Thành thật mà nói, cô không đặc biệt yêu thích lông thú, cô chỉ để dành làm của hồi môn cho con gái và cháu gái thôi. Trong nhà hiện có hai cô cháu gái, biết đâu sau này sẽ càng nhiều hơn. Cho dù tương lai có thể tách khẩu, nhưng cô làm bà nội thì không nên bên trọng bên khinh, vì vậy cô phải cố gắng chuẩn bị nhiều một chút. Thế nên, chờ cô sinh con xong, cô vẫn sẽ ra sức kiếm bạc. Đôi khi làm người lớn không dễ dàng, đau đầu về chuyện tiền nong.
Phương thị thấy bà thông gia cứ nhìn lông thú, bèn hỏi:
- Bà thông gia thích chứ?
Trúc Lan: - … Thích, bà thông gia tốn tiền rồi.
Phương thị không sợ tốn tiền. Hơn nửa năm qua tơi lui ông này bà nọ, thị đã hiểu ra, thị có bạc cũng vô ích, vẫn phải dựa vào Chu gia. Có điều thị quá nôn nóng, làm cho Chu gia không thích thị nữa. Không có bán thuốc hối hận, thị chỉ có thể tới đây lấy lòng. Thị không dám quấy rầy bà thông gia, cho nên cứ thúc giục con gái mãi.
Lúc này Triệu thị bước vào, Phương thị nhìn thấy Trúc Lan là lại khó chịu trong lòng. Đứa con gái này cũng không biết nói giúp cho Thuận Thanh mấy câu? Lúc trước thị đối đãi với con gái thật tốt, vậy mà con gái chẳng thèm giúp thị gì cả?
Trúc Lan ra hiệu cho Triệu thị ngồi, không đợi Phương thị lên tiếng, cô đã nói thẳng:
- Ta đã biết được mục đích hôm nay đến đây của bà thông gia. Chuyện học viện thì ta cũng có từng đề cập với lão gia rồi, có thể đến học viện đấy, nhưng mà bà thông gia bắt buộc phải đổi hộ tịch đến thành Lễ Châu luôn.
Phương thị vui vẻ, thị còn đang ước có thể đổi hộ tịch đây, thông gia của mình ở thành Lễ Châu cơ mà.
- Được, được, đổi thì đổi thôi.
Trúc Lan mỉm cười:
- Ngày mai bà thông gia dẫn Thuận Thanh tới, Xương Liêm sẽ đưa Thuận Thanh tới học viện luôn.
Phương thị không ngờ thuận lợi đến thế, kích động đứng dậy:
- Cảm ơn bà thông gia, cảm ơn bà thông gia.
Trúc Lan cong mắt, nói:
- Không cần cảm ơn.
Triệu thị sửng sốt, nàng ta không ngờ mẹ chồng lại chịu giải quyết. Đôi mắt Triệu thị đỏ hoe, nàng ta cảm thấy chắc chắn mẹ chồng không muốn nàng ta khó xử nên mới làm như vậy đó.
Trúc Lan tiễn Phương thị về, vừa mới trở vào đã thấy Triệu thị rưng rưng nước mắt:
- Sao ngươi lại không nữa rồi?
Hình như lâu rồi chưa từng thấy Triệu thị khóc, Trúc Lan nhìn Triệu thị, Triệu thị cũng có tuổi rồi, người đầy đặn hơn. Vả lại nàng ta còn cố ý mặc quần áo tối màu, e hèm, thật ra không đẹp cho lắm.
Triệu thị sụt sịt, nói:
- Mẹ, con cảm ơn mẹ, trước kia là con không đúng.
Trúc Lan ngộ ra, tiếng cảm ơn này khiến cô thấy hơi chột dạ. Cô làm như vậy là vì muốn buộc chân Phương thị lại thành Lễ Châu này, chờ Chu gia rời đi rồi, người thông minh như Phương thị và Triệu thị sẽ hiểu ra thôi.
*****
Chu lão nhị đi không bao lâu, thành Lễ Châu bắt đầu có tuyết. Đây là đợt tuyết đầu tiên của năm cho nên rất lớn, mới có một đêm mà đã ngập đến nửa bắp chân. May mà thành Lễ Châu đã hái táo bán hết rồi, nếu không chắc chắn sẽ tạo thành những tổn thất không nhỏ.
Lúc Trúc Lan dậy, sân đã được dọn sạch tuyết, nhưng mà trời vẫn đổ tuyết lất phất. Trúc Lan quấn chặt áo choàng, nói:
- Mong sao tuyết đừng rơi nữa.
Tuyết rơi quá nhiều không tốt, nhất là ở thời cổ đại, không những giao thông bất tiện, mà người chịu khổ nhiều nhất chính là bá tánh.
Chu Thư Nhân: - Hôm nay có lẽ anh sẽ về muộn một chút.
- Anh nhớ giữ ấm nha.
Chu Thư Nhân khẽ cười, đáp: - Ừm.
May mà tới trưa tuyết đã ngừng rơi, cũng không có thảm họa nào do tuyết gây ra, tuy nhiên lúc Chu Thư Nhân trở về báo tin không mấy lạc quan:
- Nghe nói bên ngày biên quan đổ tuyết rất lớn trong suốt hai ngày, năm ngoái không có tuyết lớn giống vậy. Sợ nhất là một vài bộ tộc nhỏ lẻ bí quá hóa liều đi cướp lương thực, bây giờ biên quan đã giới nghiêm rồi.
Trúc Lan: - Ngoài biên quan cũng có tuyết lớn sao?
- Mặc dù tuyết không rơi dày như thành Lễ Châu, nhưng rơi liên tục hai ngày cũng đủ tạo thành thiên tai. Cho dù ngoại tộc đã bị đánh cho suy tàn, song con người mà không có miếng ăn vẫn sẽ bí quá làm liều.
Trúc Lan: - Mong là tuyết ngoài biên quan cũng sớm ngừng rơi, đừng phá vỡ sự yên bình mà vất vả lắm mới khôi phục được ở đường biên giới.
Chu Thư Nhân nắm tay Trúc Lan, nói: - Ừm.
Trúc Lan luôn để ý đến tin tức ở vùng biên quan, tin tốt là tuyết đã ngừng rơi, có điều binh lính canh gác ở thành Lễ Châu vẫn rất cảnh giác, không dám lơ là. Đừng nói là binh lính canh giác, đến cả bá tánh cũng không tùy tiện đi ra khỏi nhà.