Chớp mắt một cái đã là nửa tháng, trong nửa tháng này không có trận tuyết nào nữa, tình hình căng thẳng dịu đi không ít. Thay đổi nhiều nhất chính là có nhiều thương nhận ngoại tộc hơn trước, tất cả đều mang thịt tới bán. Nghe nói ngoài biên quan không ít gia súc bị chết, nguồn cung lương thực của thành Lễ Châu cũng tăng lên một chút.
Trúc Lan bảo Chu lão đại đi mua kha khá thịt dê mang về dự trữ, tiếc là Trúc Lan mang thai không thể ăn nhiều, ăn nhiều dễ nóng trong người, nên chỉ có thể dòm miệng. Trúc Lan đã ở trong nhà hơn nửa tháng trời, khoảng cách xa nhất là đi ăn cơm, hôm nay hiếm khi có hứng đi ra ngoài vườn tản bộ hóng gió. Tuyết Hàm và Ngô Ninh chia ra mỗi người dìu ở một bên, Trúc Lan mỉm cười:
- Các con cũng quá căng thẳng, không biết còn tưởng đâu là ta không biết đi đường không đó.
Tuyết Hàm thật sự hy vọng mẹ có thể ở yên trong phòng, mỗi lần cha đi ra ngoài đều dặn dò nàng phải trông chừng mẹ đàng hoàng, trách nhiệm của nàng cực kỳ nặng nề.
- Mẹ, mẹ đừng có xót chúng con làm gì, mẹ để chúng con dìu đi.
Trúc Lan bật cười, cô biết Chu Thư Nhân đã dặn dò con gái. Đừng nói con gái, bây giờ câu mà cô nghe Chu Thư Nhân nói nhiều nhất là cố gắng đừng ra khỏi phòng và chờ anh trở về dẫn đi. Chu Thư Nhân lo lắng nhưng chỉ tin bản thân mà thôi.
- Được, được, ta xót các con. Đi thôi!
Bụng của Trúc Lan đã to lên rồi, đôi khi Trúc Lan tự sờ bụng mình rồi tự cảm thấy thật là thần kỳ. Trong cơ thể cô lúc này đang nuôi dưỡng một sinh mệnh đấy. Không chỉ cả nhà cẩn thận, thật ra bản thân cô cũng hết sức cẩn thận, nếu không sẽ không ép buộc chính mình không ra khỏi cửa, tất cả tiệc tùng có thể từ chối đều từ chối tất.
Cảnh quan trong vườn nhà Trúc Lan không đến nỗi nào, Trúc Lan và mấy cô bé còn chưa đi đến đỉnh nghỉ mát đã nhìn thấy đám người Xương Liêm - Mạnh Kiệt - Dung Xuyên - Thi Khanh. Ồ, mấy đứa này đúng là rất biết hưởng thụ đó, ngồi ở trong đình, trên bàn có bếp lò nhỏ đang đun nước ấm, nhìn kỹ mới biết là rượu ấm. Cô còn nhìn thấy đầy tớ của Xương Liêm - Kỳ Mặc, và mấy người đầy tớ khác đang nướng đùi dê. Trúc Lan nuốt nuốt nước bọt, cô cũng thèm ăn, có điều lần nọ cô ăn thịt dê lập tức bị nóng trong người, nổi đẹn trong miệng, vô cùng thảm thương.
Xương Liêm thấy mẹ vội vàng đứng dậy, gọi: - Mẹ!
Sau đó lườm muội muội mình với vẻ không mấy hài lòng. Vì sao dẫn mẹ ra đây, nếu mẹ xảy ra chuyện gì thì phải làm sao?
Tuyết Hàm không hề yếu thế, trừng mắt nhìn lại ca ca một cái. Cái trừng mắt như muốn nói: Tứ ca, huynh ngon thì nhào ra cản dùm đi!
Xương Liêm hiểu được ẩn ý từ ánh mắt của muội muội rồi, không khỏi xấu hổ. Hắn cũng không dám làm trái ý mẹ, muội muội còn có thể nhõng nhẽo để khuyên nhủ, hắn đứng trước mặt mẹ nào dám cất lời, hắn thấy sợ mẹ từ tận đáy lòng.
Dung Xuyên cũng không nhịn được cười phọt, Xương Liêm ở bên ngoài rất ra dáng ca ca, thật ra ở nhà không có uy lắm. Mỗi lần mở miệng đều bị Tuyết Hàm bật lại, lúc này không cần mở miệng, chỉ dùng ánh mắt là đủ bật lại Xương Liêm.
