Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 424: Người Giàu Nhất Ở Chu Phủ



Buổi tối, Chu Thư Nhân thấy Trúc Lan cứ nhìn quần áo trẻ con mãi, anh cau mày xà lại gần:

- Đừng nhìn nữa em.

Trúc Lan bật cười, cô biết Chu Thư Nhân không vui. Bọn họ mong là con trai, Triệu thị lại đưa quần áo con gái chẳng khác nào đang chọc thẳng vào tim Chu Thư Nhân.

- Em chỉ đang xem khả năng thêu thùa của Triệu thị tiến bộ đến đâu thôi.

Còn lâu Chu Thư Nhân mới tin, tối nay Trúc Lan ăn cơm ít hơn, nhìn là biết ngay cô đang buồn bực:

- Trong phòng chỉ có mình anh, em đừng giả vờ nữa.

Trúc Lan thở dài, nói:

- Được rồi, em không giả vờ. Thật ra không có buồn bực bao nhiêu, chẳng qua là em không khỏi tự hỏi nhỡ đâu sinh ra con gái thì sao? Có phải chúng ta cũng nên chuẩn bị trước một chút không?

Chu Thư Nhân nhìn chằm chằm mấy bộ đồ nhỏ trong tay, mím môi:

- Anh còn phải đi cảm ơn Triệu thị vì đã nhắc nhở chúng ta chăng?

Trúc Lan: - Cảm ơn thì thôi không cần, nhưng đúng là đã cảnh tỉnh chúng ta. Mấy ngày nay cứ luôn miệng nói con trai, đến cả chúng ta cũng bị tẩy não. Nhỡ là con gái thì sao? Vì vậy vẫn nên chuẩn bị chu đáo một chút.

Ánh mắt Chu Thư Nhân loé sáng, nói:

- Nhỡ là con gái thì tìm một đứa con rể nuôi từ bé đi, rồi nuôi con rể từ bé như con đẻ luôn, tẩy não nó.

Trúc Lan phụt cười, đúng là chuyện mà Chu Thư Nhân có thể làm. Trúc Lan vuốt bụng, nói:

- Không còn sớm nữa, anh cũng đi rửa mặt đi.

Hiện tại sau khi ăn xong mỗi ngày, Chu Thư Nhân đều phải đi dạy Thi Khanh. Trúc Lan đã rửa mặt xong trước đó, chỉ còn Chu Thư Nhân thôi.

Chu Thư Nhân đứng dậy, nói:

- Ừm, lát nữa anh sẽ trở lại.

Mười lăm phút sau, Chu Thư Nhân đã quay trở lại. Anh tắm rửa qua loa, Trúc Lan lấy khăn tắm qua lau tóc cho Chu Thư Nhân, nói:

- Hôm nay Chu lão nhị về, mang về cho chúng ta không ít đồ đạc đấy.

Chu Thư Nhân bĩu môi, nói:

- Hắn sợ thì có. Anh thấy hai vợ chồng họ cứ ngoan ngoãn ở Xuyên Châu thêm vài năm nữa đi.

Anh không dạy được thì đừng hòng về Chu gia.

Trúc Lan cảm thán, Chu lão nhị là người trưởng thành, cho dù thẳng tay dạy dỗ cũng sẽ rất khó thay đổi. Cô báo tin cô mang thai, hai vợ chồng họ không tỏ thái độ, lúc này về nhà lại mang đồ biếu.

Chu Thư Nhân nghe thấy Trúc Lan thở dài, nói:

- Đừng nghĩ tới hai vợ chồng Chu lão nhị nữa.

Trúc Lan khẽ "ừ" một tiếng, chờ tóc của Chu Thư Nhân khô, Trúc Lan thả khăn lau xuống rồi cầm lược chải tóc cho Chu Thư Nhân.

- Tóc anh mỏng đi trông thấy.

Chu Thư Nhân buồn bực, may mà rụng rất toàn diện chứ không chỉ rụng đỉnh đầu, bằng không anh sẽ khóc thét.

