong một năm là hơn 1,000 lượng bạc. Còn Tứ phòng thì có Tứ đệ muội nhiều tiền, Tứ đệ cũng không kém cạnh. Năm đó ở thành Bình Châu, Tứ đệ nhận không ít quà, nghe nói trên đường tới thành Lễ Châu đã dùng đầu cơ trục lợi. Đất đai Tứ phòng đều qua tay hắn, chỉ tính đồng ruộng đã thu về hơn 150 lượng bạc, mà còn chưa tính một số cửa hàng nữa đấy. Chu lão đại nhớ lại lời Lý thị, Đại phòng bọn họ đúng là cần phải nỗ lực nhiều hơn.

Trúc Lan tính xong sổ sách, rồi bảo con gái cất đi. Trúc Lan nói với Chu lão đại:

- Mẹ đã đặt mua quà Tết xong rồi, con coi đóng gói rồi chuẩn bị khởi hành về quê đi.

Chu lão đại biết chuyện tính mua thôn trang, hắn nghĩ đến số bạc còn lại trong nhà, nói:

- Mẹ, mặc dù Đông Bắc hoang vu, giá cả thôn trang và đồng ruộng rẻ hơn phương Nam, nhưng mẹ muốn mua thôn trang lớn thì 4,000 lượng trong sổ sách là không đủ.

Trúc Lan xoa bả vai rồi đứng dậy, lấy khế nhà đã chuẩn bị sẵn ra:

- Đây là hai toà nhà mẹ mua trong kinh lúc trước, một căn nằm ở điểm giao Tây Bắc, diện tích rộng có thể xây lại thành nhà ba sân, tòa nhà này thì mẹ không định bán, chờ sau này có đủ bạc xây lại. Còn một toà nhà nằm ở thành Tây, diện tích quá nhỏ, mẹ không muốn giữ nó lại.

Trúc Lan giao khế nhà cho Chu lão đại, nói:

- Mấy năm gần đây Bình Cảng càng ngày càng phát triển, giá cả nhà ở Kinh Thành cũng tăng. Mặc dù không tăng dữ dội như đất Bình Cảng, nhưng tòa nhà ở thành Tây của chúng ta vẫn có thể tăng lên vài trăm lượng bạc. Lúc trước mua nhà là 2,800 lượng, có lẽ bán được ba ngàn lượng bạc. Con sẵn tiện ghé ngang Kinh thành báo Đặng tú tài bán đi. Cộng thêm 3,500 lượng mẹ đưa cho con, cơ bản cũng đủ mua hai thôn trang.

Trúc Lan nói rất nhiều điều, sẵn tiện nghĩ đến chuyện gì đều sẽ dặn dò một lần:

- Nếu còn dư bạc thì con đi mua 20 mẫu đất gần thôn Chu gia rồi tặng ruộng đất cho trường tộc, coi như chi phí tiêu dùng của trường tộc.

Chu lão đại lần lượt ghi nhớ, nói:

- Mẹ, còn nhà cũ của chúng ta thì sao?

Hắn nhớ có lần mẹ nói muốn xây cất lại.

Trúc Lan chưa quên bây giờ nhà cũ đang bị bỏ trống, con gái đã mua đất và xây căn nhà mới ở thôn Chu gia rồi.

- Cứ để đó đi, sang năm rồi tính. Còn nữa, còn đừng quên đi cúng bái tổ tiên đấy nhé.

Mỗi lần Chu lão đại về quê đều đi bái tế, nói:

- Dạ mẹ, con quên cái gì chứ không thể quên bái tế tổ tiên.

Trúc Lan cười: - Ừm.

*****

Ba ngày sau, Chu lão đại mang theo quà Tết đã được chuẩn bị và lên đường. Chu lão đại đi không bao lâu, Chu lão nhị và Triệu thị cũng vừa quay về. Bởi vì Chu lão nhị phải đi Giang Nam, mà chỉ có Đinh quản gia đi cùng. Tr đang mang thai, không thể để Triệu thị ở lại Xuyên Châu một mình, cho nên tạm trở về nhà hai tháng.

Hai vợ chồng Chu lão nhị trở về còn đem theo rất nhiều đồ đạc tới, hai cái rương đồ đang được bày ra trước mặt Trúc Lan, Chu lão nhị nói:

- Mẹ, con quen một người lái buôn chuyên buôn da và lông thú. Con biết mẹ thích lông thú nên mua một ít mang về. Mẹ coi thử có thích không?

Tất nhiên là Trúc Lan thích:

- Tốn rất nhiều bạc nhỉ?

Mớ da và lông thú này toàn là thượng đẳng, ba mảnh lông thú có giá không nhỏ.

Chu lão nhị cười đáp:

- Mẹ, năm nay nhi tử kiếm được nhiều bạc, mẹ không cần lo.

Trúc Lan nhìn Chu lão nhị, ngần ấy năm trời, đây là lần đầu được Chu lão nhị biếu đồ. Trúc Lan híp mắt, bởi vì cô đang mang thai, Chu lão nhị sợ cô và Chu Thư Nhân thiên vị đứa con út sẽ đe dọa đến lợi ích của hắn. Trong cái rương khác, đựng đầy vải vóc và thức ăn.

Trong tay Triệu thị là cái tay nải, nói:

- Mẹ, chúng con biết mẹ cũng đang mang thai, đây là quần áo trẻ con mà con làm cho hai đứa bé sắp chào đời.

Trúc Lan đơ ra, suýt nữa thì cô quên mất Triệu thị cũng đang mang thai, thai kỳ ngang ngửa với cô.

Chu lão nhị nhìn vào chung trà, hắn thấy răng mình ê buốt. Đệ đệ hoặc muội muội xấp xỉ tuổi của con trai hoặc con gái hắn cơ đấy!

Trúc Lan nhận lấy tay nải, thuận tay mở ra, nhưng khi nhìn thấy quần áo trẻ con nằm trong tay nải thì Trúc Lan lại trầm mặc.

Triệu thị thấp thỏm:

- Mẹ, mẹ không thích sao?

Nàng ta làm quần áo theo sở thích mẹ chồng rồi mà, mẹ chồng thích con gái, nàng ta cố tình mua vải dành cho con gái để lấy lòng mẹ chồng đấy.

Trúc Lan mỉm cười: - Thích lắm.