Tuyết Hàm lập tức đỏ mặt. Khuôn mặt đi trong gió lạnh vốn đã đỏ sẵn, bây giờ lại càng đỏ hơn, nàng không khỏi liếc mắt nhìn Dung Xuyên. Nhịp tim Tuyết Hàm bỗng đập nhanh hơn, Dung Xuyên tới nhà bọn họ đã được bốn năm, năm đầu tiên vóc dáng rất thấp chỉ gần bằng nàng. Mấy năm sau đó luôn được bồi bổ, bây giờ Dung Xuyên đã cao hơn nàng hẳn một cái đầu. Dung Xuyên ở nhà họ Chu, ngoại hình ưa nhìn, bọn họ lớn dần theo thời gian, nàng đã sớm để Dung Xuyên ở trong lòng mình.
Sắc mặt Tuyết Hàm càng lúc càng đỏ, chỉ ước có thể vùi cả khuôn mặt vào trong cổ áo của chiếc áo choàng lông thú. Ánh mắt Dung Xuyên trở nên rạng rỡ, nụ cười trên môi tươi hơn. Hắn thay đổi, làm sao Tuyết Hàm lại không thay đổi cơ chứ. Tiểu nha đầu năm ấy giờ đã dậy thì, trong một năm qua Tuyết Hàm vẫn luôn điềm tĩnh, hiếm khi thấy được dáng vẻ thẹn thùng của tiểu nha đầu.
Trúc Lan cạn lời nhìn trời, yêu sớm hết rồi! Trẻ con cổ đại thật sự quá trưởng thành, cô thấy chua lòm, răng hơi ê ẩm.
Lúc nãy Ngô Ninh chỉ nhìn thoáng qua trong đình rồi cúi đầu ngay. Nàng ấy khá thân thiết với các ca ca ở Chu gia, nhưng không quen biết Thi công tử. Nàng ấy hơi sững sờ, Thi công tử mặc áo choàng, sau lưng Thi công tử là một mảnh rừng trúc, khí chất nhã nhặn hoà vào cảnh sắc, nàng ấy không dám nhìn lần thứ hai.
Thi Khanh để ý Ngô tiểu thư, hắn tới Chu phủ cũng được một khoảng thời gian. Hắn đã quen biết nhiều người hơn ở Chu phủ, cộng thêm Xương Liêm mời, nên hắn không tới vào buổi tối nữa, tiếc là chưa từng gặp lại Ngô tiểu thư. Hôm nay nhìn thấy, thật sự suýt nữa thì đã không nhận ra rồi. Xinh đẹp nhưng không mong manh, mái tóc cũng đen hơn hẳn. Thi Khanh sửng sốt, tự nhiên hắn đi đánh giá Ngô tiểu thư vậy, cảm xúc này thật là xa lạ.
Trúc Lan không định đi dạo trong vườn hoa nữa, sự chua lòm dâng lên khiến cô nhớ đến Chu Thư Nhân hơn. Cô kéo tay con gái, nói:
- Chúng ta về thôi.
Khuôn mặt Tuyết Hàm vẫn đỏ như gấc, đáp: - Dạ.
Trúc Lan xoay người, thấy Ngô Ninh còn cúi đầu, hôm nay nàng ấy hơi lạ à nha. Ngô Ninh đã quen với nam nhi Chu gia, trước giờ chưa từng quá mức dè dặt. Trúc Lan đảo mắt nhìn sang Thi Khanh, bởi vì Thi Khanh ư? Trúc Lan giật mình, cô thấy Thi Khanh đang nhìn Ngô Ninh, cho dù tầm mắt dời đi rất nhanh nhưng cô vẫn kịp bắt gặp. Trúc Lan híp mắt, kéo tay Ngô Ninh:
- Về thôi.
Ngô Ninh không để ý đến Thi công tử, đáp: - Dạ.
Trở về chính viện, Trúc Lan thấy Ngô Ninh thường xuyên thất thần, rất rất nhiều lần thêu thùa suýt nữa là đâm trúng tay. Cô bèn cho cả Ngô Ninh và Tuyết Hàm về phòng.
Buổi tối Chu Thư Nhân trở lại, Trúc Lan định nói ra những gì mình thấy, song lại nghĩ rằng bản thân suy nghĩ quá nhiều. Dù sao Thi Khanh cũng là người cứu Ngô Ninh, Ngô Ninh có phản ứng vậy là hết sức bình thường.
Chu Thư Nhân đi thay quần áo, Trúc Lan thấy Chu Thư Nhân có vẻ vui mừng, cười hỏi:
- Anh gặp phải chuyện gì vui à?