- Anh uống thuốc bổ của Trương đại phu mà không biết có tác dụng gì hay không. Lữ đại phu mới khiến người ta thấy yên tâm hơn.

Sức khoẻ của Trúc Lan là minh chứng thiết thực. Cơ thể Trúc Lan được dưỡng tốt thế này, ông cụ Lữ là người có công đầu tiên. Chu Thư Nhân nghĩ đến ông cụ Lữ, nếu lúc Trúc Lan sinh sản có ông cụ Lữ ở đây thì tốt quá, anh mới có thể yên tâm một chút. Có điều ông cụ tuổi tác đã cao, không có khả năng đi xa nhà.

Sáng sớm hôm sau, ăn cơm sáng xong, Trúc Lan gọi Chu lão nhị tới và đưa cho Chu lão nhị một tờ danh sách.

- Đây là danh sách những thứ cần mua trong chặng đường về, cất kỹ.

Chu lão nhị nhận lấy danh sách, nói:

- Mẹ, còn gì cần căn dặn không?

Trúc Lan lại lấy khế thư của hai cửa hàng ở Cẩm Châu ra, nói:

- Bán hai cửa hàng này đi, sau đó lấy tiền bán cửa hàng và tiền thuê mua một tòa nhà ở phía Tây thành Cẩm Châu. Không mua nhà nhỏ, ít nhất phải là toà nhà hai sân, bạc bán lương thực từ hai thôn trang mang về đây hết cho ta.

Chu lão nhị không khỏi liếc mắt nhìn xem khế thư của một cửa hàng, trên đó viết tên của cha, hắn nhịn không được bèn hỏi:

- Mẹ, mua toà nhà xong viết tên của mẹ hay tên của cha?

Trúc Lan mang thai, tinh thần không tốt chứ đầu óc không đần độn, cô thấy được cái liếc mắt đó của Chu lão nhị:

- Tên ta.

Chu lão nhị cúi đầu, mặc dù hắn không mong muốn tách khẩu, nhưng cha từng nói chỉ là bây giờ không thể tách khẩu, không có nghĩa là sau này không thể tách khẩu. Tài sản của cha buộc phải chia đều cho mấy huynh đệ bọn họ, tài sản của mẹ chia theo ý thích. Vì vậy, mẹ vẫn là người nắm nhiều của cải nhất trong cái nhà này.

- Dạ mẹ, con đã nhớ rõ.

Trúc Lan còn định dặn dò thêm vài câu nữa, thế nhưng lời tới cửa miệng lại không muốn nói. Bản tính của Chu lão nhị đã khắc sâu vào xương tủy, chuyện hắn không muốn thì có nói cũng vô ích. Cô tống cổ Chu lão nhị đi:

- Đinh quản gia đã chuẩn bị hành lý xong rồi, ngươi cũng trở về chuẩn bị hành lý của mình đi, ngày mai lập tức lên đường.

Chu lão nhị cúi đầu, đáp: - Dạ.

Chu lão nhị ra ngoài, hắn đứng ở ngay bậc thềm. Hắn mới rời khỏi nhà chưa bao lâu, hôm nay cảm thấy bản thân giống như một người khách lạ. Hắn trở về từ hôm qua, Xương Liêm nói "Nhị ca về rồi đấy à!", hắn dừng bước, bởi vì lâu ngày không gặp, hắn phát hiện ra Xương Liêm đã thay đổi rồi. Xương Liêm trở nên kín đáo hơn hẳn, cùng là con trai Chu gia, nhưng hắn và Đại ca khác xa Xương Liêm. Cho dù Chu lão nhị kiếm được nhiều bạc, nhưng hắn không hề cảm thấy vui vẻ. Hắn chỉ muốn trở về nhà càng sớm càng tốt. Niềm an ủi duy nhất là con trai và con gái được cha mẹ dạy dỗ nên người. Mỗi một hành vi cử chỉ của con gái rất giống tiểu muội, con trai thì không cần nói, học hành rất gì và này nọ. Chu lão nhị nghĩ đến con trai, bước chân bỗng tự tin hơn. Nhị phòng chỉ có thể trông cậy vào con trai, hắn không mong con trai sánh bằng trưởng tôn Minh Vân, nhưng vượt qua Minh Đằng là được.

Hôm sau, Chu lão nhị và Đinh quản gia vừa đi, Triệu thị lập tức mò tới chính viện. Tr nhìn mẹ chồng, nói:

- Mẹ, mẹ dạy dỗ Ngọc Sương và Minh Thụy vất vả rồi.

Trúc Lan nghĩ đến cháu trai và cháu gái, vui vẻ một chút. Ngọc Sương thì khỏi phải nói, nói về Minh Thụy đi. Bây giờ rất hiểu lễ nghĩa, không kiêu ngạo, không nóng nảy, khiến cô cảm thấy khá là mỹ mãn.

- Bọn chúng là cháu nội của ta, không vất vả gì.

Hôm nay Triệu thị đến đây là vì trăn trở có nên đi thăm mẹ ruột hay không. Tướng công không có ở nhà, nàng ta ra ngoài phải được sự cho phép của mẹ chồng. Có điều nàng ta không muốn tới nhà mẹ đẻ, dạo này mẹ của nàng ta thường xuyên gửi thư, toàn là đề cập tới chuyện đi học của đệ đệ thôi. Còn bảo đệ đệ bước lên chỗ cao mới có thể chống lưng được cho nàng ta, nhưng mà nàng ta lại không có tình cảm sâu sắc gì với đệ đệ cả. Lúc ở Xuyên Châu, nàng ta đã từng dao động. Sau khi gặp lại con trai và con gái, nàng ta không suy nghĩ nữa. Từ trước đến giờ, người mà nàng ta dựa vào chỉ có con trai và con gái thôi. Tiếc là cho dù nàng ta thay đổi cũng không thể nào được như Đại tẩu, nếu mẹ chồng thích nàng ta ngang bằng Đại tẩu thì nàng ta có thể dựa vào mẹ chồng rồi.

Trúc Lan thấy Triệu thị thất thần, bèn hỏi:

- Có chuyện gì không?

Triệu thị khẽ cười, nói:

- Mẹ, con đang tự hỏi có cần về nhà mẹ đẻ hay không. Mẹ cũng biết là mẹ con thường xuyên viết thư cho con, con trở về mà không qua đó thì lại không hay.

Trúc Lan nghe xong cảm thấy Triệu thị biết nói chuyện hơn, không giấu trong lòng buộc cô phải đoán, nói ra thì tốt.

- Ngươi không cần đi, hôm nay mẹ ngươi không tới thì ngày mai cũng mò tới thôi. Có điều, chờ mẹ ngươi tới, chỉ cần lấy lại quà cáp ngươi mang về cho mẹ ngươi là được.

Triệu thị đỏ mặt, bây giờ đến cả nàng ta cũng thấy mẹ thật xa lạ:

- Mẹ, sao mẹ con lại thay đổi…. Không có gì ạ! Mẹ, mẹ nghỉ ngơi đi, con đi về trước.

Sắc mặt nàng ta càng đỏ, sao nàng ta lại thuận miệng nói ra những lời trong lòng thế này. Nhưng nàng ta thật sự nghĩ không ra, vì sao mẹ mình thay đổi?

Trúc Lan nghe xong, thầm nói, Phương thị luôn bị chèn ép, chèn ép thật lâu, đến khi trên đầu không còn ai nữa thì Phương thị y hệt cái lò xo bắn ngược vậy.

Tr đi chưa bao lâu là Phương thị đến. Trúc Lan muốn để đứa nhỏ trong bụng được bình yên, và suy nghĩ cho đứa cháu trong bụng Triệu thị, vì vậy cô không định dây dưa nữa. Phương thị mang quà tới cửa, Phương gia chỉ có một mình Phương thị và Tiền Thuận Thanh, chi tiêu một năm rất ít. Trong tay Phương thị có bạc, cho nên cũng mang quà cáp tương đối quý trọng đi xin xỏ người ta. Trúc Lan nhìn lông thú, trộm nghĩ có lẽ mọi người đều biết cô thích lông thú.